XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 193: Hương Tiêu
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:39:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa Lạc Ngâm Viện chỉ khóa c.h.ặ.t mà cửa còn hai nhũ mẫu canh giữ.
Tam phu nhân đến cửa phân phó: "Mở khóa!"
Hai nhũ mẫu đáp: "Không lệnh của Đại phu nhân thì mở."
Triệu Hải tiến lên, một cước đạp bay cánh cửa. Hương Thảo thấy động tĩnh liền chạy ngoài sân, thấy Tam phu nhân và Bùi Mạch Trần thì òa : "Mau cứu di nương với, di nương bệnh nặng sắp chịu nổi !"
Bùi Mạch Trần trực tiếp vén rèm bước trong phòng.
Người giường mặt mày tái nhợt còn chút huyết sắc, đôi mắt mở to vô hồn chằm chằm .
Thái y lập tức đến bên giường.
Bùi Mạch Trần sang Hương Thảo : "Ngươi theo Trẫm ngoài."
Hương Thảo theo ngoài sân, quỳ sụp xuống đất.
Bùi Mạch Trần hỏi: "Nàng thành nông nỗi ?"
Trong tình cảnh , Hương Thảo dám giấu giếm nửa lời: "Dạ, từ khi thành hôn, di nương Thế t.ử phu nhân lén lút hạ t.h.u.ố.c tránh thai, khiến nàng thể sinh nở. Sau đó Thế t.ử phu nhân thai, di nương uất ức chịu nổi bèn đưa bạc cho nhũ mẫu trong bếp hạ t.h.u.ố.c . Đứa bé của Thế t.ử phu nhân mất , họ liền cho đ.á.n.h di nương một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Di nương vốn dĩ thể nhược, đây thể càng suy sụp hơn. Thế t.ử phu nhân còn thường xuyên dẫn đến hành hạ di nương, dùng kim châm kẽ móng tay, kẽ móng chân, lòng bàn chân của nàng ... Oa oa... Di nương bọn họ hành hạ thành thế đây..."
Nói đến đây, Hương Thảo nghẹn ngào thốt nên lời.
Bùi Mạch Trần đầu Triệu Hải: "Đi mời Thế t.ử phu nhân đến đây cho Trẫm."
Thái y từ trong phòng , lập tức quỳ sụp xuống đất: "Bệ hạ, thần vô năng."
Đôi mắt phượng của Đế vương chợt dán c.h.ặ.t , mang theo khí tức âm hàn thấu xương từ địa ngục: "Ngươi cái gì?"
Thái y run rẩy lên tiếng: "Người bên trong chỉ còn thoi thóp tàn, thần... thần vô lực xoay chuyển càn khôn."
Vị Thái y vốn là đầu Thái y viện, y thuật cao minh nhất chốn cung đình.
Đôi mắt phượng sâu thẳm hẹp dài nhuốm đầy huyết sắc, tựa như ngọn lửa cuồng bạo giữa đêm đen: "Người bên trong vẫn còn đang mở mắt, mà ngươi dám bảo Trẫm thể cứu ? Ngươi là Thái y mà trị bệnh, còn tác dụng gì nữa?"
Đế vương hề nổi trận lôi đình, thần sắc vẫn tỏ bình tĩnh, nhưng Thái y cảm thấy đây chính là thời khắc đáng sợ nhất. Mồ hôi trán thi chảy xuống lạnh toát: "Bệ... Bệ hạ, vị di nương bên trong chỉ còn giữ một thở thoi thóp, thần... thần..."
"Đừng với Trẫm những lời vô ích , Trẫm chỉ hỏi ngươi cách nào cứu nàng? Nếu ngươi vô dụng, hãy triệu tập bộ thái y trong Thái Y Viện đây."
Trong lòng các thái y kinh hoàng tột độ. Người bên trong mạch đập gần như dứt, thở thoi thóp chẳng khác nào ngọn đèn gió. Nhìn bộ dạng của Hoàng đế, nếu qua đời, chắc chắn Ngài sẽ tha cho bọn họ. Nếu triệu tập tất cả của Thái Y Viện đến, e rằng cũng chẳng ai cứu nổi, chỉ sợ tất cả đều vạ lây. Trong lòng y thầm oán trách, thái y cũng chẳng Đại La Thần Tiên, thể cải t.ử sinh cho chạm chân cửa t.ử cơ chứ...
Chợt y nảy một ý, liền lớn tiếng thưa: "Bệ hạ, thái y trong viện dù đến đông cũng e rằng đành bó tay. Thần sực nhớ đến một , nếu thể thỉnh mời Kim Thiền Pháp Sư, lẽ nàng còn một tia hy vọng."
lúc , Tiết Nhã Trúc thị vệ dẫn . Nàng thấy Bùi Mạch Trần liền quỳ sụp xuống: "Bệ hạ, ngài chủ cho thần phụ..."
