XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 192: Lạc Ngâm Viện

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bùi Đại phu nhân kinh ngạc: "Ông là Bệ hạ ? Ngài lẽ nào chuyện bất chấp danh tiếng như thế?"

 

Ánh mắt Bùi Quốc công sâu thẳm: "Đương nhiên là . nàng đừng quên, đó là Đế vương, chúng đều là thần t.ử. Nếu Quân thượng thần t.ử vui thì thiếu gì cách. Hiện giờ còn tại thế, Bệ hạ nể tình ơn dưỡng d.ụ.c nên sẽ động đến Bùi gia. đến lúc Bùi phủ cần Trường Thanh gánh vác, nàng xem ?"

 

Bùi Đại phu nhân cũng thấy sợ hãi, nhưng trong lòng vẫn cam tâm: "Nàng hại Trúc nhi thành nông nỗi , thể nhân từ mà tha cho nàng ?"

 

Bùi Quốc công : "Có thể giam nàng một viện t.ử hẻo lánh, từ nay về cho nàng chen giữa Thanh nhi và Trúc nhi nữa. Bọn họ còn trẻ, hài t.ử vẫn thể sinh thêm. Không g.i.ế.c nàng , cứ lấy chuyện mà thương lượng với Thanh nhi và Tam phòng, bắt bọn họ ngậm miệng, phong tỏa tin tức về Trình thị, tuyệt đối truyền ngoài."

 

Để Tam phòng và Bùi Trường Thanh yên lòng, viện t.ử dùng để giam giữ Trình Khanh Khanh chọn nơi hoang phế mà chọn viện t.ử đây thứ nữ của Đại phòng từng ở khi xuất giá. Viện t.ử tuy nhỏ nhưng sạch sẽ tươm tất, chỉ là xa xôi hẻo lánh.

 

Bùi Đại phu nhân dặn dò Tam phòng, điều kiện để giữ mạng cho Trình Khanh Khanh chính là Tam phòng tiết lộ tình hình của nàng bên ngoài.

 

Tiết Nhã Trúc cũng dần bình tĩnh , nàng với Bùi Trường Thanh rằng chỉ c.ầ.n s.au thể bình an sinh hạ một hài t.ử thì sẽ cầu xin Đại phu nhân giải trừ cấm túc cho Trình Khanh Khanh.

 

Bùi Trường Thanh cũng gật đầu đồng ý.

 

Trình Khanh Khanh ngự y dùng t.h.u.ố.c cứu tỉnh, đó khiêng thẳng Lạc Ngâm Viện.

 

Một tháng .

 

Trình Khanh Khanh đang cuộn tròn đất bỗng lịm , mất sạch ý thức.

 

Một nhũ mẫu thô kệch cầm cây kim bạc : "Thế t.ử phu nhân, Trình di nương hôn mê ."

 

Vẻ mặt Tiết Nhã Trúc lộ rõ sự độc ác: "Dùng nước tạt cho tỉnh , châm lòng bàn chân cho ."

 

Nhũ mẫu xổm xuống nắm cổ tay Trình Khanh Khanh bắt mạch: "Phu nhân, mạch tượng của Trình di nương yếu, e là châm thêm nàng sẽ mất mạng. Hiện tại Thế t.ử vì xót xa chuyện phu nhân mất con nên mới thương chiều , nếu lúc di nương c.h.ế.t , chỉ sợ..."

 

Tiết Nhã Trúc tuy hả giận nhưng thể kiêng dè Bùi Trường Thanh, nàng hằn học trừng mắt Trình Khanh Khanh đang đất : "Đi!"

 

Nàng khỏi phòng, đám nhũ mẫu đang giữ c.h.ặ.t Hương Thảo ở ngoài sân cũng buông tay .

 

Hương Thảo hớt hải chạy phòng, giọng run rẩy vì sợ hãi: "Chủ t.ử, chủ t.ử..."

 

Nàng dùng hết sức bình sinh, đỡ Trình Khanh Khanh lên giường.

 

Đến tận đêm khuya Trình Khanh Khanh mới tỉnh , nàng vô hồn lên trần nhà: "Hương Thảo, xem Nhị biểu ca cứu ngoài ?"

 

Hương Thảo nức nở nghẹn ngào: "Có ạ, Thế t.ử nhất định đang trông ngóng ."

