Xuyên Thành Nữ Phụ: Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên Hưởng Phú Quý - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:48:35
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không thể nào chứ?

Chẳng lẽ mới xử lý xong đứa trẻ, chuẩn tận hưởng cuộc sống phú bà thì bắt xuyên về ?

Chưa kịp để lên tiếng, một giọng nam trầm thấp nén giận vang lên bên cạnh.

"Cô tỉnh ?"

nghiêng đầu sang, đôi lông mày kiếm cực phẩm của Cố Dã đang nhíu c.h.ặ.t thành một chữ xuyên nhỏ, đôi mắt đào hoa vốn dĩ phong lưu giờ đây hằn lên những tia tức giận.

Nước mắt lập tức trào như suối.

Thật quá, vẫn còn ở đây, vẫn thể tiếp tục một phu nhân cao quý và ưu nhã.

Cố Dã dường như những giọt nước mắt của cho hoảng hốt, chẳng còn tâm trí mà tức giận nữa, vội vàng hỏi han.

"Cô ? Khóc cái gì? Có chỗ nào thoải mái ? Để gọi bác sĩ đến kiểm tra cho cô."

lắc đầu lia lịa, dùng giọng mũi nồng nặc trả lời .

"Em , em chỉ cảm thấy sống thật là quá ."

Cố Dã hình mất vài giây câu trả lời chút liên quan của .

sụt sịt mũi hỏi.

"Sao em ở trong bệnh viện thế ? Chẳng em đang ở nhà ngủ ?"

Anh hừ lạnh một tiếng.

"Cô đang ngủ, mà là ngất đấy."

Không đợi kịp thắc mắc tại , tiếp tục bồi thêm một câu.

"Đã uống cà phê còn cố uống gì, chẳng lẽ cô bản chứng dung nạp caffeine ?"

ngẩn .

thực sự mà.

Nếu thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám chạm một giọt nào.

Không dung nạp caffeine.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nghe xem, cái bệnh mới tiểu thư đài các và kiểu cách , đúng là đặc quyền mà những phu nhân giàu như chúng nên .

"Vậy em uống cà phê nữa ạ?"

"Cũng hẳn, còn tùy thể chất của cô nữa. Bác sĩ thể gần đây cô uống quá nhiều nên cơ thể quá tải, nghỉ ngơi một thời gian chắc là thể uống ."

chút ủ rũ vì kế hoạch thưởng thức chiều ưu nhã với cà phê và bánh sừng bò coi như tan thành mây khói.

Cố Dã thấy mất tinh thần liền chủ động đổi chủ đề.

"Mấy ngày tới nhà họ Phó sẽ tổ chức một buổi đấu giá từ thiện, cô cùng ?"

"Đấu giá ?"

Hai mắt sáng rực lên như đèn pha.

Đó chẳng là nơi so găng giữa các đại gia .

Cái cảnh tượng điên cuồng trả giá như thể tiền là của , nghĩ đến thôi thấy phấn khích .

gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Đi chứ, em ."

Anh khẽ mỉm , giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng lạ thường.

"Được, mấy ngày tới cô tẩm bổ cho cơ thể thật mới ."

giơ cánh tay truyền nước lên, cố gắng phô diễn cơ bắp chẳng mấy thuyết phục của cho xem.

"Em khỏe mà."

Anh chằm chằm một lúc lâu, bất ngờ ghé sát tai , thì thầm đầy ám .

"Nếu khỏe , là chúng về nhà ngủ nhé?"

Anh cố tình nhấn mạnh hai chữ ngủ khiến mặt đỏ bừng lên như gấc chín.

vội vàng đẩy , với vẻ mặt vô cùng chân thành.

"Em thấy vẫn cần truyền nước thêm hai ngày nữa để hồi phục hẳn."

Anh tặc lưỡi chút tiếc nuối.

"Vậy thì tùy cô ."

vội vàng rúc sâu trong chăn.

Đùa gì chứ, ít nhất là ở bệnh viện còn thể yên đ.á.n.h một giấc thật ngon.

Mấy ngày nay cứ mải miết suy nghĩ về một vấn đề vô cùng thâm sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-phu-toi-chi-muon-nam-yen-huong-phu-quy/chuong-5.html.]

Đó là tất cả những gì đang diễn khớp với cuốn tiểu thuyết .

Mặc dù trong sách mô tả về Cố Dã ít, nhưng rõ ràng đều Lục Tiều Tiều và Cố Dã tình cảm rạn nứt cơ mà.

