Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 557
Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:26:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Hahahaha chị Lại bá khí!】
【Đã lâu vui vẻ như thế , xem mà cũng thấy hưng phấn hẳn lên】
【Wow wow, hôm nay vui vẻ thế , tuy rằng lão Tạ bình thường năng lượng cũng dồi dào, nhưng cảm giác hôm nay cô đặc biệt hưng phấn nhỉ】
【Thỉnh thoảng khâu tụ tập như thế cũng mà, họ chơi vui vẻ, chúng xem cũng vui vẻ】
【 đúng !】
Dưới sự dẫn dắt của dẫn chương trình Tạ Di, bọn họ bắt đầu một bữa tiệc đồ ngủ náo nhiệt và vui vẻ nhất.
Vì là biệt thự độc lập nên tồn tại tình huống phiền hàng xóm, bọn họ thể thoải mái cầm micro hát Karaoke.
Trong nhà âm thanh ma mị vây quanh, những ghế sofa thành một đoàn.
Phần thi nhảy, một nhóm tứ chi phối hợp ở tivi nhảy nhót lung tung, nhảy nhảy một hồi thì biến thành rượt đuổi đ-ánh lộn, cảnh tượng nhất thời hỗn loạn.
Sau đó là cờ cá ngựa càng là sáng tạo cách chơi mới, gian lận bay đầy trời, một nhóm đổi đủ trò để những hành động nhỏ, chơi đến cuối cùng thì đỏ mặt tía tai suýt chút nữa thì lật luôn bàn cờ.
Những nhân viên công tác đang phim ở góc phòng vốn dĩ còn vì thời gian quá muộn mà chút buồn ngủ, nhưng dần dần tiếng vui vẻ của nhóm cho lây lan.
Từ sự mệt mỏi ban đầu đến tiếng sảng khoái đó, trong sáu phòng phát sóng trực tiếp đều là tiếng của các thợ phim và nhân viên công tác.
“Hahāhahahahaha……”
“Hahāhahahaha!”
【Không xong đến đau cả bụng, ở một lũ dở thế 】
【Lão Tạ đột nhiên từ trong túi móc một nắm quân cờ ném lên bản đồ là máy bay ném b.o.m sắp xỉu luôn đấy!!】
【Lão Thẩm nhấc bản đồ lên là vòi rồng đến dáng vẻ đó cũng khá buồn 】
【Ngay cả chị Liễu cũng học hư , cứu với!】
【Hahāhahahaha đến mức nước mắt cũng rơi 】
Lúc kết thúc buổi chơi là nửa đêm, sáu con năng lượng dồi dào đều say đến mức ghế sofa gì nữa, vẫn là nhân viên công tác từng một dìu họ đưa về phòng.
“Ước chừng là sự kiện dư luận mấy ngày cũng gây ảnh hưởng cho bọn họ, áp lực quá lớn, hôm nay xả một chút.”
Nhìn mấy đưa lên lầu, đạo diễn Ngưu hiếm khi để lộ ánh mắt từ bi.
Cơn buồn ngủ ập đến, ông ngáp một cái thật dài, vẫy vẫy tay với những nhân viên công tác khác.
“Được , hôm nay kết thúc công việc tại đây thôi, tối nay tăng ca vất vả , sáng mai ước chừng bọn họ cũng dậy nổi, chúng cũng thể bắt đầu việc muộn một chút.
Mọi đều ngủ thêm một lát .”
Sau khi nhân viên công tác bộ rút khỏi hiện trường, căn biệt thự cuối cùng cũng khôi phục sự tĩnh lặng……
Quái lạ.
Bởi vì Liễu Ốc Tinh say đến mức đau đầu ngủ , khi đưa về phòng một lát liền xuống lầu, đến bếp ở tầng một rót một ly nước uống cạn.
Cô thuộc loại dễ say nhưng cũng nhanh tỉnh táo, cho nên một ly nước xuống bụng, cảm giác ch.óng mặt giảm ít.
Đang rót một ly nước chuẩn sân vườn thổi gió cho tỉnh táo, liền thấy trong bóng tối nơi cầu thang một bóng loạng choạng xuống.
“Khụ…… khụ khụ……”
Người xuống chính là Khưu Thừa Diệp tự phụ t.ửu lượng , thực cũng là say sớm nhất.
Hắn rõ ràng là say đến hồ đồ , cứ như một bãi bùn nhão bám tường mới thể miễn cưỡng .
Hắn cũng vì cổ họng khô khốc nên xuống lầu tìm ly nước uống, đột nhiên thấy bóng mặt đất kéo dài .
“Ai thế……”
Khưu Thừa Diệp vui lẩm bẩm, khó khăn ngẩng mắt rõ mặt.
Liền thấy một khuôn mặt tinh xảo lạnh nhạt, đôi mắt trong trẻo sáng ngời như ánh trăng, lông mày lá liễu khẽ nhíu , cứ như .
Chỉ một cái , Khưu Thừa Diệp liền ngẩn một lát.
Sau đó một luồng xung động xông lên đại não.
Hắn vô thức, thể khống chế , há miệng :
“Liễu Ốc Tinh……”
“ thích cô.”
‘Ào ào ào——’
Chất lỏng lạnh lẽo dội xuống từ mặt, những giọt nước lăn cổ, nhất thời lạnh thấu tim gan.
