Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 449
Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:18:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ từ trong tiểu thuyết sự độc ác của Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên, liền nghĩ đến việc dạy cho họ một bài học.”
Cho đến khi xuyên về 8 năm , bệ cửa sổ thấy bóng dáng co rúm lóc trong nhà , cô đột nhiên hiểu .
Ký ức đau khổ chỉ thể hiện bằng con chữ trong sách, tồn tại chân thực trong thế giới của nguyên chủ.
Trải nghiệm đó chỉ lướt qua bằng một nét b.út, nhưng đối với nguyên chủ mà , là năm năm đau khổ và dằn vặt.
Cho nên cô ở trong chương trình liên lạc với lão Bạch, vì trở về cô thành việc .
Hoàn vạch trần lớp ngụy trang của Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên, khiến mặt tối của họ còn chỗ ẩn nấp.
đồng thời.
Cô sẽ mặt nguyên chủ tha thứ cho Tạ Chính Đức.
Dù cho Tạ Chính Đức yêu nguyên chủ thật chăng nữa, hối hận vạn phần chăng nữa.
Những tổn thương gây và lời xin thốt , thì nên mang theo sự hối hận đó mà sống cả đời.
……
Giống như thể đối diện với ánh mắt mỉm nhưng lạnh lùng xen lẫn chút tình cảm nào của Tạ Di, khi bữa trưa kết thúc, Tạ Chính Đức liền vội vã sân bay.
Phía giao diện trò chuyện liên tục hiển thị [Đối phương đang nhập...], cuối cùng chỉ gửi tới một tin.
[Tạ Chính Đức]:
“Hãy chăm sóc cho bản .”
Tạ Di cũng trả lời ngay lập tức.
[Cút nó rau mùi ]:
“Hỏi han ân cần bằng chuyển một khoản tiền lớn.”
Phía hiển thị [Đối phương đang nhập...] một lúc lâu.
Cuối cùng vẫn gửi gì cả, chỉ chuyển tới một khoản tiền khổng lồ.
Tạ Di vui vẻ nhận lấy, thoát khỏi giao diện trò chuyện.
Thế mới đúng chứ.
Cái gọi là tình cha con thâm sâu cần thiết, tha thứ cũng do cô quyết định.
Chuyển khoản là .
Chỉ giới hạn chuyển khoản.
……
Sau khi về nhà, Tạ Di bắt đầu chế độ tuần tra của một đại gia.
Chắp tay lưng nghênh ngang dạo khắp các phòng trong nhà, Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên ánh mắt oán hận cách đó xa lườm nguýt cô.
Lão Bạch theo bên cạnh Tạ Di nhỏ vài câu tai cô.
Tạ Di đột nhiên đầu, ánh mắt sắc bén lập tức khóa c.h.ặ.t hai ở góc tường.
Hai ở góc tường lập tức kinh hoàng, chạy, thấy tiếng bước chân nhanh đến mức quỷ dị phía .
Chưa kịp đầu , cái tát rực rỡ giáng xuống.
'Bốp!'
Tạ Liên một cái tát đ-ánh cho đầu óc choáng váng.
“Đứa nhỏ một cái tát!"
'Bốp bốp!'
Lê Mỹ Diễm định dùng chiêu cũ hy sinh con để giữ mạng nhưng kịp mở miệng tát bay .
“Đứa lớn càng hai cái tát!"
Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên đuổi xuống tầng một việc nhà.
Giống như để cho Tạ Di trút giận, Tạ Chính Đức tước bỏ quyền phát ngôn của Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên trong nhà, và đóng băng thẻ ngân hàng của họ.
Bây giờ chỉ thể ăn cơm sinh hoạt bình thường trong nhà, những chi phí phát sinh thêm thì thông qua lão Bạch để xin phép Tạ Chính Đức.
ai cũng , lão Bạch bây giờ là của Tạ Di.
Cho nên họ thực sự cần lấy lòng và cầu xin là Tạ Di.
Đây là một cách Tạ Chính Đức bù đắp cho Tạ Di, nhưng Tạ Di cho rằng điều đó là thừa thãi.
Tình cảm muộn màng còn rẻ mạt hơn cả cỏ, cần cách , cô vẫn thể trị Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên.
“Được , cứ ."
Sau khi tuần tra một vòng khắp nhà, Tạ Di đưa cuốn sổ vẽ nguệch ngoạc như bùa vẽ cho lão Bạch.
“Hãy sửa sang căn phòng ở từ nhỏ theo yêu cầu , sửa sang phòng của Tạ Liên và Lê Mỹ Diễm theo yêu cầu ở trang thứ hai."
“Tạ Chính Đức chẳng trong nhà tùy quậy phá , thì cứ quậy một chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-he-dien-mot-minh-toi-quay-nat-show-hen-ho/chuong-449.html.]
Căn phòng nguyên chủ từng ở, đầu tiên cô đến ngôi nhà thấy thì nó mang dáng vẻ khác lạ.
Trước đây cô diện mạo ban đầu của căn phòng đó, nhưng đó cô thấy .
Đó là một căn phòng ấm áp, đáng yêu, bài trí trong tình yêu thương.
Từng là một trời nhỏ của nguyên chủ.
Dù nguyên chủ hiện tại đang ở nơi nào, nhưng nơi , suy cho cùng vẫn là nhà của cô ngày xưa.
