Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:19:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mà lúc đó thiếu niên 16 tuổi Du Hồng Huyên .”

 

“Em sẽ mong đợi ngày đó!”

 

Trước chiếc lều treo đầy đèn , ba quây quần bên chiếc bàn gỗ nhỏ dùng để cắm trại.

 

Trên bàn là hai chiếc đèn cắm trại tỏa ánh sáng vàng ấm áp, ba ly sữa nóng hổi, bày đầy hạt dưa đồ ăn vặt và bài tú lơ khơ.

 

Mà lúc , mặt Tạ Di dán đầy một trăm mảnh khăn giấy, ngoại trừ đôi mắt cố gắng lộ ngoài thì cả khuôn mặt che kín mít.

 

Còn về nguyên nhân cô thua t.h.ả.m hại như ...

 

Tạ Di vẻ mặt nghiêm trọng bài trong tay, từ từ rút một con.

 

Liếc Thẩm Mặc Khanh một cái.

 

Thử đ-ánh , “Đ-ánh lẻ một con

 

Du Hồng Huyên ở vị trí hào hứng hẳn lên, tay cầm sẵn một con 5 rục rịch chờ đợi, chỉ đợi Thẩm Mặc Khanh ở vị trí đ-ánh một con 4.

 

Kết quả Thẩm Mặc Khanh xoay tay rút hai con.

 

“Gậy (Bom).”

 

Du Hồng Huyên:

 

“?!”

 

Tạ Di:

 

“Thần kinh !!”

 

Nhà ai dùng b.o.m để bắt một con 3 hả trời!!

 

Về việc , câu trả lời của Thẩm Mặc Khanh là.

 

“Giữ vững nguyên tắc để bất kỳ lời nào của Tạ lão sư rơi xuống đất, thì bất kỳ con bài nào của Tạ lão sư cũng bắt .”

 

Tạ Di khóe miệng giật giật, “ cảm ơn nhé.

 

cũng cần thiết dùng b.o.m để bắt nhỉ?”

 

Khóe môi Thẩm Mặc Khanh nhếch lên vô cùng quyến rũ, “Bài Tạ lão sư đ-ánh , coi trọng mà.”

 

Tạ Di:

 

“?”

 

Ai dạy coi trọng kiểu hả ba?

 

Du Hồng Huyên để lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, “Hóa , học ...”

 

Làm Tạ Di vội vàng bịt miệng .

 

“Đừng học!

 

Cái thực sự học !!”

 

Nhanh kết thúc trò hề thôi.

 

Tạ Di đống khăn giấy đầu cho toát đầy mồ hôi cho .

 

Du Hồng Huyên Tạ Di Thẩm Mặc Khanh, nhịn cúi đầu khẽ, đôi mắt vốn dĩ ấm áp ánh đèn càng thêm rạng rỡ, như thể đáy mắt ánh sáng.

 

Tạ Di vác cái đầu dán đầy khăn giấy âm u tiến gần, giọng điệu oán hận như oan hồn đòi mạng.

 

“Tiểu Du... đang... nhạo chị ...”

 

Du Hồng Huyên lắc đầu, “Không ạ, Tám tỷ, em chỉ là vui quá thôi.

 

Cảm ơn chị chuẩn buổi dã ngoại mùa thu , em thích.”

 

Anh mày mắt cong cong , nhưng dường như vẫn còn lời hết.

 

Thẩm Mặc Khanh rũ mắt, khóe môi tự chủ nhếch lên, đột nhiên dậy về phía chiếc lều.

 

“Khăn giấy đủ cho Tạ lão sư thua , lấy thêm một ít nữa.”

 

Tạ Di tức giận định đ-ánh .

 

May mà Thẩm Mặc Khanh chuồn đủ nhanh, đôi chân dài sải vài bước trong lều, biến mất dạng.

 

Du Hồng Huyên đến mức suýt nữa ngã khỏi ghế, một hồi lâu mới dần bình tĩnh , chiếc đèn cắm trại vàng ấm áp bàn, .

 

“Tám tỷ, bây giờ em thực sự vui.”

 

đó, dường như em vui như .”

 

Tạ Di đầu khăn giấy yên lặng bên cạnh, gì, chỉ lặng lẽ lắng .

 

Du Hồng Huyên từ từ mở lời.

 

“Thực , em thành lời ủy thác năm đó của chị.”

 

“Chị hy vọng em thể trở thành bạn của Trung Thẩm, nhưng thời gian em và thực sự gặp mặt trong mấy năm qua, thực tế là ít.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-he-dien-mot-minh-toi-quay-nat-show-hen-ho/chuong-460.html.]

 

“Khoảng thời gian chị rời thì vẫn , nào em đến tìm , chúng em đều chung sống khá .”

 

đó , Trung Thẩm bắt đầu trốn tránh em, gặp mặt em, em khó khăn lắm mới chặn một ở cửa trường học, nhưng cứ luôn nhíu mày tìm cớ rời , dường như giao lưu với em là một chuyện đau khổ.”

 

“Lúc đầu em tưởng là vì gần kỳ thi đại học cần ôn tập nên để ý, nghĩ đợi thi đại học xong tìm , nhưng khi tin tức của thì mới nước ngoài .”

 

“Khoảng thời gian đó em buồn, chị , Trung Thẩm cũng , phố Hạnh Hoa vốn dĩ ba chỉ còn một em, em tưởng tình bạn cứ thế kết thúc .”