 

Trình Khanh Khanh yếu ớt lắc đầu: "Không, từ lúc đề nghị để , còn thích nữa. Ta hề trông ngóng , chỉ là... sợ đau mà thôi."

 

Hương Thảo kìm lòng nữa, bật nức nở.

 

Ba tháng , tại Ngự thư phòng, Bùi Mạch Trần nặng nề đặt chén xuống long án.

 

Triệu Hải bên cạnh mà thót tim, dạo gần đây tâm trạng chủ t.ử cực kỳ nóng nảy, từ đại thần trong triều đến hạ nhân bên cạnh, ai nấy đều cẩn trọng hết mức.

 

Đôi mắt phượng hẹp dài liếc ngoài điện: "Gần đây phủ Quốc công tin tức gì ?"

 

Triệu Hải ngẫm nghĩ một lát đáp: "Bùi Quốc công gặp Vương Thượng thư."

 

Ánh mắt Bùi Mạch Trần nheo : "Trẫm hỏi tin tức của đó."

 

Lần cuối cùng Ngài gặp nàng là tại buổi yến tiệc trong cung. Kể từ đó, Ngài luôn mơ thấy nàng bay lơ lửng giữa trung, xiêm y bay phấp phới trong gió.

 

Thời gian gần đây, giấc mơ càng lúc càng xuất hiện thường xuyên hơn.

 

Đã gần một năm kể từ buổi yến tiệc đó, trong cung cũng tổ chức thêm mấy yến hội, Ngài đều sai điền tên nàng danh sách mời nhưng nàng từng xuất hiện. Hỏi nhà họ Bùi thì bọn họ đều bảo nàng sức khỏe , tham gia yến tiệc.

 

Triệu Hải Bệ hạ hỏi đến ngẩn . Trước đó, chính Bệ hạ dặn dò cần báo cáo tin tức về đó nữa, nên cũng phái điều tra.

 

Gần đây cũng chẳng tin tức gì về Trình biểu cô nương: "Thuộc hạ tin gì, chỉ hình như mấy tháng Thế t.ử phi của Bùi gia thai, nhưng đó hiểu giữ hài nhi."

 

Bùi Mạch Trần đặt tay lên long án, nhẹ nhàng gõ nhịp: "Đi điều tra tình hình của cho Trẫm."

 

Triệu Hải rời khỏi Ngự thư phòng, lập tức thăm dò tung tích của Trình Khanh Khanh. điều tra qua nhiều ngả vẫn chút tin tức nào, cảm thấy vô cùng kỳ quặc, liền vội vàng về cung bẩm báo với Bùi Mạch Trần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-192-lac-ngam-vien.html.]

Thấy bước , Bùi Mạch Trần chằm chằm.

 

Triệu Hải lập tức bẩm báo: "Bệ hạ, thuộc hạ điều tra nhiều nơi nhưng hề tin tức gì của Trình biểu cô nương. Thật kỳ lạ là mấy tháng nay ai thấy nàng cả."

 

Trình Khanh Khanh gả cho Bùi Trường Thanh, đáng lẽ gọi là thất của y, thế nhưng bên cạnh Bùi Mạch Trần ai dám gọi như , vẫn luôn gọi nàng là biểu cô nương.

 

Bùi Mạch Trần trầm mặc, Ngài nghĩ nàng sẽ gặp chuyện gì, dù Bùi Trường Thanh cũng để tâm đến nàng.

 

"Ngươi phái bí mật lẻn Bùi phủ điều tra, thấy , cần kinh động."

 

Ám vệ T.ử Dạ lẻn Bùi phủ, tin tức truyền về giờ Hợi. Khi Bùi Mạch Trần đang khoác triều phục chuẩn lên loan giá dự buổi thiết triều, Triệu Hải vội vàng sát bên cạnh, nhỏ giọng bẩm báo: "Bệ hạ, tối qua thuộc hạ tin của biểu cô nương. Nàng giam ở một tiểu viện hẻo lánh trong phủ Quốc công, hơn nữa... còn đang mắc trọng bệnh."

 

"Ngươi cái gì?" Bùi Mạch Trần rõ mồn một nhưng vẫn thể tin tai .

 

Triệu Hải thẳng mắt Ngài, gật đầu khẳng định.

 

Sắc mặt Bùi Mạch Trần chợt trở nên lạnh lẽo, u ám đến mức khiến rợn tóc gáy.

