XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ĐỘC ÁC, TÔI MẶC KỆ TẤT CẢ - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-21 19:13:15
Lượt xem: 461
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa xong, lập tức chọn cái lều to nhất.
Tất cả cũng vì sự an của hai chúng thôi.
Tống Thần dựng lều.
Bên Trần lều dựng lên phấp phới, còn lều của chúng vẫn bẹp đất.
: “Hay gọi Trần qua giúp?”
Tống Thần cau : !”
Để giữ thể diện cho đại tổng tài, tinh ý để tự thể hiện.
Thế là chạy bãi biển chơi.
Đang xổm nghịch cát một , Triệu Thiên Thiên tới.
Cô dặm thêm mấy lớp che khuyết mắt, trông vẻ tối qua ngủ .
“Ngày hôm qua cô thấy chứ?”
: hỏi chấm.
“Đừng giả vờ ngốc, đều thấy cả. Có cô đang thầm ?”
thì .
Triệu Thiên Thiên: “ chỉ đóng phim của đạo diễn Vương, chuyện nhỏ như thế mà cũng chịu giúp .”
“Trước , cái gì cũng giúp. Từ lúc cô xuất hiện, thứ đều đổi.”
Chuyện liên quan tới , vô tội mà.
Triệu Thiên Thiên: “Cô nghĩ thật sự thích cô đấy chứ?”
“Chúng chỉ là thế tìm mà thôi.”
Cô xong, rút điện thoại cho xem một bức ảnh chụp lén:
“Đây chính là ‘bạch nguyệt quang’ c.h.ế.t của Tống Thần.”
Người trong ảnh quen quá.
Đây chẳng … dáng vẻ của ?!
và Hứa Nhược vốn trông khá giống , chỉ là ngũ quan tinh xảo bằng, và ch.óp mũi còn một nốt ruồi.
Cô gái tóc ngắn trong ảnh , chính là mà!
Thấy sững sờ nên lời, Triệu Thiên Thiên đắc ý:
“Cô chỉ là hàng giả thôi!”
bật dậy, bỗng thấy thiếu dưỡng khí.
Đầu óc cuồng, ngất lịm.
Đợi đến khi tỉnh , cảm giác như lúc nãy đập đầu, trong ký ức lẫn thêm mớ hình ảnh lộn xộn.
mặc đồng phục học sinh, yên xe đạp của Tống Thần, len lỏi qua từng con phố.
Tống Thần trong ký ức còn non nớt, trai bằng đang lo lắng mắt.
“Cô chứ?”
Dáng vẻ của dần trùng khớp với hình ảnh trong trí nhớ .
nghi ngờ gọi một cái tên lạ:
“Tống Thần?”
Toàn Tống Thần run lên:
“Em nhớ ?”
lắc đầu, chỉ nhớ cái tên , còn đều mơ hồ.
Tống Thần hài lòng.
Anh ôm chầm lấy , đầu chôn vai .
: “Tay đang run đấy.”
Giọng nghèn nghẹn: “Đừng gì.”
“Ồ.”
“Đừng ướt áo .
Là do bên biển ẩm quá thôi!”
Mọi cũng ùa tới.
Ảnh hậu Đinh: “Tiểu Nhược chứ? Thiên Thiên em đột nhiên ngất xỉu.”
Triệu Thiên Thiên cũng vẻ lo lắng:
“ đấy, bọn đang chuyện thì Nhược Nhược đột nhiên ngất, sợ c.h.ế.t .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-toi-mac-ke-tat-ca/6.html.]
Tống Thần đầu lườm cô một cái, Triệu Thiên Thiên sợ hãi lùi một bước.
: “Có lẽ thiếu m.á.u, đừng lo cho .”
Anh Trần đùa: “Vừa Tiểu Tống sợ c.h.ế.t khiếp, bọn kịp phản ứng thì lao tới bế cô về .”
theo bản năng khẽ nắm lấy ngón tay Tống Thần, dùng sức.
“Em cứ nghỉ ngơi , lều dựng xong .”
gật đầu đồng ý, mới sực nhận .
Tối nay chúng sẽ ngủ chung ?!
cứ lữa, lữa.
Kéo đến khi đều ngủ hết, mới đành lều.
Tống Thần lạnh: “Cũng chịu ?”
“ còn tưởng tối nay em sang ngủ với ảnh hậu Đinh chứ.”
cũng lắm, nhưng còn một bụng chuyện tò mò, đành liều mặt dày tới hỏi thôi!
xuống cuối giường:
“Chúng quen ?”
“Ừ.”
hiểu nổi.
“Làm chúng thể quen chứ?” Rõ ràng mới xuyên tới đây! Sao thể quen Tống Thần hồi cấp ba .
Thế là kể cho một câu chuyện.
Năm lớp 10, viện điều dưỡng truyền tin ông nội sức khỏe .
Bố rảnh, Tống Thần liền chủ động xin nghỉ nửa học kỳ.
Dù thứ ở trường đều nắm chắc .
Trên đường đến viện điều dưỡng một con đường trồng đầy hoa đào.
mùa nở rộ, hoa đào bung nở dày đặc, khi qua luôn cẩn thận tránh những cánh hoa bay lả tả.
Anh thích con đường đó.
Cho đến một , khi đạp xe qua, bỗng một chiếc giày vải trắng từ cây rơi xuống, rơi thẳng giỏ xe của .
Tống Thần thắng gấp, ngẩng đầu lên.
Dưới tán cành lấp ló một bóng , mặc đồng phục xanh rộng thùng thình.
Mái tóc xù bù, đôi mắt to ngơ ngác thành hình trăng khuyết.
“Anh thể giúp ném giày lên ?”
Tống Thần theo.
Anh cô gái cây xỏ giày , nhanh nhẹn leo xuống.
Bên trong áo khoác đồng phục của cô phồng lên, kéo khóa thì bên trong giấu một quả bóng nhỏ.
Cô gái tung quả bóng qua bức tường khu dân cư, bên trong vang lên tiếng reo hò vui sướng của đám trẻ con.
“Đám nhóc , mà đá nữa chị tuyệt đối sẽ nhặt cho tụi em .”
Nói xong cô tiện tay vuốt tóc.
“ tên là Hứa Nhược, cảm ơn nhé!”
Cứ thế, Tống Thần gặp bạn đầu tiên của ở Nam Thành.
Cô gái tên Hứa Nhược ngày nào cũng vui vẻ, chỉ là thường mấy câu khiến hiểu.
Ví dụ:
“Xuyên nhầm thời gian thì thôi , đằng xuyên về cấp ba, ông trời đúng là diệt !”
“Cô Hứa Nhược học khối Tự nhiên chứ! Vật lý, Hóa học, Toán học, môn nào chẳng lấy mạng !”
Tống Thần nghĩ cô chỉ vì học kém mà lo lắng, liền bụng đề nghị giúp cô giảng bài.
Giảng dần giảng dần, học sinh lớp 10 biến thành máy bài tập chuyên dụng của Hứa Nhược.
Cậu giảng bài cho bạn, còn bạn chỉ xem truyện tranh.
“Làm qua loa thôi, cùng lắm ở mốc thời gian nửa năm , học cũng chẳng ích gì.”
“Đừng bằng ánh mắt học kém. cũng từng là học bá khối Xã hội đó nhé!”
Tống Thần đành thở dài.
“Cậu định ?”