XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 117: Dị Hương
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:30:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Lý Tự.
"Triệu Thuận phận của , Thường gia chắc chắn cũng . Thế nên Thường Phúc tuyệt đối tự sát. Ngươi hãy điều tra kỹ những xung quanh . Thường Phúc vốn là kẻ cẩn trọng, chắc chắn sẽ để đường lui cho ."
Ngón tay Bùi Mạch Trần gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn.
Lư Cảnh Hoài kéo ghế xuống bên cạnh: "Thường Phúc là nô bộc lâu đời của Thường gia, cha nương mất sớm, cũng tỷ , đó là lý do Thường Quốc Cửu trọng dụng . Ta điều tra kỹ, chỉ một thường xuyên liên lạc, đó là nữ t.ử từng đính ước với . Sau rõ vì nàng gả cho Vĩnh An Bá tước ngoài bốn mươi, trở thành kế thất của Bá tước phủ."
"Ngươi xem, một như thì Thường Phúc còn liên hệ gì với nàng ?"
Đôi mắt phượng dài của Bùi Mạch Trần khẽ híp , đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Dù hy vọng lớn nhưng vẫn nên tiếp xúc với vị phu nhân xem ."
Lư Cảnh Hoài nghiêng về phía án bàn: "Hay là nhân dịp yến tiệc sắp tới, ngươi bảo phu nhân nhà tiếp cận Triệu phu nhân xem ?"
Đôi mắt phượng dài ngước lên, lạnh lùng liếc Lư Cảnh Hoài một cái.
Lư Cảnh Hoài cảm thấy ánh mắt lạnh như băng giá: "Ta sai gì ? Triệu phu nhân là nữ quyến, chúng tiện tiếp cận. Ta ngài thương vợ, nhưng đây chỉ là giao thiệp bình thường giữa các phu nhân thôi, gì nguy hiểm ."
Bùi Mạch Trần nhấc chén lên che khuất tầm mắt, khẽ thổi bọt : "Chuyện sẽ cân nhắc. Hôn sự của ngươi và Tiết biểu cũng sắp đến , lo mà dồn tâm trí vị hôn thê của ."
Xong việc, Lư Cảnh Hoài bước cửa Đại Lý Tự thì gặp Triệu Hải trở về: "Triệu đại nhân đến Nguyệt Tiêu Đầu đấy ?"
Triệu Hải dừng bước: "Lư đại nhân định về ? Không chúng hẹn tối nay cùng đến Nguyệt Tiêu Đầu xem Liên Hương cô nương luyện múa ?"
Lư Cảnh Hoài đáp: "Ta qua Trân Bảo Các xem bộ trang sức đặt , sắp thành hôn nên thể chậm trễ, lát nữa sẽ ."
"Được, Lư đại nhân cứ bận việc , bẩm báo đây."
"Chờ ," Lư Cảnh Hoài kéo tay áo Triệu Hải, "Này, T.ử Dực thế? Sao cứ cảm giác lạnh lùng như tiền ?"
Triệu Hải ngẩn suy nghĩ một lát: "Không gì , chủ t.ử hôm nay vẫn bình thường mà."
"Chắc là do đa nghi ."
Lư Cảnh Hoài lắc đầu rời .
Hắn cũng nghĩ ngợi nhiều. Hắn tuyệt đối ngờ rằng, trong lúc phu thê nhà đang ân ái mặn nồng, Trình Khanh Khanh vô tình nhắc đến tên . Điều khiến Bùi Mạch Trần nổi cơn ghen, cho rằng lọt mắt xanh của phu nhân nhà .
Khổ nỗi hôm nay vặn nhắc đến Trình Khanh Khanh mặt Bùi Mạch Trần.
***
Buổi chiều trời bắt đầu đổ mưa, cơn mưa trút xuống dứt, tiếng mưa rì rào khiến dễ chìm giấc ngủ.
Trước đó lâu, Đại Lý Tự phái đến báo rằng Bùi Mạch Trần bận việc, bảo Trình Khanh Khanh cứ dùng bữa tối một .
Trình Khanh Khanh dùng cơm xong, sách một lát cũng ngủ .
Trong cơn mơ màng, nàng cảm giác màn giường vén lên, kèm theo đó là một mùi hương thoang thoảng, chỉ thoáng qua vài biến mất.
Trình Khanh Khanh tỉnh táo một chút mở mắt, vén màn ngoài, trong phòng vắng lặng một bóng .
Nàng xỏ chân đôi hài đế mềm thêu hoa mẫu đơn, thấy giường vắt một chiếc áo bào gấm màu trắng bạc, là Bùi Mạch Trần về.
Nàng tiến nhặt chiếc áo định cất . Áo dính nước mưa nên ẩm, nàng định bỏ giỏ tre để mai Hương Thảo đem giặt, đúng lúc ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ.
Hương liệu Bùi Mạch Trần thường dùng là trầm hương phối với hoắc hương hoặc tuyết tùng, đều là những mùi thanh nhã, đắng giúp tĩnh tâm.
mùi hương chiếc áo ngọt đến phát ngấy, hơn nữa còn là loại hương liệu rẻ tiền, kém chất lượng.
Mùi nhạt, là khứu giác nhạy bén như Trình Khanh Khanh mới phát hiện .
"Sao tỉnh ? Là ồn khiến nàng thức giấc ?"
