Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 116: Chợ Đen Mờ Ám, Trứng Gà So Buổi Sáng
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:45:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm xong, sắc trời tối, Hà Xuân Sinh giơ đèn bão đưa Hà Thụy Tuyết về nhà.
Hà Hiểu Khiết đột nhiên dậy, “Tiểu cô, tối nay cháu ngủ ở nhà cô nhé.”
Vương Đào Chi gật đầu cô đồng ý, “Ừ, khéo tính toán cà chua trồng ở nhà tiểu cô con nên tỉa cành , ngày mai con dậy sớm một chút, xong việc hẵng .”
“Mẹ, ai sai bảo con gái như ? Con chỉ là ở một buổi tối còn sắp xếp cho con nhiều việc như .”
“Kén cá chọn canh, một chút khổ cũng chịu thì nên trò trống gì, thật sự khó con, thì nên học theo Chu Nhị Nha thèm để ý tới con, để con uống gió tây bắc mà sống.”
Sổ lương thực của Tôn Lai Nghi nhưng vẫn luôn Chu Nhị Nha nắm trong tay, bà là đoạn , thật mỗi khi đến lúc mua lương thực thì sớm lĩnh lương thực của cô về nhà cùng, cùng Tôn Kim Bảo ăn đến no căng, bà mới mặc kệ con gái ăn lương thực c.h.ế.t đói .
Người của văn phòng đường phố qua mấy , bà mỗi ngoài miệng đồng ý , nhưng bao giờ theo lời , cũng thể ép bà lấy gạo đưa đến tay Tôn Lai Nghi, chỉ đành bỏ qua.
Có điều Tôn Lai Nghi cũng thật sự khác thường, ầm ĩ lên, chỉ là chạy bên ngoài càng ngày càng cần mẫn, đôi khi thậm chí hai ngày đều về.
Hà Thụy Tuyết cô bắt quàng một đầu mục nhỏ ở chợ đen, lợi dụng chênh lệch thông tin nắm giữ để đầu cơ trục lợi, từ đó kiếm chút tiền nhỏ, cũng kết giao một cái gọi là bạn bè.
Hiện giờ cô thuê một gian phòng nhỏ ở bên ngoài, góp gạo thổi cơm chung với hàng xóm, tuy rằng cô đối với cơm nước vẫn hài lòng, gì thể cần lo lắng cho bữa .
chuyện rốt cuộc thể lộ ngoài ánh sáng, khác rõ Tôn Lai Nghi đang gì, thấy cô che che giấu giấu, thường xuyên xuất hiện quần áo mới, lời khó liền truyền càng ngày càng rộng.
Lúc Tôn Lai Nghi phát hiện thì lời đồn truyền đến mức gần như ai ai cũng , ngay lập tức lửa giận ba trượng, liều mạng giải thích khác ngược cảm thấy cô chột , cô chỉ thể cố gắng giảm bớt tần suất ngoài.
Chu Nhị Nha ở nhà cũng sẽ để cô dễ chịu, lời thật sự là khó , còn luôn xúi giục Tôn Kim Bảo trộm đồ của cô .
Cô sinh thêm nhiều trắc trở, cho nên sẽ xé rách mặt mũi với nhà, chỉ thể yên lặng nhẫn nhịn.
Rất nhanh thôi, đợi Hoắc Đình Huân tới đưa cô thoát khỏi bể khổ, những lời tiếng của những trong viện tính là gì?
Bọn họ đến lúc đó căn bản với tới cô , chỉ thể trơ mắt cô hưởng phúc.
Hà Hiểu Khiết bà dọa, ngược lắc đầu : “Mẹ, con thật hiểu nổi, Tôn Lai Nghi tuổi còn trẻ tay chân, chút chuyện đắn? Cô chướng mắt việc văn phòng đường phố phân phát, trong xưởng xung quanh cũng tuyển công nhân tạm thời , gì học một nghề, chẳng lẽ cô cứ định cả đời như ?”
“Con quản , thấy tâm cô lớn lắm đấy, e là chướng mắt những công nhân như chúng .”
“Mẹ đang đùa , cô đều công việc, lấy tư cách xem thường khác.”
Vương Đào Chi bĩu môi, “Hừ, con sống mấy chục năm, loại nào từng gặp? Lúc gặp , đầu cô sắp mọc lên đỉnh đầu , đến mức hận thể cho cô một cái tát, sợ cô ăn vạ.”
Tôn Lai Nghi kiêu ngạo lắm đấy, mỗi ngang qua bên cạnh bà , tuy rằng sẽ chủ động chào hỏi, nhưng sự khinh miệt và đồng cảm lộ trong mắt theo bản năng khiến thích.
Hà Thụy Tuyết chỉ là rõ ràng tâm cao khí ngạo, cô thì , bản lĩnh gì cũng , cũng suốt ngày lấy tự tin rêu rao.
……
Trước khi ngủ, Hà Hiểu Khiết trằn trọc suy nghĩ ngóng chuyện nhà họ Ngưu thế nào.
Làm hại Hà Thụy Tuyết yên , trở vỗ một cái lên lưng cô bé, “Cháu lấy nhiều tinh lực như , còn đủ cho cháu mệt , đột nhiên quản chuyện nhà khác .”
