XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 191: Trừng phạt

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trình Khanh Khanh đè xuống giữa sân, Tống tam tức phụ mếu máo: "Di nương, thực sự khai , nhưng nếu , bọn họ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất. Nhà còn hài t.ử nhỏ, nô tỳ xin ."

 

Trình Khanh Khanh thấy vết m.á.u lưng nàng , lúc lòng cũng bắt đầu run sợ, khuôn mặt trắng bệch còn giọt m.á.u. Trước khi hành động, nàng màng tất cả, nhưng khi sự việc thực sự xảy , nỗi sợ vẫn ập đến.

 

Nàng hối hận về việc , nhưng nàng là cực kỳ sợ đau đớn.

 

Lúc , Bùi Đại phu nhân và Bùi Trường Thanh từ trong phòng bước .

 

Bùi Trường Thanh bậc đá, liếc nàng đầy thất vọng: "Có chính ngươi xúi giục bọn họ ?"

 

Trình Khanh Khanh còn kịp mở miệng, Hương Thảo vội quỳ xuống dập đầu: "Là do nô tỳ , Di nương hề gì cả."

 

Bùi Trường Thanh đương nhiên tin, vẫn dán c.h.ặ.t ánh mắt Trình Khanh Khanh.

 

Trình Khanh Khanh đối diện với ánh mắt của , trong lòng thấy sợ hãi, chỉ thấy buồn bã vì biểu cảm của y: "Ngươi vì lừa ? Nữ nhân đó hạ t.h.u.ố.c , khiến cả đời thể sinh con, ngươi từng nghĩ tới việc để trơ mắt ngươi cùng kẻ như ân ái sinh con, đối với tàn nhẫn đến nhường nào ?"

 

Bùi Trường Thanh cảm thấy nàng thật vô lý, thậm chí trong lòng nảy sinh sự hối hận vì lúc cưới nàng: "Ta đối với ngươi còn đủ ? Vì ngươi thể hiền thục hơn một chút, vì tâm cơ tính toán như ? Tiết biểu là phu nhân của , nàng m.a.n.g t.h.a.i cũng là vì ngươi thể sinh nở..."

 

Bùi Trường Thanh chỉ cảm thấy quá mệt mỏi, mệt đến mức thốt lên lời, đầu chỗ khác, bất lực : "Vì ngươi thể thấu hiểu cho , vì hồ đồ đến mức ..."

 

"Trả con cho ... Ta g.i.ế.c c.h.ế.t nữ nhân độc ác đó..."

 

"Thiếu phu nhân, hãy bình tĩnh, mới sảy thai, thể thể chịu thêm nóng giận."

 

Tiết Nhã Trúc nha bà v.ú dìu , thấy Trình Khanh Khanh liền điên cuồng lao tới giáng cho nàng hai bạt tai.

 

Trình Khanh Khanh bà v.ú vặn c.h.ặ.t cánh tay thể phản kháng, hai bên má lập tức sưng đỏ, thậm chí còn móng tay của Tiết Nhã Trúc cào rách rớm m.á.u, trông vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Bùi Trường Thanh bậc đá khẽ động đậy, miệng hé mở nhưng cuối cùng nắm c.h.ặ.t t.a.y, im lặng .

 

Tiết Nhã Trúc giật mạnh y phục của Trình Khanh Khanh: "Ngươi là đồ tiện nhân độc ác, trả con cho !"

 

Nàng mới mất con, kích động quá độ khiến thở dồn dập, suýt chút nữa thì ngất lịm .

 

Bùi Đại phu nhân lo lắng quát mắng hầu: "Còn ngây đó gì? Mau đỡ Thiếu phu nhân dậy."

 

Tiết Nhã Trúc dìu lên, cả cơ thể suy yếu dựa nha , nàng ngẩng đầu Bùi Đại phu nhân và Bùi Trường Thanh: "Mẫu , Thế t.ử, xin hãy chủ cho , đ.á.n.h c.h.ế.t tiện , lấy mạng nó để đền mạng cho con của ."

