Xuyên thành pháo hôi cực phẩm những năm 60, tôi tuyệt đối không tẩy trắng - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-05-04 12:25:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đổi là cô út lấy chồng, nhà họ Hà e là dốc hết sạch sành sanh vốn liếng, bán con trai để sắm hồi môn cho cô thì là nhân từ lắm .”
Còn chuyện dùng tiền sính lễ của cô để đổi lấy tiền?
Ai mà ý nghĩ đó, bà nội dữ dằn của cô thể trực tiếp đến đào mả đó lên ngay.
“Chị... thôi bỏ ."
Thấy cô chui ngõ cụt, Hà Thụy Tuyết thầm thở dài một tiếng, gì thêm.
Mở khóa xe, dắt xe ngoài, rời khỏi sân viện.
Lữ Lan hỏi cô , hỏi cũng chẳng nhận câu trả lời, còn mắng là lo chuyện bao đồng.
Thoáng thấy trong sân ném tới đủ loại ánh mắt, bên tai dường như thể thấy tiếng bàn tán xôn xao về , cô cụp mắt xuống, ôm bụng đóng cửa lớn , cầm khăn trải bàn lên bắt đầu lau bàn.
Cô thực sự thể yên , vận động nhiều cũng thuận tiện cho việc sinh nở.
Phố Tam Thụ nổi tiếng với ba cây du già cổ thụ cao lớn ở cửa ngõ, khu vực chia cho nhà máy dệt 3.
Những nhà máy lớn thời bấy giờ đều tương đương với những tiểu khu độc lập:
khu nhà máy, phân xưởng, lễ đường, cửa hàng rau quả, cửa hàng cung tiêu, trạm sữa, quầy đồ ăn sáng, nhà tắm, sân bóng rổ, trường học con em, bệnh viện công nhân, nhà trẻ... tất cả đều đủ, thể đáp ứng hầu hết nhu cầu sinh hoạt của công nhân và gia đình.
Đa những sống ở đây đều là nhân viên nhà máy và nhà của họ.
Cửa hàng cung tiêu và cửa hàng thực phẩm phụ mở ở đầu phố, cách đó hai con phố một khu chợ rau do chính quyền vận hành, quy mô lớn, ngay cạnh trạm lương thực, bán rau, thịt và một thực phẩm chín, đương nhiên dùng phiếu mới mua .
Đường phố những năm bảy mươi dường như phủ lên một lớp kính lọc đặc trưng của thời đại, giống như những bức tranh cũ kỹ từ từ mở mắt, hai bên đa là nhà gạch xanh, một phần nhỏ là nhà xi măng.
Quần áo của đường đa là màu đen xám, ăn mặc giản dị chất phác, ánh sáng tổng thể mờ ảo u ám, màu sắc tươi sáng duy nhất chính là những khẩu hiệu đỏ tươi vẽ tường.
Trên đường phố bụi bặm, thỉnh thoảng sẽ nhân viên vệ sinh cầm chổi dài quét lá rụng, nhưng đa đều đang việc cầm chừng.
Quét một cái nghỉ một lát, thấy quét hòm hòm thì trốn chân tường, đút tay trong áo bông để giữ ấm.
Thành phố Tình Dương là thành phố cấp địa khu, ở nút giao thông huyết mạch, hai ga tàu hỏa nam bắc và mấy nhà máy lớn, phát triển , xe cộ qua tấp nập, thể coi là phồn hoa.
Đi đường, thỉnh thoảng thể thấy vài tòa “nhà cao tầng" năm sáu tầng, bên thỉnh thoảng mọc những kiến trúc từ thời cuối nhà Thanh, hiện đại và cổ đại va chạm , mang một phong vị độc đáo riêng biệt.
Từ tháp đồng hồ xa xa truyền đến tiếng chuông gõ đúng giờ, ngay cả khí cũng rung động theo, một cơn gió lạnh lẽo ập tới.
Vì tò mò về phần thưởng hệ thống nhận , Hà Thụy Tuyết tìm một con hẻm để dừng xe, lấy một quả trứng gà từ trong gian , khác gì quả trứng nguyên chủ ăn sáng nay, nhỏ, loại trứng gà công nghiệp , 20 quả cộng cũng đến một cân.
Nói về gian, coi như là phúc lợi tân thủ hệ thống cấp cho cô, tặng miễn phí hai mươi mét khối, thời gian tĩnh chỉ, thể chứa vật sống.