 

Long loan giá khiêng thẳng đến điện Chính Dương, suốt quãng đường Ngài lấy một lời.

 

Bước đại điện thiết triều, long ỷ, ánh mắt Ngài lướt qua các vị triều thần đang quỳ phía .

 

Các triều thần phía cũng cảm nhận nộ khí bừng bừng của Đế vương, ai nấy đều thầm suy đoán chuyện gì khiến Ngài nổi trận lôi đình như thế.

 

Thượng thư Bộ Hộ đang tấu trình về việc thu thuế nông nghiệp, nhưng ánh mắt Đế vương dán c.h.ặ.t lên Bùi Quốc công.

 

Bùi Trường Thanh chỉ là Biên tu ở Viện Hàn lâm, phẩm cấp thấp nên cần lên triều.

 

Thượng thư Bộ Hộ tấu trình xong, đó chờ Đế vương phán quyết, nhưng thấy Ngài khẽ căn dặn Phúc công công đang bên cạnh.

 

Phúc công công tiến lên một bước: "Buổi thiết triều hôm nay kết thúc, bãi triều!"

 

Các đại thần còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì, Đế vương bước xuống khỏi long ỷ, sải bước ngoài.

 

Bùi Mạch Trần trở về thường phục, dẫn theo Thái y thẳng đến Bùi phủ.

 

Người của Bùi phủ báo Bệ hạ giá lâm thì vô cùng kinh hãi.

 

Mọi đều cuống cuồng, lão gia của Tam phòng Bùi gia ngày nào cũng đến nha môn xử lý công vụ nên mặt.

 

Khi Lão phu nhân Bùi gia và Tam phu nhân đến chính đường, Bùi Mạch Trần đó, chắp tay lưng. "Lão tham kiến Bệ hạ."

 

"Thần phụ tham kiến Bệ hạ."

 

Bùi Mạch Trần hề bảo bọn họ bình về phía Tam phu nhân, hỏi thẳng: "Trẫm Trình biểu lâm bệnh, mang theo Thái y đến đây. Tam phu nhân dẫn đường , Trẫm đến thăm hỏi một phen."

 

Lão phu nhân Bùi gia liếc Đại phu nhân một cái đầy lo lắng.

 

Bùi Đại phu nhân lên tiếng: "Bệ hạ, Trình thị thể vẫn khỏe mạnh, huống hồ nàng chỉ là thất của Trường Thanh..."

 

Tuy Bùi Mạch Trần là Đế vương nhưng Trình Khanh Khanh hiện tại là thần phụ, Ngài tư cách can thiệp chuyện nội bộ, nhưng nếu tận mắt thấy nàng, Ngài tài nào yên tâm : "Nếu biểu gì đáng ngại, lâu Trẫm gặp nàng , cứ để nàng đây gặp mặt . Trẫm đích đến Bùi phủ, nàng cũng nên lộ diện mới ."

 

Khi Đế vương giá lâm, phủ đều nghênh giá, nên lời đề nghị hợp tình hợp lý.

 

Đại phu nhân đột nhiên ngẩng đầu: "Trình thị mấy hôm nhiễm phong hàn, chỉ sợ sẽ lây bệnh cho Ngài..."

 

Nghe , Bùi Mạch Trần càng chắc chắn nàng xảy chuyện, Ngài về phía Tam phu nhân: "Tam phu nhân, ngươi xem?"

 

Tam phu nhân lâu gặp Trình Khanh Khanh, kìm mà bật : "Bệ hạ, thần phụ cũng rõ. Khanh Khanh phạm nên bọn họ giam con bé . Bệ hạ, xin Ngài hãy cứu con bé!"

 

Đôi mắt phượng hẹp dài nheo : "Giam ở ? Ngươi dẫn đường cho Trẫm."

 

Đại phu nhân định lên ngăn cản: "Bệ hạ, đây là nội trạch, Ngài thể ..."

 

"Hỗn xược!" Lời bà còn dứt, Phúc công công quát lớn: "Bệ hạ cho phép các ngươi dậy ? Quỳ xuống! Bệ hạ cho phép thì tất cả đều quỳ cho !"

 

Tam phu nhân hy vọng Bùi Mạch Trần thể cứu mạng Trình Khanh Khanh nên liền dẫn đường về phía Lạc Ngâm Viện.

 

 

Loading...