 

Bùi Đại phu nhân vô cùng đau xót cho nàng : "Mau đỡ Thiếu phu nhân xuống nghỉ ngơi."

 

Rồi bà sang khuyên bảo Tiết Nhã Trúc: "Con của con là huyết mạch của phủ Quốc công, là cháu đích tôn của , đương nhiên sẽ để nó mất một cách vô ích."

 

đầu Bùi Trường Thanh: "Thanh Nhi, con xem nên trừng phạt nữ nhân thế nào?"

 

Bùi Trường Thanh Trình Khanh Khanh lúc gần như gục ngã, xử trí thế nào đây? Trong lòng dâng lên nỗi thất vọng tột cùng, nàng thể rộng lượng hiền thục hơn: "Ngươi nhận tội ?"

 

Nước mắt trượt dài má Trình Khanh Khanh, xót thấu vết thương: "Bùi Trường Thanh, chính ngươi là thất hứa với . Ngươi con, đồng ý để ngươi nạp , mà ngươi cùng nàng lừa gạt ."

 

"Đến giờ mà ngươi vẫn hối ," Bùi Trường Thanh lưng với mẫu , "Mẫu cứ tùy ý xử trí ."

 

Bùi Đại phu nhân hận thể ăn tươi nuốt sống Trình Khanh Khanh, lập tức lệnh: "Đánh c.h.ế.t cho , thi hành hình phạt ngay tại chỗ ."

 

Thân hình Bùi Trường Thanh chấn động: "Mẫu , !"

 

Tiết Nhã Trúc thấy cảnh đó, đến lúc mà Bùi Trường Thanh vẫn còn thương xót nữ nhân , lòng nàng còn lạnh lẽo hơn cả lúc mất con.

 

Bùi Đại phu nhân chất vấn: "Thanh Nhi, giờ mà con còn bao che cho nàng ?"

 

Bùi Trường Thanh chút do dự: "Không, , dù nàng cũng là cháu gái ruột của Tam thúc mẫu."

 

Bùi Đại phu nhân lạnh lùng đáp: "Đợi đến khi bên Tam phòng chuyện thì đ.á.n.h c.h.ế.t , cứ để mặc cho bọn họ tới náo loạn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-191-trung-phat.html.]

 

"Còn đó gì? Mau đ.á.n.h!"

 

Người hầu mang ghế dài tới, thô bạo đỡ Trình Khanh Khanh lên đó.

 

Hương Thảo sốt ruột lóc t.h.ả.m thiết: "Là do nô tỳ , liên quan gì tới Di nương cả, các hãy đ.á.n.h nô tỳ ."

 

"Thế t.ử, Thế t.ử, Di nương thể chịu đòn , nàng vốn dĩ ốm đau bấy lâu nay, nếu thật sự đ.á.n.h gậy thì sẽ c.h.ế.t mất..."

 

Bùi Trường Thanh cũng rõ, chỉ cần mười gậy thôi cũng đủ lấy mạng .

 

Hắn còn đang chần chừ thì bên gậy giáng xuống nàng.

 

Hương Thảo định lao tới chịu nhưng một bà v.ú bên cạnh giữ c.h.ặ.t lấy.

 

Đánh đến gậy thứ năm, Bùi Trường Thanh rốt cuộc đành lòng mà lên tiếng ngăn cản: "Dừng tay."

 

Bùi Đại phu nhân trừng mắt , gầm lên với đám bên : "Đánh! Đánh đến khi nào c.h.ế.t mới dừng tay!"

 

Tam phu nhân hớt hải xông : "Khanh Khanh! Dừng tay ngay! Ai dám động Khanh Khanh của , sẽ liều mạng với kẻ đó!"

 

Bùi Đại phu nhân chỉ thẳng tay : "Đây là việc riêng của đại phòng chúng , Trình thị vốn là thất của đại phòng."

