XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 106: Biến Quy Thương Viện Thành Của Nàng

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:30:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Tức là quan tâm đến kết quả nhất, bèn hỏi: "Phu nhân nổi giận với ?"

 

Bùi Mạch Trần nhấp một ngụm rượu: "Nàng chút vui."

 

Triệu Tức châm thêm dầu lửa: "Nếu là , sẽ lập tức cùng hòa ly ngay. Bùi đây rõ ràng là đang coi phu nhân như thuộc cấp trướng mà đối đãi ."

 

Bùi Mạch Trần lạnh lùng liếc mắt : "Câm miệng."

 

Lục Cảnh Hoài vốn phận thật của , nên thể hiểu tại bắt Trình Khanh Khanh loại sách đó, nhưng y cũng tán thành cách : "Huynh dạy phu nhân một vài điều cũng , nhưng phương pháp đúng, thời điểm càng hợp. Ít nhất cũng đợi qua kỳ tân hôn chứ."

 

Bùi Mạch Trần nhíu mày, nâng chén rượu lên uống cạn: "Phu nhân là nữ t.ử đầu tiên tiếp xúc gần gũi như , quả thật còn thiếu kinh nghiệm."

 

Hắn im lặng một lát nhẹ giọng hỏi: "Các ngươi xem, và đám thư sinh khác ở điểm nào?"

 

Lục Cảnh Hoài và Triệu Tức sững , đồng thời nhớ tới việc phu nhân của đây từng là thích mẫu thư sinh.

 

Triệu Tức : "Ta và Cảnh Hoài cũng thư sinh, ... thư sinh lẽ sẽ ôn nhu hơn, chắc chắn bọn họ sẽ bao giờ ép nàng học thuộc lòng mấy cuốn sách khô khan đó ."

 

Bùi Mạch Trần cụp mắt xuống, nghĩ thầm quả thật sẽ như : "Hừ, những kẻ đó xưa nay chỉ giỏi khua môi múa mép dỗ dành mà thôi."

 

Lục Cảnh Hoài hiểu ý : "T.ử Dực ý gì?"

 

Triệu Tức cũng đồng tình: "Lời đúng , nữ t.ử đời đều thích lời mật ngọt để dỗ dành họ mà."

 

Bùi Mạch Trần nhướng đôi mắt hẹp dài của lên: "Y phục, trang sức, cho đến thức ăn đưa cho phu nhân đều là loại nhất đời. Những lời dỗ dành chẳng qua chỉ êm tai đôi chút, tất cả đều là hư ảo mà thôi."

 

Hắn phu nhân thích phong thái của thư sinh, nên cũng cố gắng học tập theo, nhưng rốt cuộc kết quả vẫn như ý nguyện.

 

Lục Cảnh Hoài lên tiếng khuyên nhủ: "Phu nhân nhà vốn dĩ lòng thiên vị thư sinh, nếu thật sự để tâm đến nàng, thì đừng dùng những thủ đoạn cứng rắn thường ngày đối phó với cấp để áp dụng lên nàng."

 

Bùi Mạch Trần dường như để tâm lắm, nhướng mày, đó kẹp một miếng gà chiên giòn, tao nhã nhai chậm rãi.

 

Lúc Lục Cảnh Hoài mới nắm trọng điểm, hỏi: "Huynh cứ nhắc đến thư sinh mãi, chẳng lẽ là đang ám chỉ đến vị chưởng quầy tuấn tú ở cửa tiệm của phu nhân ?"

 

Triệu Tức vẫn đang nhai thức ăn trong miệng, kinh ngạc hỏi: "Vẫn còn nhân vật như tồn tại ?"

 

Lục Cảnh Hoài tiếp: "Vị thư sinh đó quả thật tài học thực thụ. Ta Lục Như là kẻ ôm ngọc mang châu, thiên tư của bậc Trạng nguyên."

 

Bùi Mạch Trần vốn điều tra kỹ lưỡng về Kiều Nhạc Sơn nên đương nhiên rõ, hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.

 

Lục Cảnh Hoài sang: "Huynh sẽ định nhắm vị thư sinh đó đấy chứ?"

 

Bùi Mạch Trần nở nụ khẩy đầy khinh thường: "Chỉ bằng hạng như , còn thèm tay gì cho bẩn tay."

 

Nếu Trình Khanh Khanh gả cho , lẽ sẽ vài chuyện để loại bỏ đối thủ, nhưng hiện tại nàng là phu nhân danh chính ngôn thuận của . Người đây thắng nổi , thì càng bao giờ cơ hội.

