XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 44: Bánh Bao Mềm

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:28:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngũ quan của Bùi Mạch Trần lạnh lùng mà thanh tú, đôi mắt đen sâu thẳm khiến khó lòng đoán thần sắc: "Phụ yên tâm, con tính toán riêng."

 

Bùi Quốc công rõ giữa các Hoàng t.ử ắt tranh đấu, ông cũng hề ý định đồng ý với Tứ hoàng t.ử. Việc tìm đến Bùi Mạch Trần là để thông báo cho , tránh ảnh hưởng đến mưu đồ đại cục.

 

Sau khi trình bày xong tình hình, Bùi Quốc công còn thảo luận chuyện triều chính với Bùi Mạch Trần một lát mới rời .

 

Bùi Mạch Trần trở án thư, nhấc b.út tiếp tục , đồng thời trầm giọng gọi: "Triệu Hải."

 

Triệu Hải bước thư phòng, cung kính án thư: "Người mà dặn điều tra, kết quả thế nào ?"

 

Triệu Hải tường tận bẩm báo: "Người đó họ Kiều, tên Nhạc Sơn, là một thư sinh sa cơ lỡ bước nhưng tài học khá, cầm kỳ thi họa đều giỏi. Ban đầu sống bằng nghề vẽ tranh cho các cô nương ở Di Hồng Lâu. Biểu cô nương thương xót tài học của nên tiến cử với Tam phu nhân, để dạy học cho Tứ công t.ử. Sau khi biểu cô nương mở tiệm, việc đều do chạy vẩy lo liệu."

 

Triệu Hải sắc mặt chủ t.ử, do dự một lát thêm: "Xem vị Kiều công t.ử Trình biểu cô nương tin tưởng."

 

"Hừ," Bùi Mạch Trần lạnh lùng khẩy, "Đây là nàng tự chọn ? Một kẻ sản nghiệp, cũng chẳng gia thế, chắc là nàng xem quá nhiều thoại bản về tiểu thư và thư sinh ."

 

Ngừng một chút, hỏi: "Vậy mấy ngày nay nàng gì?"

 

Triệu Hải bẩm báo: "Nàng hầu như đến chỗ Thế t.ử nữa, cách vài ngày mới ghé qua tiệm một , thời gian còn đều ngoan ngoãn ở trong phủ."

 

Bùi Mạch Trần đặt b.út xuống, cầm chén bên cạnh uống một ngụm: "Hễ nàng khỏi phủ thì hãy phái Mạt Ảnh theo. Ta lo rằng một khi Bùi phủ từ hôn, Triệu Thuận sẽ nảy sinh ý đồ ."

 

Triệu Hải nhíu mày, nhỏ giọng hỏi: "Tứ hoàng t.ử mà dám động thủ với cô nương của Bùi phủ ?"

 

Đôi mắt hẹp dài của Bùi Mạch Trần nheo : "Bảo Mạt Ảnh, nếu đến lúc cực kỳ nguy cấp thì đừng tay, chỉ cần giám sát để đảm bảo cuối cùng xảy chuyện gì là ."

 

Triệu Hải sững , cảm thấy ý của chủ t.ử là họ nắm bắt chừng mực, bảo vệ nàng trong bóng tối, nhưng cũng nhân cơ hội để ép biểu cô nương một phen, dọa cho nàng sợ một chút.

 

"Chủ t.ử, biểu cô nương mang điểm tâm đến cho ngài ạ." Bên ngoài vang lên giọng của Cao Viễn.

 

Bùi Mạch Trần và Triệu Hải đều ngẩn , thầm nghĩ chẳng lẽ là Trình biểu cô nương đến.

 

Bùi Mạch Trần : "Ngươi lui xuống , cho nàng ."

 

Sau khi Triệu Hải lui , theo tiếng bước chân lanh lảnh, một luồng hương thơm thoang thoảng bay , giữa hương hoa còn xen lẫn chút vị ngọt ngào.

 

Lông mày Bùi Mạch Trần nhíu , ngước mắt lên liền thấy Tiết Nhã Trúc với dáng vẻ uyển chuyển yêu kiều, tay xách hộp thức ăn bước .

 

"Đại biểu ca, tự tay một ít bánh hấp hạt dẻ mang đến cho thưởng thức."

 

Khác với giọng mềm mại của Trình Khanh Khanh, giọng của nàng trong trẻo và chút ngân dài.

 

Bùi Mạch Trần nay từng là ôn hòa nể mặt ai, thậm chí thể lạnh lùng: "Tiết biểu cô nương khách sáo , vốn bao giờ ăn mấy loại bánh , cần tốn công chạy qua đây nữa."

 

Bàn tay đang buông thõng của Tiết Nhã Trúc luống cuống vò xé chiếc khăn tay. Hôm nay nàng cố ý trang điểm thật kỹ, nhũ mẫu Sửu Nương tìm cho nàng một vị ma ma chuyên trang điểm cho các nương nương trong cung. Khi mới đến, bà cẩn thận vẽ cho nàng lớp trang điểm hoa đào, làn da cũng phủ một lớp phấn Trân Châu Ngọc Dung đặc chế, khiến da dẻ trở nên mịn màng sáng bóng vô cùng."

 

Người đang ngay ngắn trong thư phòng dường như nhận sự khác lạ của nàng , khi trò chuyện chẳng hề lấy một tia cảm xúc dư thừa nào.

 

Nàng thầm trấn an bản , Đại biểu ca vốn là tính tình thanh lãnh, khó gần.

 

Nhớ kiếp , cũng như , vốn tán thưởng tài học của nàng.

