Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:19:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế nào?!”

 

‘Rầm——’

 

Tay Thẩm Mặc Khanh buông lỏng, quả tạ tay nhỏ rơi trở giá....

 

Dường như nhu cầu tuần tự tiến dần nữa .

 

 

“Khởi động xong, bắt đầu luyện tập chính thức thôi!”

 

Sau khi nhảy xong một bài thể d.ụ.c thẩm mỹ “mèo hoang quyến rũ" tuyển chọn kỹ lưỡng, Tạ Di háo hức xoa xoa hai tay.

 

“Chúng tập gập bụng tập chống đẩy đây?”

 

Thẩm Mặc Khanh tựa nửa lan can, buồn cô, “Em xem cái gì ?”

 

“Cho em chọn ạ?

 

Thế thì ngại quá... thì cho mười hiệp chống đẩy !

 

À nóng ?

 

Hay là cởi áo ngoài ?”

 

“Tạ lão sư, đây là khu vực công cộng.”

 

“Không , em che cho ...”

 

Về việc thèm khát thể của Thẩm Mặc Khanh, Tạ Di chẳng hề giấu giếm chút nào.

 

chuyện cởi áo dù cũng là đùa thôi, dù đây cũng là khu vực công cộng, những khác ở đây, ảnh hưởng .

 

Cho nên khi chỉ miệng vài câu, Tạ Di bắt đầu thỏa mãn bên cạnh chiêm ngưỡng cảnh tượng trai chống đẩy.

 

Đường nét cánh tay rắn rỏi lực , những giọt mồ hôi đầy vẻ hoang dại , hừ hừ!

 

Tạ Di định một câu ông trời đối đãi với tệ, tầm mắt đột nhiên một nơi nào đó thu hút.

 

“Đậu xanh!!”

 

Động tác của Thẩm Mặc Khanh khựng , nghiêng đầu về hướng tầm mắt của Tạ Di đang phóng tới.

 

từ khu vực đồ nam .

 

Người đàn ông mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng tay, vai rộng eo thon, đường nét cơ bắp ở hai cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, đường nét ở vùng bụng cũng hiện rõ mờ ảo lớp vải mỏng.

 

Toát lên thở của hormone nam giới.

 

, đây chính là thở của sinh viên thể d.ụ.c mà.

 

Người đó đang cúi đầu đeo đồng hồ thể thao, dường như nhận ánh mắt bên , ngẩng đầu sang.

 

Cái đối diện , Tạ Di và đều ngẩn một lát.

 

“Tiểu Du?!”

 

“Sáu...

 

Bảy...

 

Tám tỷ

 

Đôi mắt Du Hồng Huyên sáng rực lên, sải bước chạy về phía Tạ Di, tiện thể cũng chào hỏi Thẩm Mặc Khanh một tiếng, “Chào Trung Thẩm...

 

Tám tỷ!!!”

 

“Tiểu Du!!!”

 

Tạ Di cũng phấn khích , xông lên định diễn một màn ‘nhận ’, nhưng Thẩm Mặc Khanh dùng ngón trỏ khẽ ấn lên trán, ngăn cản cô và Du Hồng Huyên tiếp tục gần .

 

Mà cách Thẩm Mặc Khanh đối xử với phía Du Hồng Huyên thì thô bạo hơn nhiều.

 

Một chai nước ném lòng Du Hồng Huyên, suýt chút nữa khiến nghẹt thở.

 

đầu đối diện với Tạ Di là một khuôn mặt khác.

 

“Tạ lão sư...”

 

Hàng mi đàn ông khẽ rũ xuống, trong đôi mắt đào hoa xinh ẩn hiện sự lạc lõng mà chỉ cô thấy .

 

“Là do tập luyện vẫn đủ ?”

 

“Trung Thẩm

 

Nhìn thấy cảnh Du Hồng Huyên như sét đ-ánh, như thể thấy thứ gì đó thể tin nổi, “Ông điên ?!”

 

Cái điệu bộ tranh sủng của là thế nào ?

 

Quen Trung Thẩm lâu như , bao giờ thấy ... như thế .

 

Chờ .

 

Hình như là từng thấy .

 

Tám năm , lúc ở mặt Tám tỷ.

 

Hình như từ lúc đó thường xuyên thể hiện những hành vi tranh sủng ngấm ngầm đầy xanh như .

 

Chỉ là vì Tám tỷ rời quá lâu, trong thời gian Trung Thẩm bao giờ những hành động như nữa, nên quên mất.

 

Hóa Trung Thẩm, là một tên xanh chính hiệu!!!

 

————————

 

Trời đất ơi, các bạn nhỏ trong vòng một ngày đưa lên vị trí thứ hai, thật là thực lực quá !!

 

Cảm ơn vất vả bình chọn nhé, cũng chúc thể trúng giải thưởng lớn!!

 

Nếu hoạt động cuối cùng lọt top 3 thì sẽ thêm năm chương nhé~~

 

Nhớ đăng ký b-ình lu-ận mới điểm nhé, lối đăng ký ở vòng tròn sách :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-he-dien-mot-minh-toi-quay-nat-show-hen-ho/chuong-455.html.]

 

“Tiếp theo chỉ cần giữ vững thứ hạng là , vất vả cho !!”

 

Du Hồng Huyên kinh ngạc Thẩm Mặc Khanh thể hiện bộ mặt xanh mặt Tạ Di, Tạ Di khi những lời xanh mê hoặc thì nghiêm túc khen ngợi Thẩm Mặc Khanh ‘cơ bụng tập nhất’.

 

Chịu một sự chấn động sâu sắc.

 

Anh đây...

 

Lại trì độn đến thế .

