Hà Thụy Tuyết nghĩ ngợi, dù hệ thống năng lực thưởng tiền cho cô chăng nữa thì nguồn gốc tiền đó cũng khó mà giải thích với bên ngoài, nên cô gật đầu :
“Được ạ, cứ bàn bạc kỹ với chị hai, nếu chị tiện thì thôi ạ.”
Triệu Mai Nha đập bàn một cái:
“Nó dám!
Nó xa mấy năm nay tâm tính cũng bay nhảy , bình thường thế nào lười quản, nhưng nếu nó dám với con, sẽ xách gậy bắt xe lửa tìm nó cho bằng .”
“Mẹ , cũng chỉ giỏi miệng thôi, dân làng đều bảo thương con gái nhất, nếu thể nuôi chị hai ăn học bao nhiêu năm như thế, còn để chị chạy đôn chạy đáo khắp nơi?”
“Mẹ cũng là hết cách, nó là cái đồ cứng đầu, mười con trâu cũng kéo .”
Đột nhiên bà nhớ điều gì đó, đổi sắc mặt, chân mày hiện lên vẻ phẫn nộ:
“Mấy hôm chị hai con thư năm nay về ăn Tết.
Trong làng đang đồn ầm lên là rể hai con hy sinh , nếu thể hai năm liền về ăn Tết chứ?
Nó việc ngày càng cả, Tết năm ngoái bố mất mặt một , năm nay tin tức gì, với bố con ngẩng đầu lên nổi với họ hàng đây.”
Trong mắt già, thanh niên về ăn Tết là một cái tội thể tha thứ.
Khi họ hàng đến chơi nhà luôn bàn luận xem con cái thành đạt thế nào, hỏi han tình hình lớp trẻ.
Mọi năm ăn Tết đều là lúc Triệu Mai Nha đắc ý nhất, năm ngoái tuy ai nhạo nhưng bà cảm thấy mất mặt.
Hà Thụy Tuyết đây ăn Tết một nên thể hiểu nổi tại bà nổi giận, cô thuận theo lời bà mà hỏi:
“Sao về ạ?
Chị hai lý do vì ạ?”
“Nói , rể con nhiệm vụ khẩn cấp, Tết cũng trực ở đó.
Vốn dĩ là đến lượt nó , nhưng nó bụng, gánh vác việc của khác để đồng đội về ăn Tết.”
“Anh rể là phúc hậu chẳng lẽ ?”
“Hừ, phúc hậu thì , chỉ là giống nhà .
Đối với ngoài thì phúc hậu mà để nhà chịu thiệt thòi, đó thật sự là đồ ngốc.”
“Anh rể là như ạ.”
Nói về chị hai và rể hai của cô, chỉ một câu là thể khái quát – “Sự gặp gỡ của hai kẻ si tình".
Chỉ cần một trong hai bạc tình một chút thôi, thì đó sẽ là một bi kịch triệt để.
Chị hai Hà Hạ Sinh, đúng chuẩn hình mẫu nữ chính phim khổ tình thời xưa, vì ở bên chồng mà sẵn sàng từ bỏ tiền đồ, từ chối đãi ngộ ưu đãi ở bệnh viện lớn để chạy hải đảo hoang vu theo quân đội.
Chưa hết, điều khiến chấn động hơn là khi m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ bảy, tin chồng thương nặng khi ngăn chặn ngư lôi của địch, chị bất chấp lời khuyên ngăn, kiên trì ôm bụng bầu trực tiếp cầm d.a.o phẫu thuật.
Ca phẫu thuật kéo dài mười ba tiếng đồng hồ, chị sợ lỡ mất thời cơ cứu chữa nên suốt quá trình ăn uống, tinh thần tập trung cao độ, xong là ngất lịm .
Lúc tỉnh đứa trẻ sinh non và gặp khó khăn khi sinh, cũng may cặp song sinh mạng lớn mới thể khỏe mạnh lớn lên, còn bản chị thì từ đó mất khả năng sinh nở.
Kết quả chị những buồn mà còn cảm thấy may mắn, rằng lấy những đứa con tương lai để đổi lấy mạng sống của chồng là xứng đáng.
Để bồi bổ cơ thể cho chồng, chị bất chấp trời lạnh theo biển đ.á.n.h bắt, gót chân nứt nẻ chảy m-áu, chạy rừng hái d.ư.ợ.c liệu rắn độc c.ắ.n...