Khưu Thừa Diệp dài đất theo hình chữ Đại, đột nhiên lạnh đến mức giật từ đất dậy, lau sạch nước mặt, mắng to.
“Ai!
Ai tm lấy nước dội ?
Không sống nữa đúng ?!”
ai trả lời , xung quanh một bóng , chỉ còn một cái ly đặt bàn bên cạnh.
Khưu Thừa Diệp nhíu mày, cố gắng nhớ chuyện mới xảy , thấy đầu đau dữ dội, thế nào cũng nhớ .
“Suýt…… đứt đoạn ký ức .”
“Tốt nhất đừng để phát hiện là ai thừa lúc uống say dội nước , nếu nhất định sẽ cho kẻ đó tay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-he-dien-mot-minh-toi-quay-nat-show-hen-ho/chuong-557.html.]
…
Ngồi ghế đu ở sân vườn, Tạ Di chứng kiến bộ quá trình trong nhà qua cửa sổ sát đất:
“……”
Chắc chắn là cách mở màn của cô đúng .
Khưu Thừa Diệp đều bắt đầu diễn cốt truyện ngược luyến .
À đúng……
Hắn luyến .
Đợi khi Khưu Thừa Diệp loạng choạng lên lầu, Tạ Di mới thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu những vì trời, cầm lon b-ia bên cạnh uống một ngụm.
Chỗ bên cạnh đột nhiên khẽ lún xuống, xuống.
Quay đầu , là Thẩm Mặc Khanh nãy say đến bất tỉnh nhân sự.
“Hế lô.”
Tạ Di vui vẻ, một tay chống cằm đầy hứng thú , “Anh cũng giả say ?”
“Chơi mệt mà ngại chủ động đề nghị giải tán thì giả say thôi, cái chẳng là học từ cô .”
Thẩm Mặc Khanh cũng học theo động tác của cô một tay chống cằm, hì hì cô.
Hai cứ như ánh trăng chống cằm đối diện , bầu khí dần trở nên chút mập mờ.
Cơ hội .
Tạ Di thầm nghĩ, liền lập tức thừa dịp cơ hội , “Vậy nếu như thế, công khai !”
“Hửm?
Chủ đề chuyển đổi đột ngột như .”
Thẩm Mặc Khanh nhịn , “Sự liên quan giữa hai cái là……”
“Sự liên quan là gì quan trọng, quan trọng là chẳng luôn công khai , thấy bây giờ là một thời cơ .”
“Tại ?”
“Hả?”
“Tại bây giờ là một thời cơ ?”
“Ờ, cái ……”
Tạ Di vốn dĩ hễ há miệng là lời dối đầy , lúc hiếm khi ấp úng hẳn lên, “Có lẽ là…… yêu sâu đậm, cứ coi như là thể chờ đợi thêm nữa mà công khai .”
“Thật ?”
Thẩm Mặc Khanh nhướn mày, đôi mắt đen sâu thẳm cứ như chú cô, dần dần đến mức cô chút chột .
“Khụ……
đúng thế.”
Ánh mắt Tạ Di lặng lẽ liếc sang một bên, Thẩm Mặc Khanh nhẹ nhàng gõ lên trán, cưỡng ép kéo sự chú ý của cô trở .
“Tạ Di.”
Đây là đầu tiên gọi tên cô.
Giọng nhẹ, chằm chằm mắt cô, từng chữ từng chữ hết lời.
“Hãy công khai ngày tỏ tình cuối cùng , giống như kế hoạch ban đầu của chúng .”
“Chúng sẽ cùng đón chờ ngày đó.”
Trong nháy mắt, nhịp tim Tạ Di lỡ một nhịp.
Giống như tâm sự cực lực che giấu thấu , tất cả sự ngụy trang đều cưỡng ép tháo xuống mặt , ánh mắt Tạ Di lóe lên, tự nhiên né tránh ánh mắt của .
“Anh thực sự là quái lạ đấy, hiểu quá cơ.”
Ngay cả nỗi lo lắng khỏi miệng của cô, cũng nhận .
Bây giờ nghĩ , tối qua lúc kiên quyết từ chối công khai ngay lập tức, chắc hẳn là đoán tâm tư của cô .
“Cô sợ sẽ rời .”
Thẩm Mặc Khanh khẽ nắm lấy tay cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, giống như đang tiếp thêm sức mạnh cho cô.
“Cho nên tranh thủ thành nguyện vọng của sớm, vì sợ sẽ đợi đến ngày đó?”
Có lẽ là ánh mắt của quá nóng bỏng và thể phớt lờ, Tạ Di vẫn chậm rãi ngẩng mắt, đối diện với .
“Lão Thẩm, tên thật của bức tranh đó trong buổi triển lãm tranh ngày hôm đó là gì ?”
“Là vọng tưởng.”
“Bởi vì hiện thực quá tàn khốc, cho nên tác giả đặt cho nó một cái tên mới, mộng ảo.”
“ mộng……”
“Chung quy vẫn chỉ là mộng.”
Có một chuyện cô vẫn luôn cho Thẩm Mặc Khanh .
Ngày hôm đó lúc phòng tạm giam thăm Hứa Sương Nhung, Hứa Sương Nhung chỉ phát điên la hét om sòm với cô, mà còn đưa cho cô một cuốn sách.