 

***

 

Bùi Mạch Trần nhắm mắt tĩnh tâm trong xe ngựa, chợt mũi ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào. Ngón tay thon dài vén mành xe lên, thấy bên đường một tiệm bán bánh cẩm tú cầu, bèn truyền lệnh: "Dừng ."

 

Triệu Hải lệnh lập tức ghìm cương ngựa .

 

Bùi Mạch Trần bước xuống xe ngựa tiệm, mua lấy một phần bánh cẩm tú cầu.

 

Hắn cầm túi giấy dầu trở về phòng tại Quy Thương Viện. Lúc , Trình Khanh Khanh đang mang vẻ mặt nghiêm túc xem xét mấy cuốn sổ sách của các cửa tiệm mà Phúc công công mang tới.

 

Khóe môi Bùi Mạch Trần khẽ nở nụ , bước tới bên cạnh Trình Khanh Khanh, cúi xuống trang giấy, đôi môi ghé sát bên tai nàng thủ thỉ: "Chữ của Khanh Khanh thật sự ."

 

"Thật ?" Trình Khanh Khanh mỉm đầu , nhưng nhớ điều gì đó đúng, hôm qua rõ ràng còn chê chữ nàng mềm yếu vô lực mà: "Phu quân hôm qua còn nét chữ của mà."

 

Bùi Mạch Trần sững một chút, nhưng lập tức giãn mày đáp: "Hôm nay thấy tiến bộ vượt bậc ."

 

"Thật ?" Trình Khanh Khanh cầm lấy sổ sách cẩn thận xem xét , dường như quả thực trông vẻ hơn thật.

 

"Mua cho nàng đây," bàn tay lớn của nâng túi giấy dầu đưa tới mặt nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-106-bien-quy-thuong-vien-thanh-cua-nang.html.]

Trình Khanh Khanh tạm cất sổ sách : "Để rửa tay ."

 

Sau khi nàng rửa tay xong xuôi, Bùi Mạch Trần chu đáo đặt bánh cẩm tú cầu lên chiếc bàn nhỏ trong phòng. Trình Khanh Khanh xuống, nhón lấy một miếng bỏ miệng.

 

Bánh cẩm tú cầu của tiệm vô cùng tinh xảo, mỗi cái chỉ nhỏ bằng cỡ trứng chim bồ câu, phù hợp với dáng vẻ tao nhã của các quý nữ khi ăn uống.

 

Mùi vị bánh mềm dẻo, quá ngọt gắt, bên trong nhiều loại nhân khác : nhân hạt dẻ nghiền mịn, nhân mứt chua, cả vị bạc hà thanh mát. Trình Khanh Khanh thích, nàng liên tục ăn thêm mấy miếng.

 

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi lên khuôn mặt hoa dung tuyệt sắc của nàng, khiến Bùi Mạch Trần nhất thời thất thần, cứ ngây chằm chằm rời mắt.

 

Trình Khanh Khanh nhặt một viên bánh với : "Viên màu vàng sữa là vị sữa thơm, thấy ngon hơn hẳn những loại khác đấy."

 

Bùi Mạch Trần đột ngột nắm lấy cổ tay nàng đưa lên cao, ghé sát ngậm lấy miếng bánh trong tay nàng miệng. Vì viên bánh khá nhỏ nên môi khẽ chạm đầu ngón tay nàng.

 

Trình Khanh Khanh ngây ngốc, đôi mắt chớp chớp đầy ngạc nhiên.

 

Vị nam nhân đối diện khẽ nhạt: "Quả thật ngon đúng như lời Khanh Khanh ."

 

Lúc Trình Khanh Khanh sực nhớ đến chuyện khác, nàng : "Phu quân, hôm nay xem sổ sách mất nhiều thời gian quá, sách mà giao vẫn học thuộc xong."

 

Bùi Mạch Trần mỉm hỏi khẽ: "Nàng còn ăn bánh cẩm tú cầu nữa ?"

 

Trình Khanh Khanh lắc đầu: "..."

 

Bùi Mạch Trần lấy khăn tay của , nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay ngọc ngà cho nàng: "Về chuyện học sách, suy nghĩ ."

 

Trình Khanh Khanh nghi hoặc : "Ừm?"

 

Bùi Mạch Trần mỉm , ngón tay cái lướt nhẹ qua khóe môi còn dính chút vụn bánh của nàng một cách đầy tự nhiên: "Một nội dung trong sách đó nàng thể dùng đến, nhưng cũng một thì cần thiết. Ví dụ như phần về nhân đức, Khanh Khanh của chúng vốn tấm lòng thiện lương , những thứ đó cần nhọc công học nữa."

 

"Sau những cuốn sách đó nàng chỉ cần qua để thông suốt bộ, hiểu đại ý nội dung bên trong là , cần ép học thuộc lòng từng câu từng chữ nữa ."

