Tiêu Kính Uyên lời nào, ánh mắt dán c.h.ặ.t xe lăn, phất tay bảo hạ nhân lui .
Trong căn tiểu viện lớn, một cây cổ thụ chiếm một nửa diện tích.
Người xe lăn đang ở gốc cây, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, in bóng loang lổ lên ông.
Điều càng khuôn mặt và bàn tay ông trông thêm rùng rợn.
Ta trở về. Tiêu Kính Uyên khẽ mở môi, từng bước tiến gần: Người cũng trở về.
Chàng đến mặt ông, dừng cách chừng ba tấc.
Chúng đều thất hứa.
Trận hỏa hoạn tổn thương tuyến lệ của ông, khiến ông thể rơi nước mắt .
Đôi mắt đỏ hoe của ông lên tất cả.
Tiêu Kính Uyên quỳ xuống mặt ông, nhẹ nhàng gục đầu lên tay vịn xe lăn.
Tiểu viện tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ tiếng gió thổi xào xạc lá cây.
Đại thúc cố gắng cụp mắt xuống, đang gục tay vịn xe lăn.
Ngón tay ông kỳ diệu khẽ cử động, dốc hết sức lực móc lấy ống tay áo .
Tiêu Kính Uyên cảm nhận lực kéo nhỏ bé đó, đột ngột về phía ông.
Sau đó, sang Hạ Mạt.
Tay Người thể cử động .
Hạ Mạt mỉm : Có lẽ phép màu sẽ xảy với Phụ Hoàng. Chúng đưa Người về cung .
Được.
Ban đầu Hạ Mạt nghĩ rằng, nàng sẽ tốn ít công sức thuyết phục cả hai bên mới thể thành việc nhận .
Không ngờ đơn giản đến thế.
...
Hôm đó Hoàng đế đưa một về cung, Thái Hậu thấy dung mạo biến dạng thì vô cùng kinh ngạc.
Con , Người... Người là Phụ Hoàng của con ?
Tiêu Kính Uyên bình tĩnh gật đầu.
Thái Hậu chầm chậm tiến gần, mặt, cảm xúc trong lòng thể diễn tả bằng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phan-dien-ta-lai-nuoi-beo-bao-quan/chuong-336-phu-tu-tuong-nhan.html.]
Không tìm thấy t.h.i t.h.ể, bà vô ảo tưởng ông sẽ trở về, nhưng bao giờ nghĩ đến cảnh tượng .
Ông trở về theo cách .
Thái Hậu khụy gối xuống, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Thái Thượng Hoàng.
Cơn đau khiến ông nhíu mày, bà vội vàng rụt tay .
Ai gia... Ta... Thật sự là ?
Thái Thượng Hoàng thể bất kỳ phản ứng nào, chỉ ngón tay khó khăn nhấc lên, buông xuống.
Tiêu Kính Uyên : Phụ Hoàng thể chuyện, Người bại liệt , chỉ chân là còn chút cảm giác. Người thể đáp lời Mẫu hậu.
Mèo Dịch Truyện
Nghe đến đây, Thái Hậu lập tức bật .
Chàng trai trẻ tuổi hiên ngang, khí phách ngời ngời trong ký ức, trở nên thê t.h.ả.m như thế .
Tiêu Kính Uyên chờ đợi, đợi đến khi cảm xúc của bà dần định mới đỡ bà dậy.
Thái Hậu dùng khăn tay lau nước mắt hỏi: Hoàng nhi, là các con tìm thấy Người ?
Tiêu Kính Uyên : Có lẽ là của Hoàng Tổ Mẫu tìm thấy Người.
Cái gì? Mắt Thái Hậu đỏ hoe, vẻ mặt thể tin .
Năm đó khi con ở Bách Việt, con tình cờ gặp hai thuộc Vũ Lâm Quân, họ đến vì Người. Không do Mẫu hậu phái , thì chỉ thể là do Hoàng Tổ Mẫu phái .
Thái Hậu nước mắt lưng tròng.
Bà Người còn sống, nhưng vẫn để Lý Kiều giả mạo, lừa gạt chúng .
Phụ Hoàng trong bộ dạng , thể giúp ích gì cho Ninh gia của bà . Bà Phụ Hoàng c.h.ế.t, nhưng cũng Phụ Hoàng trở về cung.
Vì , bà mới sắp xếp ở tận Bách Việt để chăm sóc .
Tất cả đều vì lợi ích cá nhân. Cả hai đều là con trai bà , nhưng một khỏe mạnh, thể bà nắm c.h.ặ.t trong tay, giúp bà trấn áp Vân gia; còn một thì hủy dung, tàn phế. Bà chọn ai, đáp án quá rõ ràng.
Thái Hậu c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong lòng tràn ngập sự hận thù đối với Ninh gia.
Nếu sớm đưa Thái Thượng Hoàng về cung, liệu bà đỡ vất vả đến thế ?
Hoàng nhi của bà cũng sẽ cần khổ sở như ?
Nếu vì sự ích kỷ của bọn họ, ba châu Bắc Cảnh sẽ mất, cũng nhiều bách tính và tướng sĩ t.ử vong đến thế.
...