Xuyên Thành Nữ Phụ: Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên Hưởng Phú Quý - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:38:14
Lượt xem: 31

Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa cao cấp, lặng lẽ nhảy múa mặt sàn gỗ bóng loáng.

mơ màng dụi mắt, cảm giác đầu tiên len lỏi tâm trí là sự hoang mang tột độ.

Giường của nhà từ bao giờ trở nên êm ái và rộng thênh thang như thế .

Chưa kịp để định thần, mảng nệm bên cạnh đột nhiên lún xuống.

Cảm giác ấm áp và tiếng thở đều đặn truyền đến khiến da gà nổi hết lên.

đang cạnh .

chớp mắt liên tục, cố gắng tiêu hóa cảnh tượng mặt.

Khi xoay , gương mặt hiện rõ mồn một ánh sáng.

Đó là một đàn ông đến mức khiến nín thở, đường nét sắc sảo hơn cả những thần tượng hàng đầu hiện nay.

vô thức đưa tay quệt khóe miệng, suýt chút nữa là để nước miếng rơi ngoài vì cái nhan sắc cực phẩm .

giây , lý trí bừng tỉnh như dội gáo nước lạnh.

Tại một đàn ông lạ mặt xuất hiện giường của thế .

Phản xạ của cơ thể nhanh hơn cả não bộ, chút do dự tung một cú đá về phía .

Tiếc là lực chân đủ mạnh, đàn ông đó chỉ dịch xa một chút chứ hề rơi xuống đất như kỳ vọng.

bật dậy, trân trân chiếc giường rộng tới ba mét mà rơi trầm tư.

Nhà cái giường khổng lồ thế , chẳng lẽ đang mơ.

Cú đá tuy ngã nhưng cũng đủ để đ.á.n.h thức giấc nồng.

Đôi lông mày thanh tú của đàn ông khẽ nhíu , gương mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ.

Thấy đang quấn c.h.ặ.t chăn, ở góc xa nhất thể, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Đôi môi mỏng mấp máy, giọng trầm thấp vang lên.

"Lục Tiều Tiều, cô định giở trò gì nữa đây?"

Đầu óc trống rỗng .

Tại đại mỹ nam tên .

Tại giọng điệu của cứ như chúng quen lắm .

Nếu quen một trai thế thì thể quên chứ.

"Anh là ai?"

ngập ngừng hỏi một câu ngu ngốc.

Người đàn ông ngẩn một giây, đó khóe môi nhếch lên một nụ mỉa mai, nhướng mày đầy châm chọc.

"Gì đây, hôm nay diễn kịch bản mất trí nhớ ? Lục Tiều Tiều, ngờ kỹ năng diễn xuất của cô cũng tiến bộ đấy. Nếu từng cô lừa quá nhiều , lẽ tin ."

đờ , tự hỏi mất trí nhớ thật .

Chẳng lẽ trai là chồng quên sạch sành sanh .

Thấy im lặng đáp, phát một tiếng lạnh.

"Vẫn diễn tiếp ? Được thôi. là Cố Dã, là chồng hợp pháp của cô. Còn thắc mắc gì nữa ?"

Tai như tiếng sét đ.á.n.h ngang qua, cả tê liệt vì kinh hãi.

Cố Dã? Lục Tiều Tiều? Chồng hợp pháp?

Đây là mất trí nhớ, rõ ràng là xuyên sách .

Lý do khiến chắc chắn như là vì đây chính là cuốn tiểu thuyết xong khi ngủ tối qua.

Điều tồi tệ nhất là xuyên sách, mà là hề xuyên thành nữ chính.

Trái , trở thành nữ phụ độc ác kết cục t.h.ả.m khốc nhất trong truyện.

nở một nụ gượng gạo, lòng thầm gào thét vì thực tại nghiệt ngã .

Cố Dã bộ dạng ngây như phỗng của thì cũng chẳng buồn thêm câu nào.

Anh dứt khoát lờ , thẳng xuống giường để quần áo.

Trong khi đó, vẫn đang chìm đắm trong nỗi bi thương vô hạn vì phận nữ phụ độc ác của .

Trong cuốn tiểu thuyết , nhân vật Lục Tiều Tiều vì liên hôn gia tộc mà gả cho chồng hiện tại là Cố Dã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-toi-chi-muon-nam-yen-huong-phu-quy/chuong-1.html.]