“Tiểu cô, cô , lúc khi nghiệp cháu vội tìm việc , thật sự hết cách nghĩ dứt khoát lấy chồng sớm một chút.
Vừa khéo Ngưu Lập Nghiệp và cháu xấp xỉ tuổi, lớn lên cũng tàm tạm, liền định cùng góp gạo thổi cơm chung, ai chủ ý của cháu lập tức mắng cháu một trận, cháu cho dù gả cho Lý Đa Lương cũng thể gả đến nhà họ Ngưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-116-cho-den-mo-am-trung-ga-so-buoi-sang.html.]
Biểu cảm của bố cháu lúc cũng nghiêm túc, cháu giật nảy , cháu cứ lo ông sẽ tới đ.á.n.h cháu, may mà .”
Hà Thụy Tuyết liếc cô bé một cái, “Bố cháu cho cháu chắc chắn là vì cho cháu, một việc hà tất ngóng rõ ràng rành mạch.”
Đối với chuyện nhà họ Ngưu, Phương Vọng Quy ngược từng với cô một tin tức.
Anh cũng là già trong viện , con trai cả và con gái thứ hai Chung Quế Lan sinh đều lớn lên giống Ngưu Bảo Quốc, mà con gái út của bà quá giống, ngược chút giống con trai cả Ngưu An Gia của ông .
Ngắn ngủi một câu, lượng tin tức lớn .
Bình thường Ngưu An Gia hận thể nâng em gái út lên tận trời, gì mua nấy, và việc cật lực nuôi mấy con , cũng thể từ đó chút manh mối.
Liên quan đến luân thường, cũng đều kiêng dè sâu sắc, đối với nhà họ Ngưu thông thường là kính nhi viễn chi.
Bát quái gì thể , cái gì thể , dân chúng đều là trong lòng hiểu rõ.
Chuyện nhà họ Ngưu hễ chọc một chút, danh tiếng cả cái viện bọn họ đều thối theo.
Hà Thụy Tuyết nhắc nhở cô bé, “Ngưu An Gia chính là tên khốn nạn, kích động lên còn sẽ đ.á.n.h , nếu cũng sẽ hơn ba mươi tuổi đều ai nguyện ý gả cho . Cháu cũng đừng chạm xui xẻo của , thật sự chọc gấp, thể châm mồi lửa đốt nhà cháu đấy.”
Nhớ tới trận hỏa hoạn nhà họ Tôn đó, Hà Hiểu Khiết vẫn còn sợ hãi, vội vàng lắc đầu, “Cháu , tiểu cô, cháu chắc chắn để bọn họ phát hiện.”
Vẫn hết hy vọng .
“Được thôi, cháu tra thì hỏi già trong viện, đặc biệt là hai nhà họ Triệu. nhé, bất luận ngóng chuyện gì, cháu đều bình tĩnh, đừng vội vội vàng vàng tìm lung tung.”
“Vâng, tiểu cô, cháu sẽ cẩn thận, cháu gì cũng là tham gia công tác , cô cũng đừng cứ coi cháu là trẻ con mãi.”
Hôm , Hà Hiểu Khiết dậy sớm, đầu tiên là hấp hai bắp ngô bữa sáng, cho gà ăn, đó bận rộn tỉa cành cho cà chua, tỉa quả cho dưa chuột và mướp, ngắt cành lá ngọn cây ớt… giống như con ong mật cần cù, bận rộn trong vườn rau đến vui vẻ vô cùng.
Hà Thụy Tuyết rời giường, liền thấy đầu cô bé đỉnh một cọng lông gà con, giống như dâng bảo vật xòe lòng bàn tay , “Tiểu cô, cô xem sáng nay cháu nhặt cái gì ?”
Cô kỹ, hóa là một quả trứng gà.
Quả trứng đầu tiên gà mái đẻ thông thường khá nhỏ, chỉ bằng một nửa trứng bình thường, còn dễ xuất hiện tình trạng vỏ mềm, vỏ hỏng.
Có điều lẽ là Hà Hiểu Hữu xuống lưới vớt cá tôm cho ăn quá cần mẫn, gà nhà cô thiếu canxi, quả trứng mắt ngoại trừ nhỏ một chút thì bất cứ tật nào.
“Nghe cháu trứng gà so bổ dưỡng lắm, cháu luộc cho cô ăn nhé?”
Hà Thụy Tuyết gật đầu, “Cháu chỉ nhặt một quả ?”
“ , đoán chừng là con gà nào tính tình vội, đẻ trứng .”
Đợi ngô và trứng đều luộc xong, Hà Thụy Tuyết bóc vỏ, đó bẻ một nửa chia cho cô bé, “Cho cháu, bận rộn cả buổi sáng, cháu cũng bồi bổ.”
“Cảm ơn tiểu cô.”
Hà Hiểu Khiết nhận lấy, a ô c.ắ.n một miếng lớn, ngây ngô, “Trứng gà thơm thật.”
Gà nhà nuôi, ít ăn thức ăn gia súc, lòng đỏ trứng đều là màu đỏ cam, mùi trứng tự nhiên nồng đậm.