“Ngày mưa bờ sông trơn trượt, cẩn thận ngã xuống sông suýt ch-ết đuối, may mà cứu lên.”
Sau đó, phát sốt cả đêm, điều khiến lạnh lòng là, dù hai đối mặt với nguy cơ sinh t.ử, vẫn lì bên bàn bài nhích nửa bước, chỉ thản nhiên là , đó đẩy đống bài sang bên cạnh, hét lớn, “Pông!"
C-ái ch-ết sự sống của con trai lớn lẽ còn quan trọng bằng hai quân bài tay.
Thấy quá đáng thương, cứu chỉ cho một con đường sáng.
Trong thành phố một gia đình, hai vợ chồng đều con cái, vì quá bận nên thời gian nuôi dạy từ nhỏ, nhận nuôi một đứa trẻ lớn một chút.
Anh cả vì để cả nhà thể sống sót, chủ động liên lạc với đối tượng, dùng bản đổi lấy mấy viên thu-ốc hạ sốt và vài bao lương thực.
“Nửa năm trai về, sống , cũng bọn sống , tiếc là gia đình nhận nuôi cho tiếp xúc nhiều với gia đình cũ."
Cho nên liên lạc với bọn buôn tiếng là “tử tế" để bán bọn , tiền kiếm đều để cho bọn giữ lấy.
Anh cảm thấy đến nhà khác dù cũng cái ăn, dù cũng hơn là ch-ết đói.
lúc đó còn quá nhỏ, đ.á.n.h giá thấp sự xa của nhân tính, bọn buôn gì lương tâm?
Ôn Khiết và em gái giam giữ, bọn chúng bàn bạc cách xử lý , trong lòng nhỏ bé nảy sinh nỗi sợ hãi vô hạn.
Con trai thì còn đỡ, dù bán núi sâu, cũng chỉ là con nhà , cùng lắm là chịu khổ chịu tội chút thôi, nhưng phận của con gái thì thê t.h.ả.m hơn nhiều, thể sống sót lành lặn chỉ là thiểu .
Huống chi em gái từ khi sinh sức khỏe , luôn ốm yếu, bọn chúng căn bản định nuôi lớn để gả cho vợ, mà chỉ bán cho mấy kẻ sở thích đặc biệt để kiếm một món tiền nhanh ch.óng.
Trải nghiệm lúc đó đến nay vẫn thấy buồn nôn, và thầm may mắn cũng coi như lanh lợi, thừa lúc chú ý chui từ lỗ ch.ó để cầu cứu đến cứu mạng.
Sau đó hai em cứu , nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát tìm thấy bà nội ruột, mới thể sống cuộc sống bình thường.
“Vậy còn trai ?"
“Anh trai kết hôn , ba đứa con, nhưng vì chuyện đó, luôn cảm thấy với bọn , dám gặp mặt bọn nhiều."
“Vậy trách ?"
Ôn Khiết lắc đầu, “Nếu , và em gái sớm ch-ết ở xó xỉnh nào , là lòng nhưng sai cách."
Không từng oán trách cả, lúc đó cảnh sát đến nhà cả điều tra, chỉ một câu, “Cháu chỉ là các em chịu khổ như cháu năm xưa, những đó rõ ràng hứa, sẽ tìm cha mới với các em."
Bọn buôn t.ử hình, vì tuổi còn nhỏ nên kết án, nhưng sự dằn vặt và hối hận trong lòng những năm qua, cũng coi như là hình phạt mà nhận.
Đang thì đến lầu nhà Ôn Khiết, ở trong khu tập thể đơn vị phân phối, hai phòng ngủ một phòng khách, đủ cho hai em ở.
Trước khi cửa, Hà Hiểu Khiết hỏi, “Em gái rốt cuộc bệnh gì, khám ?"
Ôn Khiết lấy chìa khóa mở cửa, , “Bà nội lấy tiền tiết kiệm , việc đầu tiên là đưa nó khám bệnh, là bệnh hen suyễn."
“Cho nên học y, cũng là vì cô ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-393.html.]