Bùi Mạch Trần mặc y phục ngủ màu trắng, tay cầm khăn lau mặt, tóc vẫn còn sũng nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-117-di-huong.html.]
Trình Khanh Khanh ném chiếc áo giỏ tre: "Không , tỉnh giấc thôi."
"Ngoài trời đang mưa lạnh, nàng mau lên giường ."
Bùi Mạch Trần buông khăn, bước tới ôm eo Trình Khanh Khanh dìu nàng về phía giường.
Trình Khanh Khanh nghiêng đầu tựa lòng , hít sâu một , chỉ thấy mùi tuyết tùng thanh khiết.
"Sao thế?" Bùi Mạch Trần vốn là kẻ cực kỳ nhạy bén.
"Không gì, phu quân, ngủ dậy nên đầu óc còn mơ màng." Trình Khanh Khanh kiểu hễ thấy gió là đoán bão, nàng sẽ gây chuyện chỉ vì một chút mùi hương lạ.
Một ngày yến tiệc cung đình, Bùi Đại phu nhân sai truyền tin bảo nàng qua gặp. Vì trời mưa nên Trình Khanh Khanh để nha theo cùng, tự che ô qua.
Thấy nàng , Bùi Đại phu nhân đặt chén xuống: "Phù Dung ở trong phủ mãi cũng buồn chán, yến tiệc ngày mai định dẫn nó để mở mang tầm mắt."
Trình Khanh Khanh liếc Phù Dung đang một bên, mỉm gật đầu: "Mẫu ạ."
Bùi Đại phu nhân tiếp: "Vào cung bận giao thiệp với các vị phu nhân, Phù Dung từng đến nơi đại lễ như , ngươi nhớ chăm sóc nó cho ."
Trình Khanh Khanh đáp lời: "Mẫu cứ yên tâm."
Bùi Đại phu nhân dặn dò gì Trình Khanh Khanh cũng chỉ , thêm nửa lời. Thấy nàng ít lời như , Bùi Đại phu nhân cũng chẳng gì thêm, im lặng một lát bảo: "Ngươi mau về chuẩn cho buổi yến tiệc ngày mai ."
Khi trở về, nàng ngang qua Thủy Tạ, bên bờ những sợi mưa dày đặc khuấy động gợn sóng mặt nước.
Khi nàng tiếp, phía truyền đến tiếng gọi trầm thấp của nam t.ử: "Trình biểu ."
Trình Khanh Khanh đầu , thấy Bùi Trường Thanh bước từ con đường rải đầy hoa rơi.
Y mặc một trường bào cổ chéo màu xanh khói, toát vẻ nho nhã nhưng xen lẫn chút u buồn.
Trình Khanh Khanh sững sờ một lát, đó liền lên tiếng: "Nhị ."
Bùi Trường Thanh thấy hai chữ , sắc mặt tái nhợt vài phần. Nhìn b.úi tóc b.úi cao của nàng, thần sắc y cũng giống như thời tiết lúc : "Trình biểu , lâu gặp, vẫn khỏe chứ?"
Trình Khanh Khanh nhiều, lịch sự đáp: "Đa tạ nhị quan tâm, thứ đều . Trận mưa phần lạnh lẽo, nhị mau về ."
Kể từ khi thành , Trình Khanh Khanh hoặc là ở Quy Thương Viện, hoặc là đến tiệm buôn, lâu nàng gặp y.
Bùi Trường Thanh rời mà tiến về phía mặt Trình Khanh Khanh: "Huynh trưởng đối xử với ?"
Trình Khanh Khanh lùi một bước, chuẩn : "Ta là tẩu tẩu của ngươi, vài lời nhị nên hỏi." Thấy Trình Khanh Khanh định rời , Bùi Trường Thanh đưa tay nắm lấy cổ tay nàng: "Biểu , lo lắng cho , nhớ ..."
"Im miệng!" Trình Khanh Khanh chút phiền lòng, nghiêm túc : "Ta là thê t.ử của trưởng ngươi, nhị nên lời xằng bậy. Mau về , để khác thấy sẽ cho cả ngươi và ."
Hiện tại còn thích với nhung gì chứ, giữa bọn họ gì tình cảm sâu đậm đến thế. Nếu y thật sự yêu nàng, ngay từ đầu định sẵn để nàng gả ?
"Trình biểu , mấy ngày nay đêm nào cũng mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ, trong mơ đều bóng hình ."
Trình Khanh Khanh thấy Bùi Trường Thanh cứ như ma ám, chẳng buồn thêm lời nào, bỏ .
Bùi Trường Thanh vươn cánh tay dài , nắm lấy mép áo của nàng.
Trình Khanh Khanh dùng sức giãy để chạy về phía , nhưng phiến đá lát đường chân trơn trượt, theo quán tính nàng lao mạnh về phía ngã nhào xuống đất, va trúng đầu gối.
Bùi Trường Thanh định bước tới đỡ nàng dậy.
Trình Khanh Khanh đầu , vẻ mặt đầy giận dữ quát lớn: "Đừng qua đây! Nhị biểu ca định hại ?"
Ba chữ "nhị biểu ca" thốt trong lúc vội vã khiến tim Bùi Trường Thanh đột nhiên thắt .
Y nàng đang nền đất ẩm ướt, ánh mắt đầy vẻ đề phòng .