 

An ủi Thẩm Mặc Khanh xong, Tạ Di lúc mới Du Hồng Huyên, “Tiểu Du, cũng ở đây?

 

Chẳng hôm qua mới kết thúc huấn luyện .”

 

“Em đến tìm Trung Thẩm ạ.”

 

Du Hồng Huyên tươi, “Vì bình thường huấn luyện đa đều ở trong đội, em chỗ ở cố định, nên lúc huấn luyện đều ở nhà Trung Thẩm.

 

Tám tỷ chị , Trung Thẩm nhiều nhà lắm, hầu như thành phố nào cũng , em ở hết luôn.”

 

“Vậy nếu nhiều bất động sản như , hôm nay ở đây?

 

Hai hẹn ?”

 

Tạ Di tò mò hỏi.

 

“Bởi vì...”

 

Du Hồng Huyên định gì đó, nhưng Thẩm Mặc Khanh với nụ nhàn nhạt cắt ngang, “Vừa kết thúc huấn luyện đến phòng gym, chăm chỉ thế cơ ?”

 

Du Hồng Huyên cũng chuyển dời sự chú ý ngay lập tức, tự hào , “Tất nhiên , đây là tố chất của một vận động viên chuyên nghiệp.”

 

“Chuẩn tập thế nào.”

 

“Tất nhiên vẫn là quy tắc cũ thôi.”

 

Nhìn hai họ quen đường quen lối lấy dụng cụ, Tạ Di sắc bén nheo mắt .

 

Cái chủ đề chuyển dời thật là gượng ép quá , lão Thẩm.

 

Không đúng, đúng...

 

ây cơ bụng để ngắm, thôi bỏ chuyện đúng.

 

Tạ Di xách theo quả tạ ấm của ở một bên, lấy danh nghĩa là cùng tập gym, ngắm một cách công khai minh bạch.

 

Lúc trong phòng gym bắt đầu thưa thớt dần, khu vực chỉ ba bọn họ đang tập.

 

Tạ Di thuộc dạng thêm thể bỏ qua, phía Thẩm Mặc Khanh và Du Hồng Huyên thì gay cấn .

 

Thẩm Mặc Khanh tùy ý cởi chiếc áo khoác thể thao , để lộ chiếc áo phông trắng ngắn tay mỏng manh bên trong.

 

Anh đang ngang tập đẩy ng-ực.

 

Lớp vải mỏng mồ hôi thấm ướt dính sát da thịt, bờ vai rộng eo thon và đường nét cơ bắp ẩn hiện lớp vải thể hiện một cách trọn vẹn nhất.

 

Tạ Di đang xem một cách ngon lành, bỗng thấy bên truyền đến một tiếng gọi.

 

“Tám tỷ, chị xem em tập thế chuẩn .”

 

Tạ Di vội vàng sang.

 

Chỉ thấy sinh viên thể d.ụ.c mặc áo ba lỗ trắng Du Hồng Huyên đang quỳ một gối giường dụng cụ tập tạ tay gập chèo thuyền một tay.

 

Theo động tác nâng quả tạ lên, cánh tay lộ đường cong cơ bắp rõ rệt, mờ ảo những đường gân xanh phân bổ, hormone bùng nổ.

 

Mà động tác sẽ tập đến vùng lõi, lúc cơ bụng thu c.h.ặ.t, cô dường như thấy những rãnh cơ bụng lớp áo ba lỗ trắng.

 

Tạ Di thán phục thôi.

 

“Tạ lão sư.”

 

Bên trái giọng trầm thấp ho khi vận động của đàn ông vang lên, “Có thể lấy giúp chiếc khăn mặt ?”

 

“Chuyện đó là đương nhiên !”

 

Giữ vững nguyên tắc xem đồ thì giúp việc, Tạ Di nhiệt tình, cầm lấy khăn mặt định đưa qua, nhưng tay đưa một nửa thì khựng .

 

Bởi vì Thẩm Mặc Khanh lơ đãng vén chiếc áo phông lên lau những giọt mồ hôi mỏng trán, cơ bụng và đường nhân ngư đầy sức quyến rũ cứ thế in sâu đồng t.ử của Tạ Di.

 

Tạ Di vỗ bàn khen .

 

“Tám tỷ, em cũng khăn mặt.”

 

“Tạ lão sư, còn nước ?”

 

“Tám tỷ, em cũng uống nước.”

 

“Tạ lão sư, tập phiên một hiệp với ?”

 

“Tám tỷ, em cũng ...”

 

Đầu Tạ Di bắt đầu lắc lư sang trái sang sang trái sang , mặc dù hoa mắt ch.óng mặt, nhưng cũng thể cảm nhận rõ ràng, đây là sự choáng váng vì hạnh phúc.

 

Trời đất ơi, đây chính là phòng gym ?

 

Tạ Di phấn khích hai tay nắm lấy tay Thẩm Mặc Khanh, ánh mắt chân thành vô cùng.

 

“Sau tập gym nhất định gọi em cùng nhé, ý gì khác , chỉ là nỡ thấy tập một cô đơn thôi.”

 

Sự ghen tuông của Thẩm Mặc Khanh đều dáng vẻ chân thành của cô cho bật tan biến hết.

 

“Tạ lão sư, còn vạch trần ...”

 

‘Chát!’

 

Một đôi tay khác đặt lên đôi tay đang nắm của họ, thế là ba đôi tay nắm c.h.ặ.t .

 

Đôi mắt Du Hồng Huyên sáng như gương, đáy mắt chứa đầy nụ , “Được, ba chúng đều cùng !”

 

Khóe môi Thẩm Mặc Khanh mới nhếch lên thu .

 

 

Loading...