“Cũng đúng, phía là chợ phiên, tên trộm chắc là mua chút đồ, đường về thấy đông nên tiện tay móc túi vài , tình cờ cô bắt gặp.”
Ban đầu cô định , nhưng ông chú bảo vệ mặt xoa xoa túi áo ng-ực của , gõ gõ mặt bàn, ánh mắt đầy ám chỉ.
Cô hiểu ý ngay lập tức, nhanh ch.óng đổi giọng, gật đầu :
“ ạ, là của cháu."
Ông chú bảo vệ cô một cái đầy ẩn ý, từ phía lôi một chiếc túi chuẩn sẵn, đưa đồ tay cô:
“Cầm lấy, cháu cũng coi như lập công .
Lát nữa bằng cửa , đừng để thấy, chừng mấy đứa em sư gì, vạn nhất cố ý trả thù, một cô bé như cháu thì thế nào?"
Cô trịnh trọng gật đầu:
“Cảm ơn chú, cháu sẽ cẩn thận ạ."
“Đi , đường chú ý an ."
Hà Thụy Tuyết từ cửa chính, âm thanh của hệ thống đột ngột vang lên ——
【Sự kiện đang kích hoạt, lừa lấy một cân mì sợi, một dải thịt hun khói, lượng bạo kích gấp 5 , nhận Mì sợi x5 cân, Thịt hun khói x5 dải】
Cái thể gọi là lừa chứ?
Vừa cô chẳng hề che giấu việc đang dối, ông chú bảo vệ cũng rõ như , nhưng lợi ích vẫn đưa một cách dứt khoát nhanh nhẹn, chứng tỏ thứ họ lấy từ tên trộm còn nhiều hơn thế nhiều, ngại chia cho cô một ít, coi như là phần thưởng cho công lao báo cáo của cô.
Hệ thống thông minh mà, ẩn ý của con , hiểu ?
thôi, lợi cho cô.
Rời khỏi ga tàu, cô kiểm tra vật tư mới nhận .
Mì sợi là loại đóng gói một cân một bao, trắng lắm, bề mặt xám, lẫn một ít cám mạch.
Thịt hun khói từ loại thịt ba chỉ thượng hạng, mỡ nạc đan xen, phân lớp rõ ràng, mỗi dải nặng hai cân, bóng loáng mỡ màng, mang theo mùi thơm hun khói đặc trưng của đồ khô.
Hơi thèm đây.
Thực với điều kiện nhà cả cô, một tuần cũng thể ăn vài bữa thịt, nhưng năm nay mấy tỉnh xung quanh đều xảy một trận hạn hán lớn nhỏ, lương thực giảm sản lượng, nguồn cung thịt trứng thiếu hụt, giá cả leo thang.
Thu nhập của nhà họ Hà thấp, Hà Hiểu Đoàn , khi nghiệp sự chỉ bảo của cả, nỗ lực hồi lâu mới thi chứng chỉ thợ điện, dựa chứng chỉ mà nhà máy dệt.
Thợ điện khan hiếm, cần thợ học việc ba năm như các ngành nghề khác.
Làm việc một năm, tháng chính thức trở thành thợ điện bậc 1, lương tháng 33 tệ, phụ cấp tăng ca 2 tệ.
Thu nhập của cả nhà cộng hơn một trăm tệ, ở thời đại tuyệt đối thấp, nhưng chia đều cho mỗi thì tính là quá dư dả.
Tính cả cô , nhà cả nuôi 8 miệng ăn, còn tiền dưỡng già gửi về quê cho cha , tiền học phí của lũ trẻ, vân vân, gánh nặng hề nhỏ.
Hà Hiểu Đoàn kết hôn chi một khoản, cả cô còn mua một chiếc đồng hồ đeo tay để xem giờ, đeo ngoài cũng thể diện, kế hoạch mấy năm vẫn thành.
Chị dâu cả thói quen tính toán chi li, bao giờ mua lương thực và thịt giá cao, chỉ đầu tháng và giữa tháng mới nấu một bữa ngon.
Nguyên chủ đồ hộp thịt chị hai gửi về, thể đảm bảo mỗi tuần ăn mặn một .
Tuy nhiên, là một thịt là vui, cô còn “kiêu kỳ" hơn cả nguyên chủ.