 

Trình Khanh Khanh cảm thấy chút kinh ngạc sự đổi thái độ đột ngột của . Trong lòng nàng thầm tự hỏi, tại đột nhiên đổi ý? Là vì thấy thất vọng về nàng, định rèn giũa nàng nữa... thật sự là như lời ?

 

Nàng chăm chú quan sát , dáng cao thẳng thanh thoát như cây trúc thanh tao, khoác bộ trường bào rộng tay màu trắng tuyền, thắt lưng quấn dải lụa cung đình màu xanh lam trang trọng. Ngũ quan sâu thẳm, vẻ mặt tuy phần sắc lạnh nhưng ánh mắt nàng lúc vô cùng dịu dàng.

 

Trong lòng nàng thầm nhủ, dù cũng thành với , cần thiết lúc nào cũng giữ thái độ cảnh giác thái quá nữa, bèn mỉm cong khóe môi: "Phu quân đối xử với nhất . Vậy khi dùng cơm tối xong, sẽ cùng phu quân xem sách một lát nhé."

 

Trình Khanh Khanh cũng nghĩ thông suốt chuyện. Nàng gả cho , nếu cứ việc gì cũng cẩn thận dè chừng thì chỉ khiến bản sống thoải mái mà thôi.

 

Trình Khanh Khanh vốn là kiểu thà để khác chịu thiệt chứ nhất quyết chịu để bản ủy khuất, đặc biệt là trong cuộc sống thường nhật, nàng coi trọng sự hưởng thụ, thể chịu đựng sự gò bó, ấm ức.

 

Ngày hôm , khi thỉnh an Bùi Đại phu nhân về, Trình Khanh Khanh giường quan sát thứ trong phòng. Nàng quyết định tiên bắt đầu cải tạo Quy Thương Viện theo ý thích của . Quy Thương Viện vốn là nơi ở của Bùi Mạch Trần, tuy rằng khi thành hôn cho sửa sang , nhưng nhãn quan của nam t.ử và cô nương bao giờ cũng sự khác biệt lớn.

 

Đồ đạc bày biện trong phòng quá đơn giản, màu sắc đơn điệu, ngoài sân thì chỉ trồng tùng bách quanh năm, hoa cỏ cây cối thưa thớt.

 

Trình Khanh Khanh gọi Nghiêm ma ma phòng, bảo bà lấy giấy b.út ghi chép: "Màn giường đổi hết sang màu thiên thủy bích cho , chỗ treo thêm một bức rèm hạt pha lê, nhớ là loại hạt pha lê thật trong suốt. Trước giường thì trải một tấm t.h.ả.m lông mềm mại, nhất là dùng da cáo trắng."

 

"Góc hãy đặt một chiếc bình hoa lớn, còn chiếc án thư thì đặt một chiếc bình ngọc trắng cho thanh nhã..."

 

Sắp xếp xong việc trong phòng, nàng gọi Phúc công công ngoài sân: "Công công, ngài hãy tìm đào mấy cây tùng , chỗ hãy sửa thành một vườn hoa cho . Chỗ trồng thêm hai cây mai, chỗ đặt một cây quế, bên cạnh hãy dựng thêm một giàn nho nữa."

 

"Chuyện ..." Phúc công công ngập ngừng, vì chủ t.ử từ đến nay vốn thích khác tự ý động đồ đạc của , nhưng lẽ phu nhân là một ngoại lệ. Chủ t.ử vì phu nhân ít chuyện phá lệ , "Được, thiếu phu nhân cần sửa đổi chỗ nào cứ việc dặn dò, lão nô sẽ lập tức sắp xếp ngay."

 

Trình Khanh Khanh dạo một vòng quanh sân để ngắm: "Phía bụi chuối tiêu , hãy dựng cho một chiếc xích đu."

 

Phúc công công cung kính theo , tay cầm giấy b.út ghi chép vô cùng chăm chú.

 

Trình Khanh Khanh chỉ tay một góc: "Chỗ hãy trồng cho hoa mẫu đơn và hoa hồng, nhớ tìm hai thợ vườn thật giỏi để chăm sóc, cho hoa nở theo mùa quanh năm."

 

Nàng thêm một đoạn nữa: "Chỗ hãy đào thêm một cái ao cá nhỏ."

 

Đợi nàng dặn dò xong xuôi tất cả, cả trong sân lẫn trong phòng đều bắt đầu rộn ràng bận rộn thi công.

 

Trình Khanh Khanh thấy trong viện ồn ào khó chịu, liền tìm Lục Uyển Oánh, hẹn thêm cả Vương Chiêu Vân cùng lâu thư giãn.

 

 

Loading...