Ai thể cho cái ngày nào cũng lôi chuyện mật đắm đuối là ai ?

Anh ai nhập xác ?

Lại một buổi sáng nữa vắt kiệt sức lực, Cố Dã cài khuy áo sơ mi, để lộ thấp thoáng tám múi bụng và đường nhân ngư quyến rũ, nghiêng đầu .

"Ngủ thêm một lát , buổi trưa sẽ đến nhà trang điểm cho cô, tối nay đón cô dự tiệc đấu giá từ thiện của nhà họ Phó."

ừ hừ một tiếng cho qua chuyện, đợi đến khi khuất mới hậu tri hậu giác phản ứng .

Nhà ai cơ? Nhà họ Phó?

gượng hai tiếng, hy vọng là nhà họ Phó mà đang nghĩ tới.

Mọi thứ chuẩn sẵn sàng, diện bộ lễ phục màu xanh bảo thạch mà Cố Dã chuẩn xuất hiện mặt .

Ánh mắt kinh ngạc của vô cùng hài lòng, tự chủ mà ưỡn thẳng lưng lên một chút.

Thú thật, khoảnh khắc soi gương cũng tự thấy sững sờ.

Quả nhiên vì lụa, bộ váy khiến nhan sắc của thăng hạng thêm mấy bậc.

Cố Dã dậy khỏi sofa, bước đến bên cạnh để tay khoác lên cánh tay .

"Chúng thôi."

Sự dịu dàng trong đôi mắt khiến dễ dàng chìm đắm dứt , tim tự chủ mà đập nhanh hơn vài nhịp.

Quả nhiên, phụ nữ khó mà thoát khỏi sức hút của tổng tài bá đạo.

thừa nhận trong lòng rằng dáng vẻ của Cố Dã cho rung động mãnh liệt.

Xe chạy êm ru đường cuối cùng cũng dừng .

Cố Dã xuống xe , đưa tay chắn giữa đầu và trần xe, đợi xuống hẳn mới dẫn tiến về phía một đôi nam nữ đang ở cửa.

Người đàn ông vóc dáng cao ráo, cứng cỏi, còn phụ nữ thì hiền thục kiểu tiểu gia bích ngọc.

Chẳng hiểu , trực giác đầu tiên của mách bảo đây chính là nam nữ chính trong sách.

Cố Dã bắt tay với đàn ông đó, kéo lòng giới thiệu.

"Đây là vợ , Lục Tiều Tiều."

Người đàn ông khẽ gật đầu, cũng giới thiệu với .

"Đã Cố Dã nhắc về cô từ lâu, hôm nay mới gặp mặt. Đây là vợ , Trần Tiếu Tiếu."

Đầu óc lập tức đình trệ.

Hai họ kết hôn ?

Không thể nào!

Theo mốc thời gian xuyên qua, đáng lẽ vẫn gặp Phó Minh Trạch, và Phó Minh Trạch cũng gặp Trần Tiếu Tiếu mới đúng.

Tính mới xuyên qua đầy một tháng, mà hai chỉ yêu mà còn cưới luôn ?

Cố Dã thấy sắc mặt , cúi đầu thì thầm bên tai.

"Cô chứ?"

hồn , lắc đầu.

"Không , chắc là lúc nãy say xe thôi."

Anh mỉm với hai .

"Xin , vợ ít khi ngoài nên sức khỏe yếu."

Phó Minh Trạch cũng theo.

"Là chúng đây hàn huyên lâu quá, hai trong , buổi đấu giá sắp bắt đầu ."

Cố Dã dẫn đến vị trí định trong hội trường.

Anh đặt tay lên trán , ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

"Từ nãy đến giờ sắc mặt cô chút nào, cô ? cũng thấy sốt mà."

túm lấy tay áo hỏi dồn.

"Phó Minh Trạch và Trần Tiếu Tiếu, hai họ kết hôn bao lâu ?"

Cố Dã suy nghĩ một lát đáp.

"Chắc cũng một năm . Nghe buổi đấu giá là do Phó Minh Trạch tổ chức để mừng sinh nhật Trần Tiếu Tiếu đấy."

Trong lòng như năm tia sét đ.á.n.h ngang tai.

Bây giờ mới cảm giác kỳ quặc bấy lâu nay xuất hiện từ .

căn bản là xuyên nhầm sách !

Loading...