Bữa nào cũng lương thực thô, dễ khiến cô nhớ đến trải nghiệm lúc giảm cân, thực sự là t.r.a t.ấ.n.
Trong lúc vô tình, Hà Thụy Tuyết ngang qua tiệm cơm quốc doanh, hít hít mũi, ngửi thấy mùi thơm thức ăn hấp dẫn bay từ bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang-pnuz/chuong-6.html.]
Cô theo bản năng nuốt nước miếng, nhận rõ thực tế phũ phàng là phiếu.
Đảo mắt một vòng, cô đến hậu cần tiệm cơm, tươi vài câu, tự bỏ trứng gà và một nắm nhỏ mì sợi, trả thêm một ít tiền gia vị, nhờ đại sư phụ nấu cho một bát mì trứng.
Trên bát mì nổi những cọng hành hoa, bên một quả trứng ốp hình dáng hảo, bên cạnh bày vài cọng rau xanh tặng thêm, nước dùng ngọt lịm, rưới thêm chút nước sốt thịt kho tàu, thơm nức mũi.
Cúi đầu, cô húp một ngụm canh , nóng hôi hổi, cả đều ấm áp hẳn lên.
Chạy bên ngoài cả buổi trời, cô thực sự đói , một bát mì to tướng cô húp xì xụp sạch sành sanh.
Lấy khăn tay lau miệng, cô đến thư viện thành phố ở cả buổi chiều, tìm hiểu thêm về thời sự của thời đại , tránh theo thói quen lỡ lời sai.
Ngoài , cô cũng ngóng xem thể biên dịch viên , đây là cơ hội tiếp xúc với những văn hóa đơn giản nhất mà cô thể nghĩ .
Cơ hội đúng là , nhưng tuyển bên ngoài.
Cô tiếng Nga, dịch tài liệu.
Tiếng Đức cô một chút, nhưng ở thành phố dù cũng bằng thủ đô, máy móc của các nhà máy lớn đa đều nhập khẩu từ “ cả" (Liên Xô), căn bản dùng đến cô biên dịch.
Còn tiếng Anh, ở cái thời đại đặc thù , ngay cả giáo viên tiếng Anh cấp ba của cô cũng dám tùy tiện mở miệng, cô mà học?
Dẹp bỏ ý định đó, cô mượn vài cuốn sách kể chuyện nhân vật.
Rời khỏi thư viện, nửa đường, cô bắt gặp một dáng quen thuộc tòa nhà chính phủ.
Tưởng Mạnh Hành phát hiện cô, sải bước chạy vội tới, khoác chiếc áo đại quân nhu, đôi giày da chân bóng loáng.
Anh trông bình thường, cao ráo nhưng mập, tóc dường như xức dầu, chải chuốt gọn gàng đầu, trông là một thể diện .
Anh ngạc nhiên chạy tới:
“Hà Thụy Tuyết, đúng là !
Vừa nãy tớ thấy mà dám nhận...
Đã lâu gặp, dạo bận gì thế?"
Thái độ chút dè dặt, điển hình của một con trai mới lớn thẹn thùng, cứ tại chỗ dậm dậm chân, hai tay đặt .
Lại thêm một ngưỡng mộ nguyên chủ.
Hà Thụy Tuyết nhớ rõ tỏ tình hai , một năm lớp 11, một khi nghiệp, nguyên chủ chê ngoại hình đủ xuất sắc nên đều từ chối.
Cô lắc đầu, mang theo một tia khinh khỉnh:
“Không gì, trời lạnh, tớ ngoài."
Tưởng Mạnh Hành sớm quen với sự hời hợt của cô, cũng bận tâm đến vẻ mặt lạnh nhạt đó, xoa xoa lòng bàn tay, ôn tồn :
“ là lạnh, xem, mặt đỏ hết lên kìa.
Tớ tòa nhà bách hóa mới nhập về một lô áo khoác lông lạc đà, ấm lắm, tớ đưa mua một chiếc nhé, chọn màu thích nhất."
“Không cần , bây giờ , đừng tùy tiện tiêu tiền của gia đình nữa."
Tưởng Mạnh Hành lập tức lộ vẻ mặt cảm động, giọng run run:
“Hà Thụy Tuyết, thật , còn quan tâm đến tớ nữa.
Tớ cứ ngỡ bao giờ để ý đến tớ nữa cơ...
Chuyện là tớ quá bốc đồng, xin nhé, mất mặt ."