Bùi Mạch Trần hờ hững liếc nàng một cái, đầu dặn dò Triệu Hải: "Lập tức truyền lệnh mời Kim Thiền Pháp Sư."
Cùng lúc đó, đám thị vệ vốn đang đợi bên ngoài Phủ Quốc Công tiến phủ, vây kín lấy Lạc Ngâm Viện.
Dặn dò xong, Bùi Mạch Trần trong phòng. Hắn cúi bên giường, đang đó, khẽ giọng: "Đừng sợ, Trẫm nhất định sẽ cứu nàng."
Người giường biểu cảm ngây dại, hề bất kỳ phản ứng nào, nhưng một giọt lệ từ từ lăn dài từ khóe mắt.
Ngón tay Bùi Mạch Trần đưa tới hứng lấy giọt lệ . Khi chạm da thịt nàng, cảm giác lạnh lẽo xộc đến khiến ngón tay tự chủ mà run lên.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng: "Nàng lời, Trẫm lập tức cho thái y kê đơn, uống t.h.u.ố.c nàng sẽ khỏe thôi."
Trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng vô tận, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp tâm trí. Hắn lệnh cho ở cửa: "Gọi thái y !"
Thái y run rẩy bước .
Bùi Mạch Trần trầm giọng: "Ngươi kê một phương t.h.u.ố.c để giữ mạng cho nàng ."
Thái y hiểu rõ, giường lúc dù chỉ một chút chấn động nhỏ cũng chịu nổi, chỉ cần cử động mạnh là khí tức sẽ lập tức đứt đoạn, căn bản thể chịu việc ép uống t.h.u.ố.c. y nào dám thật với Hoàng đế, bộ dạng của Ngài lúc , nếu y , chỉ sợ đầu sẽ lìa khỏi cổ: "Bệ hạ, tình hình lúc vô cùng đặc biệt, d.ư.ợ.c tính thể tương sinh cũng thể tương khắc. Thần sợ rằng phương t.h.u.ố.c của thần sẽ xung đột với phương t.h.u.ố.c của Kim Thiền Pháp Sư."
Hoàng đế xuống bên giường, lạnh lùng thốt hai chữ: "Lui ."
Chân thái y mềm nhũn vững, chống tay xuống đất mới lảo đảo bò dậy ngoài.
Trong phòng chỉ còn Bùi Mạch Trần và Trình Khanh Khanh.
Bùi Trường Thanh trở về, ở cửa nhưng thị vệ ngăn cản cho .
Hắn vẫn rõ tình hình bên trong, sốt ruột định gọi cửa thì Quốc công Bùi gia giữ c.h.ặ.t .
Bùi Trường Thanh hề Trình Khanh Khanh đang lâm bệnh nặng. Khi Quốc công Bùi gia trở về, Đại phu nhân Bùi gia lén tiết lộ cho ông tình trạng của Trình Khanh Khanh. Quốc công Bùi gia hiểu rằng phủ xảy đại sự, dám để Bùi Trường Thanh gây thêm náo loạn lúc .
Khi Kim Thiền Pháp Sư đến nơi thì trời về đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-193-huong-tieu.html.]
Triệu Hải dẫn ngài đến cửa phòng: "Pháp sư, nàng đang ở bên trong."
Kim Thiền Pháp Sư bước trong nhà, thấy Hoàng đế đang bất động bên giường, tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay phụ nữ đang đó.
Nghe thấy tiếng bước chân, mới buông tay nàng : "Làm phiền Pháp sư, mời ngài xem mạch cho nàng."
Kim Thiền Pháp Sư bước gần, ánh mắt dừng khuôn mặt xanh xao của Trình Khanh Khanh, ngài nhắm mắt niệm một câu Phật hiệu: "A Di Đà Phật--"
"Bệ hạ, ."
Ngón tay Bùi Mạch Trần vẫn đặt mạch của nàng, trầm giọng : "Pháp sư còn bắt mạch, lời xui xẻo? Khanh Khanh biểu vẫn đang mở mắt mà."
Kim Thiền Pháp Sư thở dài: "Vị nữ t.ử chấp niệm quá sâu trong lòng, vì mới thể nhắm mắt. Bệ hạ hãy gọi cận của nàng đây ."
Triệu Hải ở bên ngoài lập tức dặn dò Hương Thảo: "Ngươi ."
Hương Thảo bước , quỳ sụp xuống đất.
Kim Thiền Đại sư ôn tồn hỏi: "Ngươi là ai?"
Hương Thảo sụt sùi: "Nô tỳ là nha của Di nương."