Dùng túi vải bọc trứng gà , bỏ trong ba lô, cùng thu gian.
Hà Thụy Tuyết đạp xe rời khỏi con hẻm, lang thang vô định phố.
Gần khu vực ga tàu hỏa, cô bắt gặp mấy kéo thấp vành mũ, đeo túi vải hoặc xách giỏ trong một con hẻm hẻo lánh .
Cô hiểu đây đại khái chính là nơi lén lút giao dịch thời bấy giờ, còn gọi là “chợ phiên" và “chợ chim bồ câu".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-5.html.]
Chợ đen và chợ phiên khác .
Chợ phiên là nơi dân làng dùng nông sản đổi lấy tiền và phiếu, thành phố giao dịch vật tư với , là nơi “đầu cơ trục lợi", một sản phẩm đặc thù của thời kỳ kinh tế kế hoạch.
Tuy chính quy nhưng dân nhu cầu, nên cấp thường nhắm một mắt mở một mắt, kiểm tra gắt gao.
Còn chợ đen thì bí mật hơn nhiều.
Trước khi thành lập quốc gia, tình hình thành phố hỗn loạn, tồn tại ít băng nhóm:
băng gạo, băng nước, băng , khống chế cuộc sống của dân.
Ví dụ như băng nước, chiếm giữ các giếng nước trong thành phố, bình thường uống nước đều nộp một khoản phí cho chúng.
Sau khi thành lập quốc gia, những băng nhóm kẻ bắt giải tán, nhưng vẫn còn một bộ phận ẩn náu lòng đất.
Chợ đen đa là do bọn họ tổ chức.
Giao dịch ở chợ đen liên quan đến s-úng ống, cổ vật, lá thu-ốc lá và các vật phẩm cấm khác, bao gồm cả những tang vật khối lượng lớn trộm cắp từ các nhà máy, thậm chí là giao dịch và các cơ quan nội tạng, m-áu...
Che che đậy đậy, cực kỳ bí ẩn, bình thường khó tiếp cận.
Những nơi tác hại cực lớn, một khi phát hiện chắc chắn sẽ trấn áp nghiêm khắc, huống hồ quản lý chợ đen đa là những kẻ hung ác, tay ít mạng , cơ bản là thoát khỏi tội ch-ết.
Hà Thụy Tuyết quan sát một lúc, phát hiện chợ phiên ẩn trong thành phố, gần ga tàu hỏa, dân cư lưu động nhiều.
Cho dù đội “băng đỏ" đến bắt, chỉ cần lẩn đám đông, ai nấy đều tay xách nách mang, căn bản phân biệt là hành khách là phe vé.
Cô gì cần mua, nhưng khó tránh khỏi cảm thấy mới lạ, tại chỗ lưu tâm quan sát một lúc, ngờ thu hoạch ngoài ý .
Người đàn ông áo xám đầu đinh giống như đang vội lên tàu hỏa, lúc chạy va một ông lão.
Hắn xua tay, dùng tay gãi đầu, giống như đang xin , chỉ chỉ chiếc đồng hồ lớn bên ngoài, vẻ mặt đầy áy náy rời .
Nếu thấy một tia sáng lạnh lóe lên ở lòng bàn tay , và một chiếc túi nhỏ rơi lòng khi giơ tay lên trong chớp mắt, cô thực sự phát hiện tên là một tên trộm, động tác quả thực nhanh nhẹn.
Lo lắng đồng bọn, Hà Thụy Tuyết tiến lên vạch trần, mà đến phòng bảo vệ, tìm một thì thầm vài câu.
Mấy nhân viên bảo vệ lập tức xuất quân bắt , lâu mang tin về, bắt giữ, lục soát thấy mấy chiếc túi đựng tiền, đang tìm chủ nhân mất.
“Tên là một tên trộm chuyên nghiệp, tù vài .
Hắn , trộm tiền là mua rượu uống, chuyên nhắm già và trẻ nhỏ yếu ớt...
Lần cũng trộm của ai, lục soát mấy trăm tệ, đủ để nông trường cải tạo cả đời ."
“ , trong túi của còn lòi một gói mì sợi và hai dải thịt hun khói, đồ của cháu đ.á.n.h mất ?"
Hà Thụy Tuyết chút ngạc nhiên.
Để nhân viên bảo vệ đủ coi trọng, lúc nãy cô dối là mất đồ.
Trong thời gian đó cô tiếp xúc duy nhất là tên trộm , nên họ kiểm chứng một chút, ngờ câu cá thật.