 

Nàng định lấy bài thơ mới từ trong ống tay áo , còn kịp đưa tới, Bùi Mạch Trần cao giọng gọi: "Cao Viễn, đổi ."

 

Đây rõ ràng là ý đuổi khách.

 

Tiết Nhã Trúc vội vàng nhét bài thơ trở : "Đại biểu ca, điểm tâm đưa tới , cũng lỡ việc xử lý công vụ của nữa."

 

Cao Viễn vặn bước một chân cửa.

 

Bùi Mạch Trần lạnh nhạt : "Tiễn vị Tiết biểu cô nương ngoài."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co-zuta/chuong-44-banh-bao-mem.html.]

Cao Viễn lập tức lui sang một bên, động tác mời: "Biểu cô nương, mời cho."

 

Sau khi tiễn Tiết Nhã Trúc , Cao Viễn trong phục mệnh. Mắt Bùi Mạch Trần vẫn dán c.h.ặ.t cuốn công văn, thản nhiên : "Điểm tâm thưởng cho ngươi đó."

 

Cao Viễn thật hiểu vị biểu cô nương của Bùi phủ nữa. Trình gia biểu cô nương đến đây đưa đồ thì còn mục đích rõ ràng, đằng vị Tiết gia biểu cô nương sắp đính hôn với Thế t.ử, mà còn mang đồ ăn đến đây .

 

*

 

Dưới sự vận hành chủ đích của Trình Khanh Khanh, tin tức của nàng ở Bùi phủ cũng linh thông. Chuyện Triệu Thuận ngỏ lời với Quốc Công gia nạp nàng chẳng mấy chốc truyền đến tai nàng.

 

Trình Khanh Khanh một tay cầm điểm tâm, một tay cầm sách, xích đu trong viện. Thân phận thứ nữ vốn chẳng tài học gì, nên đang dốc sức học hành để bù đắp.

 

Hương Thảo từ ngoài về, đến mặt Trình Khanh Khanh, hạ giọng : "Cô nương, nô tỳ đến chỗ Lục biểu cô nương đưa phấn trân châu , , Tứ hoàng t.ử nhắc với Quốc Công gia nạp ."

 

"......" Trình Khanh Khanh đang ngậm miếng bánh ngọt bỗng sững : "Ngươi... ngươi ai ?"

 

"Là của viện Đại phòng ạ."

 

"Vậy Quốc Công gia đồng ý ?"

 

Hương Thảo nhíu mày suy nghĩ: "Hình như là đồng ý, cũng là từ chối. Cô nương, tìm Thế t.ử một chuyến xem ?"

 

Trình Khanh Khanh trầm tư lắc đầu. Lần từng tìm Bùi Trường Thanh, ý tứ của rõ ràng. Hắn trực tiếp từ chối mà đắc tội với Tứ hoàng t.ử, giải pháp đưa chỉ là nhận của mà thôi.

 

Hiện tại chỉ còn một khác thể thử một , tiếng mặt Quốc Công gia chính là Bùi Mạch Trần.

 

"Nha đầu Hương Nhụy chân tay lanh lẹ, ngươi bảo phòng bếp lấy bát canh gà hầm nhân sâm nấu tới đây."

 

Đây vốn là canh hầm để tự bồi bổ.

 

Hương Thảo vội vã tìm Hương Nhụy.

 

Trình Khanh Khanh trở về phòng, soi trong gương đồng. Bộ y phục màu hồng nhạt quá mức diễm lệ, hợp với nhân vật mà cần đóng vai lúc .

 

"Hương Thảo, ngươi trang điểm cho , vẽ cho thật thanh nhã một chút."

 

Bình thường trang điểm thì khóe mắt đào hoa vốn dĩ cong, trời sinh mang chút vẻ yêu kiều, cho nên dùng trang điểm để áp chế vẻ quyến rũ đó .

 

Hương Thảo một phen bận rộn, khi trang điểm xong, trông rốt cuộc cũng vài phần vẻ yếu đuối, mong manh.

 

Hương Thảo tán thưởng: "Cô nương trang điểm thế , đến nô tỳ mà cũng thấy động lòng."

 

Trình Khanh Khanh bĩu môi, nhưng là một khối sắt lạnh, thường thể lay chuyển .

 

Hương Nhụy mang canh tới, Trình Khanh Khanh : "Ngươi theo đến tiền viện."

 

Khi Trình Khanh Khanh xuất hiện tại viện Đa Văn Trai, Cao Viễn khỏi ngẩn . Mấy vị biểu cô nương vẫn đang cố gắng hết sức để mang đồ ăn đến đây, lẽ nào chủ t.ử nhà bọn họ là miếng mồi ngon ai cũng thèm ?

 

"Cao Viễn, Đại biểu ca ở trong ?"

 

Cao Viễn đặt cái thau đang cầm xuống, đáp: "Thì là Trình gia biểu cô nương, chủ t.ử đang ở trong, chỉ là đang bận chút việc, để thuộc hạ trong bẩm báo một tiếng."

 

Bùi Mạch Trần liếc mắt về phía cửa, đó nhíu mày, thu ánh mắt cuốn công văn đang cầm.

 

Cao Viễn : "Chủ t.ử, Trình gia biểu cô nương đến ạ."

 

Bùi Mạch Trần lạnh nhạt hỏi: "Đến gì?"

 

Cao Viễn ngẩn : "Trong tay cô nương cầm một hộp thức ăn, chắc là đến đưa đồ ăn ạ."

 

Bùi Mạch Trần thản nhiên : "Bảo nàng đặt đồ xuống về ."

 

 

Loading...