Những chuyện ngốc nghếch tương tự màng đến thể như thế chị ít, thuộc kiểu “zombie ngang qua cũng chê" vì quá si tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-25.html.]
Anh rể hai Kiều Thụy cũng kém cạnh, rõ ràng xương tủy là do dự thiếu quyết đoán, nhưng kiên định về phía vợ, tiếc tay đụng chạm với cả bố .
Vì một chút chuyện nhỏ trong mắt ngoài, và gia đình nảy sinh mâu thuẫn gay gắt, thậm chí cắt đứt liên lạc .
Gia đình Kiều Thụy năm chị em, là đứa ở giữa ít quan tâm nhất.
Vì sức dài vai rộng nên từ nhỏ việc nhiều nhất nhưng ăn ít nhất, cả nhà sai bảo như một con trâu già.
Anh đói quá lén ngoài tìm cái gì đó ăn thì luôn cả cướp mất, bố chỉ thiên vị con trai lớn, những quản mà còn mắng ăn mảnh, lương tâm.
Anh ép đến đường cùng mới quyết định nhập ngũ.
Ở ngoài đ.á.n.h trận b.o.m rơi đạn lạc suốt năm năm về nhà, gia đình một lời hỏi thăm, nếu mỗi tháng đều nhận mấy đồng tiền từ quân đội gửi về, bố chắc cũng tưởng ch-ết .
Mẹ Kiều cưới đứa cháu gái bên nhà ngoại , Kiều Thụy thèm để tâm, trực tiếp báo cáo kết hôn.
Mẹ tin chạy đến loạn một trận.
Anh lạnh lùng đe dọa:
“Hành động của bà là phá hoại hôn nhân quân đội, nếu sợ bắt giam thì bà cứ tiếp tục .”
Mẹ Kiều tức giận xông nhà chị hai, cướp đồ chơi và đồ ăn của cặp song sinh, nhét hết cho con trai của cả.
Lúc Kiều Thụy về, cặp song sinh đang trong góc.
Anh bế con phòng ngủ, dùng nắm đ.ấ.m to như bao cát trút thẳng lên cả, đ.á.n.h đến mức khóe mắt rách toác, miệng nôn m-áu, nửa mặt sưng vù.
Mẹ Kiều xót con trai lớn, miệng c.h.ử.i bới ngớt:
“Đồ ôn thần, mày dám tay với cả mày, đồ con bất hiếu.
Thủ trưởng mù mắt mới đề bạt mày quan, đừng đ.á.n.h nữa, xem tao kiện mày !”
Kiều Thụy bất chấp tất cả, hề lay chuyển:
“Cứ việc kiện, chính là bất hiếu đấy, cùng lắm cần tiền đồ nữa.
Nếu bà bản lĩnh thì dứt khoát loạn cho giải ngũ luôn , đến lúc đó cả đừng mong sống sót, !”
Thần thái của lúc đó vô cùng nghiêm túc, chỉ Kiều run sợ mà cả những bậc bề cùng cũng kinh hãi.
Họ tất nhiên hủy hoại tiền đồ của đứa con cháu triển vọng hiếm hoi của nhà họ Kiều , vội vàng kéo về, dám để bà gây chuyện nữa.
Lại qua hai năm, Kiều Thụy nguôi giận một chút, định đưa vợ con về làng thăm.
Kết quả là bộ mặt của và các chị dâu thật khiến buồn nôn.
Giữa mùa đông giá rét, họ nhét đống quần áo bẩn của cả nhà tay Hà Hạ Sinh, bắt chị bờ sông giặt, giặt sạch cho cửa, giặt xong còn nấu một bữa cơm, thịt cá, là để thử thách dâu mới.
Kiều Thụy lúc đó nổi trận lôi đình, xắn tay áo lên đ.á.n.h với họ, một chấp năm, cầm gậy gộc quất lên mấy gã đàn ông, toát vẻ tức giận lạnh lẽo.
“Tay của vợ là để cầm d.a.o phẫu thuật cứu đấy, quý giá hơn tất cả các cộng , hạng r-ác r-ưởi như các cũng xứng để cô giặt đồ nấu cơm ?
Sao nào, nhà họ Kiều tổ tiên hiển linh ?
Không sợ tổn thọ !”
Bố Kiều vốn luôn lạnh lùng bấy lâu nay bèn quát lớn:
“Kiều Thụy, đây là thái độ mày chuyện với mày đấy ?
Mày quan năng lực là dám chủ cái nhà ?”