So Với Trong Tưởng Tượng Của Cô Còn Mãnh Liệt Hơn Rất Nhiều.
Khương Tuế nhắm mắt , một nữa chủ động hôn lên, cạy mở môi răng , cùng môi lưỡi triền miên.
Lần , sự bất động của Tạ Nghiên Hàn chỉ duy trì đúng một giây. Anh giữ c.h.ặ.t gáy Khương Tuế, mút mát đầu lưỡi cô, nháy mắt đoạt quyền chủ động.
Hơi thở của dồn dập lạnh lẽo, hung hăng hơn bất cứ nào đây.
Khương Tuế chống đỡ nổi, tim đập kịch liệt, thở , cả nhũn lùi về phía , Tạ Nghiên Hàn gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy eo.
Trong cơn mơ hồ, Khương Tuế thấy tiếng trực thăng khởi động. Cô phân tâm một chút, mở mắt , vặn thấy Tạ Nghiên Hàn một bên hôn , một bên lạnh lùng chằm chằm chiếc trực thăng đang định nhân cơ hội rời .
Trong khí nữa dâng lên d.a.o động sức mạnh vô hình lạnh lẽo.
Nơi chân trời, trực thăng của Hoắc Lẫm Xuyên nhân cơ hội cất cánh, dị năng của Tạ Nghiên Hàn thao túng, kéo nghiêng lệch chuẩn rơi xuống.
Khương Tuế thấy thế, vội vàng c.ắ.n Tạ Nghiên Hàn một cái, đó trượt xuống, vẻ như sắp ngã.
Tạ Nghiên Hàn lập tức siết c.h.ặ.t eo Khương Tuế, vớt ôm lòng. Lực lượng phóng vì thế mà tán loạn, Hoắc Lẫm Xuyên dùng lôi quang kịp thời c.h.ặ.t đứt.
Trực thăng thuận lợi bay lên, Hoắc Lẫm Xuyên cửa khoang, cúi đầu hai đang ôm nền tuyết.
Cánh quạt nhấc lên cuồng phong, thổi lớp mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng Hoắc Lẫm Xuyên tạo thành một trận ớn lạnh.
Nếu Khương Tuế thể kìm hãm Tạ Nghiên Hàn, hôm nay chắc chắn sẽ bỏ mạng tại đây.
Trước đó Hoắc Lẫm Xuyên phát hiện Tạ Nghiên Hàn bình thường, hôm nay , so với còn... giống một con bình thường hơn.
Khủng bố nguy hiểm, cho dù Hoắc Lẫm Xuyên mặt , cũng khó nén sự kiêng kỵ và sợ hãi.
Một tồn tại như Tạ Nghiên Hàn, nếu một ngày mất khống chế, hậu quả sẽ ?
“Đội trưởng, Tạ Nghiên Hàn hiện tại...” Phó Văn Giác cũng phát hiện vấn đề, cau mày, vẻ mặt sầu lo, thôi.
Mức độ nguy hiểm của Tạ Nghiên Hàn, đều tự trải nghiệm, hôm nay nếu Khương Tuế ngăn cản, bọn họ chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Một tồn tại nguy hiểm, thể khống chế như , theo phương thức xử lý nguy cơ thông thường, cần tiến hành nhổ cỏ tận gốc hoặc đưa diện cảnh báo nguy hiểm cấp bách.
Hoắc Lẫm Xuyên lấy một điếu t.h.u.ố.c, ngậm trong miệng, một lát mới : “Chuyện hôm nay, tất cả ngoài. Một thời gian nữa sẽ qua xem tình hình.”
Tạ Nghiên Hàn quả thực nguy hiểm, loại nguy hiểm giống như một con d.a.o hai lưỡi đan xen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-troi-buoc-phan-dien-u-am-truoc-khi-hac-hoa/chuong-252.html.]
Giống như bọn họ mang Tạ Nghiên Hàn nhiệm vụ, xét về kết quả, thể bọn họ dựa sự cường hãn của Tạ Nghiên Hàn, gần như " thắng" mà nhanh ch.óng thành hai nhiệm vụ.
Khi Tạ Nghiên Hàn định, là một thanh v.ũ k.h.í cực kỳ sắc bén, thể giúp bọn họ xử lý nhiều nguy cơ nan giải.
Còn khi định... Hoắc Lẫm Xuyên cúi đầu, xuống vùng đồng ruộng tuyết phủ rộng lớn bên . Sống ở một nơi hoang tàn vắng vẻ thế , nguy hiểm cũng chẳng ảnh hưởng đến ai.
Hoắc Lẫm Xuyên nghĩ tới năng lực chữa trị nghịch thiên của Tạ Nghiên Hàn. May mắn là bọn họ đều giấu kín bí mật , nếu chẳng sẽ bao nhiêu kẻ tham lam sống c.h.ế.t tự đưa đến mặt Tạ Nghiên Hàn tìm đường c.h.ế.t.
Tạ Minh Lễ chính là ví dụ nhất.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Lấy điếu t.h.u.ố.c môi xuống, Hoắc Lẫm Xuyên hỏi cấp : “Đồ đạc đều chuyển xuống hết ?”
Bọn họ mang vật tư đến cho Tạ Nghiên Hàn và Khương Tuế, khi trực thăng hạ cánh lục tục dỡ xuống. Hoắc Lẫm Xuyên chằm chằm mãi, bỏ sót gì .
“Đều dọn xuống .” Phó Văn Giác , “Ba lô Khương Tuế để ký túc xá, còn chiếc thùng Khương Sương Tuyết nhờ chuyển giao, tất cả đều dỡ xuống.”
Hoắc Lẫm Xuyên lập tức yên tâm. Anh mặc kệ tác hại của khói t.h.u.ố.c, châm lửa, thả lỏng rít một .
Anh lén qua chiếc thùng Khương Sương Tuyết giao cho , đầy ắp một thùng, là "áo mưa".
Lần qua đây, chừng thể thấy một phiên bản Tạ Nghiên Hàn định.
Hoắc Lẫm Xuyên vẫn hy vọng Tạ Nghiên Hàn nhanh ch.óng định , cần Tạ Nghiên Hàn trợ thủ, mặc dù nguy hiểm. vạn hạnh là "não yêu đương", mà yêu là một cô gái .
*
Trực thăng nhanh ch.óng bay lên cao, dần dần rời xa.
Khương Tuế chỉ ngẩng đầu một cái, cằm Tạ Nghiên Hàn dùng sức bóp c.h.ặ.t. Anh bẻ mặt Khương Tuế , ánh mắt gắt gao chằm chằm cô, mắt co giật một cách dị thường.
“Em cứ theo bọn họ như ?”
Khương Tuế mắt đang ẩn ẩn mất khống chế của Tạ Nghiên Hàn, phản ứng chậm nửa nhịp: “Cái gì?”
Tạ Nghiên Hàn thêm gì nữa. Anh xé một mảnh vải từ quần áo, một nữa che đôi mắt Khương Tuế.
Nơi là rừng núi hoang vắng, mất thị giác khiến Khương Tuế bất an, theo bản năng kề sát Tạ Nghiên Hàn, túm lấy vạt áo .
Tạ Nghiên Hàn chằm chằm Khương Tuế. Đáng lẽ luôn che mắt cô , khóa c.h.ặ.t hai chân cô, để cô vĩnh viễn ỷ , chứ nghĩ đến chuyện gặp gỡ khác, đó rời bỏ .
Anh nghĩ, giơ tay lên, là thứ bao nhiêu móc con mắt bên lời . hiệu quả của phương thức , ngày càng yếu .