Kim Thiền Đại sư hỏi tiếp: "Chủ t.ử của ngươi khi để tâm nguyện gì ?"
Hương Thảo nức nở: "Chủ t.ử nhà nô tỳ mấy ngày qua tinh thần thường xuyên hoảng loạn, hiếm khi tỉnh táo. Nàng nữa, còn ... hức hức... khi c.h.ế.t chôn cất tại mộ phần của Bùi gia với phận thất, nàng dặn nô tỳ hãy tìm cho nàng một sườn đồi xanh , nhiều hoa cỏ." Kim Thiền Đại sư nhắm mắt niệm một câu Phật hiệu: "A Di Đà Phật."
"Bệ hạ, xin ngài hãy lánh mặt, lão nạp cần tụng kinh siêu độ cho nàng ."
Bùi Mạch Trần đăm đăm Trình Khanh Khanh một lúc lâu, đó đặt tay nàng trong chăn, chỉnh đốn gọn gàng mới bước ngoài.
Hương Thảo cũng lau nước mắt theo ngoài.
Kim Thiền Pháp Sư đến giường, cúi đưa lòng bàn tay đặt lên mặt Trình Khanh Khanh, dùng giọng cực nhỏ : "Vạn vật đều là hư , chấp niệm vốn là vọng tưởng. Nhìn thấu và buông bỏ, tâm mới viên mãn."
"Đã nữa, lão nạp sẽ đưa nàng đến một dị thế, nơi nàng bao giờ chịu kiếp ."
Nói đoạn, bàn tay lớn của ngài vuốt qua mắt Trình Khanh Khanh, mi mắt nàng cuối cùng cũng khép .
Kim Thiền Đại sư ngay từ khi phòng gặp rắc rối lớn. Hoàng đế ngang nhiên ở trong phòng thất của bề , nắm tay phụ nữ giường, ánh mắt chứa đựng tình cảm sâu đậm thể che giấu.
Chẳng cần hỏi cũng hiểu rõ sự tình, vì ngài mới âm thầm đưa linh hồn nàng đến dị thế, dám để bên ngoài thấy bất kỳ lời nào.
Bởi ngài hiểu, cả Hoàng đế bên ngoài lẫn vị Thế t.ử đang ngoài cửa sẽ đời nào để ngài như .
Kim Thiền Đại sư xuống đất, bắt đầu tụng kinh.
Ngoài sân, Bùi Mạch Trần im lặng một lời, đôi mắt phượng hẹp dài lướt qua thanh kiếm bên hông Triệu Hải, đó dừng Tiết Nhã Trúc.
Triệu Hải về phía chủ t.ử, ánh mắt như xác nhận một cuối.
Triệu Hải bước đến mặt Tiết Nhã Trúc, một kiếm dứt khoát đ.â.m xuyên qua nàng .
Bùi Mạch Trần lạnh lùng nhướng mày: "Cho Thế t.ử ."
Bùi Trường Thanh bước trong sân, lướt về phía cửa phòng, đó quỳ xuống hành lễ: "Thần tham kiến Bệ hạ."
Ánh mắt Bùi Mạch Trần lướt qua , hề lên tiếng phản hồi.
Quốc công Bùi gia cuối cùng cũng hiểu chuyện, ông lớn tiếng thưa từ ngoài cửa: "Bệ hạ, thần xin trong lời ."
Bùi Mạch Trần khẽ hiệu, Quốc công Bùi gia liền bước .
Vừa quỳ xuống, ông vội thưa: "Bệ hạ, thần và Trường Thanh mới tin Trình thị lâm bệnh. Thần nguyện dâng loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm nhất để chạy chữa cho Trình thị, mong nàng sớm ngày bình phục."
Bùi Mạch Trần vẫn im lặng, chằm chằm cánh cửa phòng, nơi tiếng tụng kinh vẫn đều đặn vang lên.
Bùi Trường Thanh rụt rè dịch gần Hương Thảo, nhỏ giọng hỏi: "Di nương của ngươi ? Bệnh tình nặng lắm ?"
Hương Thảo khẽ đáp với giọng nghẹn ngào: "Di nương... qua đời ."
Bùi Trường Thanh kinh hãi thất sắc, lập tức định vùng dậy xông phòng, nhưng hai thị vệ nhanh ch.óng bước tới, ấn c.h.ặ.t xuống đất bắt quỳ .
"Bệ hạ, xin hãy cho thần gặp Khanh Khanh!"
"Bệ hạ, cầu xin ngài cho thần , nàng là thất của thần mà!"
Bùi Mạch Trần quét ánh mắt đầy sát ý lạnh lẽo về phía . Quốc công Bùi gia rùng , vội bước tới quát khẽ: "Câm miệng! Ngươi đừng thêm lời nào nữa!"