Thế nhưng chỉ khi kết hôn lâu, cô trúng tiếng sét ái tình với Phó Minh Trạch, chính là nam chính của truyện.

Từ đó, cô bày đủ trò quái đản để đòi ly hôn, khi ly hôn như một con ch.ó l.i.ế.m bám dính lấy Phó Minh Trạch.

Khốn nỗi trong mắt nam chính chỉ nữ chính Trần Tiếu Tiếu, thế là Lục Tiều Tiều nổi cơn ghen tuông, bắt cóc nữ chính và tạo đủ loại hiểu lầm tai hại.

Kết cục cuối cùng là hiểu lầm của nam nữ chính hóa giải, còn quá nhiều việc ác nên nam chính tay tàn độc đẩy từ thuyền xuống biển cho cá mập ăn, kết thúc vai diễn một cách t.h.ả.m hại.

nước mắt.

Tại khác xuyên đều thuận buồm xuôi gió bàn tay vàng, còn ngoài việc sẽ c.h.ế.t thế nào thì chẳng cái gì khác .

Hệ thống ?

Không gian tùy ?

ông trời đang trêu đùa ?

Cố Dã chỉnh đốn trang phục chỉnh tề, thấy vẫn ngẩn ngơ giường, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

"Lục Tiều Tiều, chính cô hôm nay cùng đến công ty , giờ còn đó ngẩn cái gì?"

với ánh mắt đáng thương, vẻ mặt mếu máo.

"Hôm nay em thấy khỏe, thể ?"

Anh mím môi, dường như quá quen với việc đổi xoành xoạch như lật bánh tráng, chỉ nhàn nhạt buông một câu.

"Tùy cô."

Nói xong, liền rời .

vật xuống giường, công nhận là đệm lò xo quá êm, cảm giác như cả lún sâu trong khiến cơn buồn ngủ kéo đến ập văn.

Không , vỗ vỗ để tỉnh táo . Chuyện liên quan đến tính mạng đấy, việc cần bây giờ là suy nghĩ xem để thoát khỏi cuốn sách , thể ngủ chứ.

Tuyệt đối .

Thế nhưng khi mở mắt nữa, chiếc đồng hồ điện t.ử đầu giường hiển thị mười hai giờ rưỡi trưa, và vẫn đang chiếc đệm êm ái đó.

Tốt lắm, rõ ràng ý định ngủ một giấc là thể về thế giới cũ chỉ là suy nghĩ hão huyền của mà thôi.

Cái bụng bắt đầu biểu tình sôi sùng sục, cơn đói khiến con thể suy nghĩ gì, quyết định ăn .

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tìm một bộ đồ mặc nhà thoải mái trong tủ quần áo bước khỏi phòng ngủ.

Cái phòng thôi mà rộng bằng cả căn hộ chung cư của đây .

khi bước ngoài, mới nhận đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

quanh cách trang trí trong nhà, phong cách xa hoa thầm lặng nhưng đầy tinh tế, chỗ nào cũng toát lên mùi tiền.

thầm tặc lưỡi trong lòng, cuộc sống của giàu đúng là hạnh phúc ngoài sức tưởng tượng của .

Ở trong một căn nhà lớn thế , thấy sợ ?

"Phu nhân, đây ?"

giật b.ắ.n bởi giọng vang lên từ phía .

Quay , một đàn ông tuổi đang với vẻ thắc mắc.

Nếu đoán lầm thì đây chắc hẳn là quản gia .

Không ông mấy câu thoại kinh điển trong phim tổng tài kiểu như lâu mới thấy phu nhân nhỉ.

"Phu nhân?"

Ông gọi thêm một tiếng, mới sực tỉnh.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"À, gì, chỉ thấy bức tranh khá , đáng giá bao nhiêu tiền."

Khóe miệng ông dường như giật giật, bình thản trả lời.

"Bức tranh là do phu nhân vẽ, giá cả đương nhiên là do tự quyết định ."

hình. Nếu với ông rằng thực sự ý tự luyến, liệu ông tin ?

Giữa hai chúng rơi một sự im lặng kỳ quái, cuối cùng đổi chủ đề.

"Có bữa trưa , đói ."

Ông gật đầu.

"Bữa trưa chuẩn xong, phu nhân đến nhà ăn bây giờ chứ?"

gật đầu lia lịa.

"Đi , ngay bây giờ."

Loading...