Xuyên Thành Phản Diện, Ta Lại Nuôi Béo Bạo Quân - Chương 265: Chờ ta ở đây sao

Cập nhật lúc: 2026-02-06 12:55:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn nữa, còn nữa, bọn họ đều mong thất sủng. Thậm chí còn đặt cược ở sòng bạc, cá là trụ nổi quá một tháng.

 

Tiêu Kính Uyên: ...

 

Ngày mai sẽ hạ chỉ tịch thu sòng bạc đó ngay lập tức.

 

Lại còn, chờ chúng đại hôn ba tháng sẽ dâng tấu xin Hoàng thượng nạp phi.

 

Hừ, xem ai dám dâng tấu đầu tiên.

 

Người còn dựa chỉ là một cô gái thôn quê, chắc chắn sẽ thể đấu con gái nhà ai đó.

 

Con gái nhà nào? Ngày mai sẽ hạ chỉ cho nàng gả cho ăn mày.

Mèo Dịch Truyện

 

Hạ Mạt lập tức ngậm miệng.

 

Ta , quen nàng .

 

Tiêu Kính Uyên nhanh ch.óng đưa tay kéo cánh tay nàng , giam nàng l.ồ.ng n.g.ự.c thật c.h.ặ.t.

 

Lần chạy cũng thoát nữa .

 

Đầu vùi hõm cổ nàng, mũi ngập đầy mùi cơ thể quen thuộc của nàng.

 

Ta nàng là đặc biệt cảm giác an , bây giờ thì yên tâm chứ?

 

Hắn cọ cổ nàng khiến nàng ngứa ran khắp , nàng nửa từ chối nửa đón nhận.

 

Chờ .

 

Hạ Mạt đặt tay lên n.g.ự.c , : Ta còn một câu hỏi cuối cùng.

 

Tiêu Kính Uyên kiên nhẫn: Hỏi .

 

Sau khi về cung, gọi cung nữ thị tẩm ?

 

Tiêu Kính Uyên nghiêm nghị : Không hề.

 

Thật chứ?

 

Đương nhiên , tuyệt đối . Ta là hẹp hòi mà, nàng độc chiếm , đều hiểu hết.

 

Ừm...

 

Ta còn nhớ, bàn chải chỉ dùng cho một , đúng ? Mẫu hậu với mấy , thậm chí còn đưa đến phòng , nhưng đều đuổi hết. Nàng tin thì cứ mà hỏi xem.

 

Cuối cùng Hạ Mạt cũng vui vẻ trong lòng.

 

Thế thì còn tạm chấp nhận .

 

Nàng vòng tay qua cổ , đặt một nụ hôn lên má .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phan-dien-ta-lai-nuoi-beo-bao-quan/chuong-265-cho-ta-o-day-sao.html.]

Tiêu Kính Uyên nhất thời cạn lời. Quanh co vòng vèo cả một đêm, hóa chỉ vì chuyện ?

 

Cái tính ghen tuông của nàng, đúng là y hệt như nam nhân .

 

Vấn đề từng hiểu đây, giờ mới thật sự hiểu rõ. Hóa b.úp bê là nhét bằng cách .

 

Tiêu Kính Uyên chợt cảm thấy, bản đây thật sự dám thẳng.

 

Không, kẻ ngốc nghếch ngày xưa đó tên là Hạ Tri Hạc, liên quan gì đến .

 

Ngay lúc đang miên man nghĩ về kẻ ngốc nghếch ngày xưa, bên cạnh đột nhiên khẽ kéo tay , kéo suy nghĩ trở về.

 

Tiêu Kính Uyên ngại ngùng về phía nàng.

 

Hạ Mạt hì hì hỏi: Có đau ?

 

Tiêu Kính Uyên hồi tưởng cảm giác, : Lúc ban đầu thì đau, khi xong mới đau một chút. Còn nàng?

 

Ta thì lúc bắt đầu đau, đó thì hết đau .

 

Kỳ lạ thật? Sao thời gian chúng cảm thấy đau khác thế?

 

Hạ Mạt lấy chăn che mặt, lăn lộn hai vòng giường.

 

Tiếng chiếc chăn chặn nên cứ nghèn nghẹn.

 

Này, nàng đang cái gì thế?

 

Tiêu Kính Uyên tức hổ, kéo cả chăn lẫn nàng gần, kéo đầu nàng khỏi chăn.

 

Hạ Mạt định cảm xúc, nghiêm túc : Không .

 

Nàng chắc chắn , nhưng chịu cho .

 

Cái thật sự , lừa .

 

Không thì thôi. Thử nữa, chúng tự tìm hiểu.

 

Oa, đang đau ? Không nữa, nữa .

 

Vừa nãy thì đau, bây giờ thì đau nữa .

 

...

 

Sáng sớm hôm thức dậy. Ngày hôm qua nàng dậy từ ba giờ sáng để chuẩn , tối qua giày vò đến khuya mới ngủ. Bây giờ trời hửng sáng, nàng thực sự cảm thấy sắp ngủ đến c.h.ế.t.

 

, hàng chục cung nữ, thái giám túc trực sẵn bên ngoài phòng động phòng.

 

Nàng chỉ cần yên ở đó, sẽ tiến đến mặc quần áo, xỏ giày cho nàng. Thậm chí xỏ giày còn cần nhấc chân, nâng chân nàng lên .

 

Rửa tay, súc miệng, trang điểm, chải tóc... nàng cần động đến một ngón tay.

 

 

Loading...