 

“Cho đến một ngày của bốn năm , huấn luyện viên của câu lạc bộ bơi lội nơi em tham gia với em rằng, một bụng đến từ nước ngoài tài trợ cho câu lạc bộ bơi lội của chúng em, tài trợ chúng em xây dựng bể bơi hơn, tài trợ bữa ăn dinh dưỡng khi chúng em huấn luyện, giúp đỡ chúng em tham gia các loại giải đấu, còn bao thầu bộ chi phí đường .”

 

“Biết từ miệng huấn luyện viên, bụng đặc biệt quan tâm tới quá trình huấn luyện của em, duy nhất chỉ hỏi ông những câu hỏi về em.”

 

“Một cách kỳ lạ, em cảm thấy đó sẽ là Trung Thẩm.”

 

“Thế là em xin s-ố đ-iện th-oại từ huấn luyện viên, thử gọi điện qua đó, điện thoại quả nhiên là Trung Thẩm.”

 

“Anh , chúng em vẫn là bạn bè.”

 

“Kể từ đó chúng em khôi phục liên lạc, mối quan hệ của chúng em trở nên như hồi nghỉ hè năm lớp 11, mặc dù phần lớn thời gian em đang huấn luyện, ở nước ngoài việc, chúng em thường xuyên thể gặp mặt.”

 

em nghĩ, bạn bè mà, chính là dù gặp mặt cũng sẽ luôn quan tâm tới đối phương, là tình cảm sẽ gặp mặt mà nhạt phai.”

 

em vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối.”

 

Nói đến đây, Du Hồng Huyên rũ mắt, ánh mắt và giọng điệu đều mang theo sự lạc lõng khó giấu.

 

“Sau em vô nhớ cuối cùng em gặp Trung Thẩm khi nước ngoài.”

 

“Mới hậu tri hậu giác nhận , ánh mắt lúc đó chắc hẳn là đau buồn.”

 

“Anh dường như nỗi khổ thể , mà em tới tận mấy năm mới nhận .”

 

“Tám tỷ, em nhớ chị từng .”

 

“Chị Trung Thẩm là một cô đơn, bệnh , cần chủ động gần , nếu mãi mãi sẽ chỉ một .”

 

“Cho nên em dám tưởng tượng, trong những năm một nước ngoài trải qua những gì.”

 

“Anh chắc hẳn cô đơn lắm.”

 

Nói đến đây, Du Hồng Huyên cúi đầu che giấu cảm xúc hối hận vô tận nơi đáy mắt, đầu ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t.

 

Tạ Di từng ngón một bẻ , đó nhét lòng bàn tay một quả quýt bóc sẵn.

 

Đây là Thẩm Mặc Khanh mới bóc.

 

Sau khi giúp cô bóc một quả quýt, Thẩm Mặc Khanh bóc thêm một quả nữa, cứ thế lặng lẽ đặt chiếc đĩa ở giữa, chủ động đưa cho ai.

 

, cái là dành cho Tiểu Du.

 

“Tiểu Du, Trung Thẩm chăm sóc .”

 

Du Hồng Huyên khựng , từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt nghiêm túc lớp khăn giấy .

 

“Sự tồn tại của , chắc chắn sưởi ấm quãng thời gian dài đằng đẵng và gian khổ đó của .”

 

“Cảm ơn trở thành bạn với .”

 

“Chị nghĩ, đây cũng là lời mà Trung Thẩm .”

 

Ánh mắt Du Hồng Huyên khẽ động, đáy mắt từ từ tụ những vầng sáng nhỏ như những vì , quét sạch bóng tối u ám lúc nãy.

 

“Chị thực sự nghĩ như ?”

 

“Tất nhiên .”

 

Tạ Di chẳng cần suy nghĩ trả lời ngay, chỉ hai con bài Đại Vương và Tiểu Vương bàn, , “Cậu tính cách bây giờ đáng ghét kìa, còn thể lấy b.o.m đ-ánh 3 nữa chứ.”

 

Du Hồng Huyên nhịn bật thành tiếng.

 

“Hình như đúng là như thật.”

 

“Cho nên , đừng suy nghĩ lung tung nữa.

 

Cậu và cũng , và chị cũng , là ba chúng cũng .”

 

Tạ Di ánh mắt chân thành , đống khăn giấy trắng mặt ánh đèn chiếu cho vàng ấm.

 

từng chữ một chắc chắn:

 

“Chúng là bạn bè, điểm mãi mãi sẽ đổi.”

 

Trước chuyến dã ngoại mùa thu , Du Hồng Huyên vẫn luôn lo lắng.

 

Lo lắng bản chăm sóc cho Trung Thẩm, rõ ràng hứa với Tám tỷ là sẽ bầu bạn với Trung Thẩm, những năm qua ngược luôn là nhận sự quan tâm của Trung Thẩm.

 

Lời hứa của thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, hứa hẹn chắc nịch sẽ chăm sóc cho Trung Thẩm trở thành bạn nhất của , đến cuối cùng dường như thể thành trọn vẹn.

 

Anh lo lắng Tám tỷ sẽ thất vọng.

 

Tâm trạng đó càng trở nên mãnh liệt hơn khi thấy họ trong rừng lá phong qua cuộc gọi video đó.

 

Buổi tối một ở nhà xem chương trình của họ, những màn tương tác thú vị của họ chương trình, rõ ràng là nội dung buồn , nhưng buồn bực đến mức nổi.

 

 

Loading...