Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 98: Bạn gái cũ trong văn dân quốc (5)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 08:53:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người vẫn xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng. Đến lúc Thịnh Minh Phú mới thực sự hiểu ý nghĩa của câu đó.

Tối qua giày vò quá mức, sáng sớm hôm nay nhúc nhích, liền ăn trọn một cái tát.

Hắn khựng , cô thở phì phì dựa sát gối ôm ngủ tiếp, chỉ cảm thấy buồn đáng yêu.

Mắt còn mở nổi, mà vẫn nhớ thù, nhất định đ.á.n.h một cái.

Chậc một tiếng, Thịnh Minh Phú trộm hôn lên mặt cô, xuống giường mặc quần áo, việc.

Theo lẽ thường, ngày đầu thành hôn, tân nương nên dậy sớm, sang bên bà bà kính , mắt trưởng bối. Du Hoan dậy nổi.

Thịnh gia lão thái thái vốn là lương thiện, tân nương tự nguyện, là đứa cháu hỗn trướng cướp về, trong lòng thấy với Du Hoan, đương nhiên càng nỡ trách móc nặng lời.

Mẹ kế của Thịnh Minh Phú thì tính tình nhu nhược, dám quản nửa điểm, tự nhiên cũng chẳng dám Du Hoan .

Ngủ một mạch đến tận trưa, Du Hoan mới mơ mơ màng màng mở mắt.

Bà mối hôm qua nghênh Du Hoan cửa, lẽ nhận chỉ thị của Thịnh Minh Phú, liền ở hầu hạ cô.

“Thái thái mới thành hôn, nên mặc hồng y thêm vài ngày, lấy ý cát tường.” dì Triệu như , trải một dãy y phục cho Du Hoan xem.

Vì thế cô mặc áo ngắn đỏ thẫm bó eo, phối váy dài thêu hoa văn sư t.ử lăn cầu, mang giày thêu chỉ vàng chỉ bạc.

“Vừa chân ?” dì Triệu hỏi.

Du Hoan chút nghi hoặc, những rốt cuộc cỡ giày của cô.

“Chuyện thái thái cứ hỏi đốc quân đại nhân.” dì Triệu mỉm ôn hòa.

Thịnh Minh Phú thật nhiều chuyện, cũng chẳng rõ đó lén cô bao lâu . Du Hoan bĩu môi.

Rồi cô hỏi: “Mẹ ? gặp bà.”

Dì Triệu lập tức đáp: “Xin thái thái yên tâm, Lâm phu nhân hầu hạ , đều là nha đầu lanh lợi thông minh, nhất định sẽ chăm sóc phu nhân chu đáo.”

Không nơi ở, cũng cho cô gặp.

Du Hoan hỏi thêm mấy câu, dì Triệu liền khó xử đáp: “Đó là do đốc quân đại nhân sắp xếp.”

Du Hoan tức đến mức ăn liền một bát canh trứng. Lại ăn thêm một quả trứng vịt muối lòng đào. Lại ăn một miếng bánh kê táo đỏ ngọt thơm. Lại ăn một cái bánh bao nhân thịt nước đầy đặn, da bánh trắng trong…… Tóm là nhét đầy bụng.

Thịnh Minh Phú tranh thủ lúc rảnh, thuộc hạ báo chuyện thái thái buổi sáng ăn mặc thế nào, gương mặt vốn luôn lạnh lùng cũng giãn vài phần. Ít nhất cũng tự lo cho bản , để đói.

Xử lý xong công việc, Thịnh Minh Phú hiếm khi dẹp đường hồi phủ dùng bữa trưa, chỉ để thêm vài thái thái mà ngày đêm mong nhớ, vất vả lắm mới cưới cửa.

Lúc Du Hoan xoay trong phòng hơn mười vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-98-ban-gai-cu-trong-van-dan-quoc-5.html.]

Ra ngoài? Thịnh Minh Phú cho, bên ngoài cô; ăn cơm? Vừa mới ăn xong một bữa, chẳng đói; ngủ? Vốn ngủ quá nhiều, tỉnh lâu, cũng buồn ngủ.

Đổi tới đổi lui, ánh mắt cô bỗng rơi lên giá treo quần áo, đó treo quân phục của Thịnh Minh Phú — chính là bộ mặc hôm qua.

Nhìn thôi cũng thấy tức.

Du Hoan giá áo, xắn tay áo lên, coi bộ quân phục như , hùng hổ chỉ trỏ, bắt đầu dạy dỗ: “Anh lợi hại chỗ nào chứ? Có cái gì mà ghê gớm?”

“Chẳng qua là đốc quân thôi, đốc quân thì , cũng thần thánh. Chính là một tên lưu manh, hỗn đản, hổ……”

Càng mắng càng hăng, trong lòng khẩu khí uất ức cũng trút ít. Sau lưng bỗng truyền tới một tiếng bật .

Trong lòng Du Hoan giật thót, đầu như gặp quỷ, thấy Thịnh Minh Phú chẳng từ lúc nào ở cửa.

Hắn vẫn mặc quân trang, hình cao lớn, từng bước tới, giày da đen va xuống nền phát tiếng khô cứng, mỗi một tiếng đều nện thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c .

Hắn tiến đến, thậm chí còn vươn tay chạm nhẹ lên n.g.ự.c cô, khóe môi nhếch lên:

“Thoải mái hơn ?”

Du Hoan hoảng hốt gạt tay , giả vờ trấn định: “Đừng chạm , phiền c.h.ế.t .”

“Ta phiền chỗ nào?” Thịnh Minh Phú khiêm tốn thỉnh giáo, “thái thái.”

gặp .” Du Hoan thẳng.

Thịnh Minh Phú cúi đầu suy nghĩ một chút: “Qua hai ngày nữa ? Qua hai ngày, sẽ cho đón em trong viện, ở cùng em.”

Du Hoan hai bước về, mặt , nghiêm mặt, giọng đầy hung dữ: “Vì qua hai ngày?”

Thịnh Minh Phú cũng che giấu, cúi , gương mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng áp sát mặt cô, giọng nhàn nhạt: “Đương nhiên là sợ em còn vướng bận, nghĩ cách bỏ trốn.”

Ban ngày bắt về, lóc om sòm, cảnh tượng nghĩ thôi thấy phiền. Không bằng phòng ngay từ đầu, khỏi mất công thêm một chuyến.

Hắn sai. Du Hoan vốn cũng nghĩ, đợi gặp , xác nhận bà , sẽ bàn cách rời khỏi Thịnh gia. Cô rơi kết cục thê t.h.ả.m như trong nguyên tác.

Chỉ là ngờ, Thịnh Minh Phú đề phòng cô một cách quang minh chính đại như .

Bên ngoài, nha lên tiếng báo cơm trưa dọn xong, mời hai qua dùng bữa.

Du Hoan liếc Thịnh Minh Phú một cái, đột nhiên nảy ý định uy h.i.ế.p :

“Nếu cho gặp , sẽ ăn cơm.”

thẳng về phía bàn ăn, định lì ở đó, trừng mắt Thịnh Minh Phú. Hắn mới ăn no buổi sáng, tổng thể nhẫn tâm để cô đói.

Lời , Thịnh Minh Phú liền nhớ tới lúc tới đây, hạ nhân báo một danh sách dài những món cô ăn.

Lúc bụng nhỏ của cô e là còn tiêu hết, nháo tuyệt thực, sợ là vì ăn nổi nữa.

Hắn nhấc chân theo, bộ quân trang treo giá áo, nhớ cảnh tượng lúc bước cửa, càng nhịn .

Loading...