……
Ngày nghỉ hiếm khi thong thả, Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên ân cần đề xuất trong khu biệt thự một thắng cảnh mùa thu , thể dã ngoại mùa thu để thư giãn.
Họ bày tỏ đích lên kế hoạch cho buổi dã ngoại mùa thu cho Tạ Di, để Tạ Di một trải nghiệm mùa thu viên mãn nhất.
Với tư tưởng rảnh rỗi cũng chẳng để gì, Tạ Di đồng ý.
Biệt thự nhà họ Tạ ở một khu thắng cảnh nổi tiếng, nơi đây bốn mùa đều phong cảnh , sơn thủy hữu tình, khí trong lành.
Sống ở đây giống như sống trong một nửa thiên nhiên, thể gọi là bồn oxy thiên nhiên.
Cũng chính vì , nhiều doanh nhân thành đạt đều lựa chọn định cư ở đây.
Thánh địa dã ngoại mùa thu mà Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên chuẩn là một khu vườn rừng mùa thu trong khu biệt thự.
Những lá phong vàng óng từ cây xào xạc rơi xuống, lá phong phủ đầy mặt đất giống như một tấm t.h.ả.m vàng thiên nhiên.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống, tạo thành từng luồng sáng vàng rực rỡ.
“Đây chính là địa điểm ngắm mùa thu nhất mà kẻ hèn chọn cho ngài, ngài thấy thế nào ạ
Lê Mỹ Diễm mặc bộ đồ quản gia đeo găng tay trắng, cung kính một động tác mời đối với Tạ Di, mặt nở nụ nịnh nọt.
Phía là bàn ghế bày sẵn và lều bạt dựng xong, bàn bày đầy nóng và hoa quả khô, thoải mái và thong thả.
Thấy Tạ Di đến chỗ , Tạ Liên vội vàng trượt quỳ tới giúp cô kéo ghế, đợi cô xuống vội vàng đắp chăn lên chân cô, tiếp đó là pha rót , bóc hạt cho bát cô, hành động trôi chảy liên tục.
Chu đáo đến mức lão Bạch là quản gia chuyên nghiệp cũng chẳng việc gì để , chỉ thể mỉm an ủi bên cạnh.
“Cô là phụ nữ đầu tiên phu nhân và thiếu gia đưa dã ngoại mùa thu đấy."
Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên khi xong một bộ quy trình, đầy mong đợi mặt Tạ Di đợi cô bảo họ xuống.
Tạ Di uống một ngụm , nhai hạt, vung tay hào sảng.
“Quỳ xuống ."
“Dạ ...
Hai suýt chút nữa là thuận thế quỳ xuống luôn .
Lão Bạch bên cạnh Tạ Di diễn một màn già đắc chí, “Tiểu thư bảo hai quỳ xuống."
Lê Mỹ Diễm và Tạ Liên trừng mắt dữ dằn cái tên 'kẻ phản bội' một cái.
May mà Tạ Di cuối cùng cũng bắt họ thực sự quỳ xuống, nhưng cũng cho họ .
Hai cứ thế đó chịu phạt một cách 'tươi rói', Tạ Di và lão Bạch đó ăn hoa quả khô xem phim ngoài trời nắc nẻ.
Ồ, màn chiếu phim ngoài trời cũng là do họ dựng lên.
Đứng hồi lâu, lưng mỏi chân đau, thấy Tạ Di vẫn chút phản ứng nào, cuối cùng họ cũng nhịn nữa.
“Cái đó...
Tiểu Di , thể vài lời với ba con , bảo ông khôi phục thẻ ngân hàng cho chúng với..."
Lê Mỹ Diễm lành sáp gần, “ lầm nào thì sai lầm dì cũng chỉ mỗi món thực phẩm chế biến sẵn thôi mà, giống như Liên Liên, nó mới là thực sự chuyện con .
Như vầy , con khôi phục thẻ của dì, còn của nó thì cứ mặc kệ ."
Tạ Liên:
“
Người đ-âm lưng nhà ai thế
“Chị...
Tạ, thực em ý hại chị, em chỉ lẻn nhóm fan cuồng của chị để ngóng tin tức, sẵn sàng hốt trọn ổ chúng nó thôi.
em mới thực sự là thất đức, bà chỉ đồ chế biến sẵn, đồ hết hạn bà cũng vứt, là đặc biệt để dành cho chị ăn đấy."
Lê Mỹ Diễm giật , xông lên định bịt miệng Tạ Liên, “Con trai, con đang bậy bạ gì đó!"
Tạ Liên né tránh bằng một bước uyển chuyển, “Mẹ, là bậy ."
Ánh mắt hai chạm , cả hai đều thấy quyết tâm đẩy đối phương đỡ đ-ạn của , thế là chẳng ai nhường ai, ngay tại chỗ bắt đầu một màn kịch mẫu từ t.ử hiếu.
“Con trai, lời thể như , là của con, những chuyện con còn Con thừa dịp Tiểu Di nhà đốt sạch b.ún ốc của con bé, ném tất thối phòng con bé, còn dán băng niêm phong ' ch.ó dữ bên trong' lên cửa phòng con bé, những chuyện ngăn cản con bao nhiêu Con chịu !"
“Tiểu Di, dì ủng hộ con và ba con đóng băng thẻ ngân hàng của nó, đóng băng !
đóng băng nó thì đóng băng dì nha..."