 

Tam phu nhân giật lấy tấm ván gỗ từ tay hầu, ngẩng đầu chất vấn Bùi Trường Thanh: "Thế t.ử, từ lúc nữ nhân họ Tiết hạ độc Khanh Khanh, Khanh Khanh xin ngài hưu thư, ngài gì? Chẳng ngài hứa tuyệt đối phụ bạc nàng, còn cam đoan để con của họ Tiết sinh ? Ngài là kẻ thất hứa, giờ trách móc Khanh Khanh!"

 

Bị trúng tim đen, Bùi Trường Thanh chuyển từ hổ thẹn sang oán hận, cảm thấy đang quá mức bức ép nên chỉ im lặng đáp.

 

Bùi Đại phu nhân mắng lớn: "Nó tự chuyện tày trời, còn sợ ba các ngươi chắc? Đánh! Ai dám cản đường thì đ.á.n.h luôn cả kẻ đó."

 

Đám hầu đương nhiên dám đ.á.n.h Tam phu nhân, liền xúm kéo bà sang một bên, tấm ván tiếp tục rơi xuống Trình Khanh Khanh. Nàng lúc đau đến thốt nên lời, chỉ hướng về phía Tam phu nhân mà khẽ lắc đầu, hiệu bảo bà đừng can thiệp nữa.

 

Tam phu nhân thấy khóe miệng Trình Khanh Khanh rỉ m.á.u, bà liền dùng hết sức bình sinh giãy giụa, xông tới giằng co với kẻ đang cầm ván gỗ.

 

lúc , Quốc công họ Bùi nhanh chân bước , phía là Tam lão gia.

 

Tam phòng tin, Tam phu nhân lập tức chạy đến đây, còn Tam lão gia thì tìm Quốc công họ Bùi.

 

Quốc công bước sân, trầm giọng uy nghiêm: "Tất cả dừng tay cho !"

 

Trong viện lập tức rơi gian im phăng phắc.

 

Bùi Quốc công đến mặt Bùi Đại phu nhân, hạ thấp giọng : "Không thể đ.á.n.h c.h.ế.t ."

 

Bùi Đại phu nhân trừng mắt ông: "Ông đừng quên, kẻ nàng hại c.h.ế.t chính là tôn nhi của ông! Không , độc phụ tuyệt đối thể dung thứ!"

 

Bùi Quốc công nhỏ giọng khuyên nhủ: "Nàng quên mất Bệ hạ ? Đánh c.h.ế.t , e là..." Bùi Đại phu nhân khinh miệt cắt lời: "Biểu cô nương nhà họ Lục thất hãm hại, Bệ hạ còn hạ chỉ đ.á.n.h c.h.ế.t ả đó ! Hiện giờ gì khác biệt? Cho dù Bệ hạ thì Ngài thể gì?"

 

Trình Khanh Khanh lúc đầu nghiêng sang một bên, mất ý thức.

 

Bùi Tam phu nhân vội vàng kêu lên: "Khanh Khanh, Khanh Khanh, đừng dọa ."

 

Bùi Trường Thanh hoảng hồn, chạy tới bế nàng từ sập gỗ dậy: "Người , mau gọi ngự y của phủ tới đây!"

 

Y bế nàng chạy nhanh về Dục Túy Viện, của Tam phòng và Hương Thảo đều lật đật chạy theo .

 

Tiết Nhã Trúc thấy tình cảnh cũng ngất lịm .

 

Lại thêm một hồi hỗn loạn nháo nhào.

 

Đợi đến khi trong viện chỉ còn phu thê Quốc công, Bùi Quốc công mới lên tiếng: "Ta thiên vị Tam phòng nên mới cho nàng đ.á.n.h c.h.ế.t ả đó. Nàng hãy nghĩ kỹ chuyện của biểu cô nương nhà họ Lục xem. Nàng tưởng Bệ hạ thật sự thương xót nàng ? Bệ hạ là vì Trình thị, chính Trình thị nhắc đến biểu cô nương họ Lục mặt Ngài . Còn nữa, tại Trường Thanh Tu soạn ở Hàn Lâm Viện? Mọi việc nàng thể chỉ bề nổi."

 

 

Loading...