“Ừm, vốn định đưa nó lên thành phố lớn, đến bệnh viện hơn để điều trị, ngờ... nó kiên cường, học hành cũng chăm chỉ, nếu đại học hủy bỏ, chừng nó còn thi hơn cả đấy."...
“Cho nên em sa ?
Vì thế đáng thương, đơn thuần là trúng cái mặt của ?"
Hà Thụy Tuyết đối diện Hà Hiểu Khiết, ánh mắt trêu chọc.
Không ngờ nha, Hà Hiểu Khiết bình thường phổi bò như , mà trong lòng cũng chứa đựng nhiều chuyện gớm nhỉ.
“Cô út, cháu nông cạn như cô chứ?"
“Người đời đều nông cạn cả, cái gọi là yêu từ cái đầu tiên, chẳng qua đều là thấy sắc nảy lòng tham, cô thà rằng em thích ngoại hình của , ít nhất còn thể kịp thời dứt .
Em từng một câu , xót xa cho một là bắt đầu của việc yêu đó, đừng lún quá sâu, cô đều sợ em biến thành giống như cô hai em đấy."
“Nếu thể gặp đàn ông như dượng hai, tình cảm sâu đậm một chút cũng mà."
Hà Thụy Tuyết ngước mắt, ngạc nhiên đ.á.n.h giá cô cháu gái, “Ái chà, đây em còn cùng cô phê phán cô hai em mà, cô thấy em hết cứu , mau ch.óng bảo em chuẩn sính lễ thôi, thì cái đà của em, e là nửa tháng cũng đợi nổi gả ."
“Cô út~"
Hà Hiểu Khiết kéo dài giọng, mang theo vẻ nũng nịu của thiếu nữ, “Cháu chẳng đang đến tìm cô để tham mưu , dù từ lúc gặp đến gặp , chuyện cháu đều khai hết với cô ."
“Cô cũng hiểu rõ, em càng hiểu rõ, đừng để một chuyện mờ mắt, cô hỏi em, lớn hơn em mấy tuổi , vẫn kết hôn?"
“Anh chăm sóc em gái, bên nữ đều đồng ý."
“Vậy em ngóng xem tại bên nữ đồng ý , đừng là mang theo em gái, những đàn ông nuôi cả nhà cũng thiếu, vẫn gả đấy thôi, với điều kiện của , thể vì lý do mà khiến từ bỏ ."
“Thực dự định nuôi em gái cả đời, lo bên nữ để ý, mỗi xem mắt đều sẽ thử dò xét suy nghĩ của đối phương, kết quả nhận đều hài lòng, mới tìm phù hợp."
Hà Thụy Tuyết bưng chén , nghiêng đầu, “Ừm, cho nên vặn nhắm trúng cái đứa ngốc là em."
“Cô út!"
“Em từng hỏi , vạn nhất em và em gái cùng rơi xuống nước cứu ai?
Hà Hiểu Khiết, em đừng nghĩ gả qua đó chồng, đôi khi em chồng còn khó chiều hơn cả chồng đấy.
Nói câu lọt tai nhé, chồng còn thể giúp em trông con, cũng chẳng sống quá lâu, còn cô thì , chỉ em hầu hạ cô , mà còn hầu hạ cả đời."
“Làm gì mà khoa trương như cô chứ, em gái lắm, tính tình đặc biệt hiền lành, còn chẳng dám to nữa kìa."
“Càng tệ hơn, cô sức khỏe , tính tình hiền, nếu cô cảm thấy tủi mà than vãn với khác, chồng tương lai của em, còn những xung quanh, em đoán xem họ sẽ trách ai?"
Hà Thụy Tuyết khổ tâm khuyên bảo, “Hiểu Khiết, em cân nhắc cho kỹ, những gia đình là biển lửa, ví dụ như nhà họ Tiêu, sáng suốt đều thể ;
những gia đình là đầm lầy, bề ngoài cỏ xanh mơn mởn, thực tế chỉ chực kéo xuống sâu, khiến kịp đề phòng."