Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 128: Xung Đột Văn Phòng, Màn Vả Mặt Cực Kỳ Sảng Khoái
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:45:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngửi thấy mùi bát quái, Từ Đức Ninh giống như một con Husky thấy cục xương thịt, giật đứt dây cương lao ngoài.
Cậy thiết lập nhân vật ngây thơ của quan tâm Ngô Tịch Phương, thực tế là đang bóng gió ngóng xem rốt cuộc cô xảy chuyện gì.
Một lát , Hà Thụy Tuyết thấy xụ mặt trở về, ủ rũ xuống ghế, đá chân bàn một cái như để trút giận: “Chị Ngô chịu , còn mắng em lo chuyện bao đồng, chạy xem trò của chị .”
Hà Thụy Tuyết nhướng mày: “Chẳng lẽ ?”
“Được , là của em, nhưng em đều thành công mà, chắc chắn là chị quá tàn nhẫn . Chị Hà, em chị Ngô và chị hợp , chị đắc tội chị chỗ nào ?”
“Không , cũng chọc cô chỗ nào, vô duyên vô cớ, cô cứ như con ch.ó điên nhất định c.ắ.n , đại khái là ghen tị năng lực hơn cô ?”
Cuộc đối thoại của hai hề hạ thấp giọng, Ngô Tịch Phương rõ mồn một, trực tiếp xông lên mắng:
“Cô còn đắc ý cái gì, cô năng lực gì, năng lực khắp nơi quyến rũ khác ? Các bây giờ ngược tụ một chỗ, một nam một nữ hai đóa giao tế hoa, tổ ba chúng từ khi nào biến thành kỹ viện , bẩn thỉu hôi thối đều nhét trong.”
Ngô Tịch Phương chọn xé rách mặt với bọn họ, chắc thành phần thẹn quá hóa giận, dù Hà Thụy Tuyết tuổi còn trẻ thể vượt qua cô mấy cấp bậc, tiền lương nhận cũng nhiều hơn cô nhiều.
Cô cảm thấy thế đạo bất công, cho rằng lãnh đạo bên chỉ cái mặt mà một mực thiên vị cô, cho những nhân viên cũ thật thà như các cô cơ hội.
Lời thực sự khó , xung quanh nhao nhao dùng ánh mắt khiển trách cô , lên tiếng ngăn cản, nhưng còn nhanh hơn bọn họ.
Từ Đức Ninh luôn cong môi cũng cưỡng ép kéo thẳng, sắc mặt bỗng chốc trầm xuống lạnh lẽo: “Chị Ngô, tuy rằng bình thường để ý đùa giỡn chút với , nhưng chị thế cũng quá chừng mực, đến mức cố ý bôi nhọ danh dự của đấy?”
“Hừ, thì nào, là mới đến thì nên hiểu chuyện chút, bớt nhiều, cả ngày nhảy nhót lung tung, đúng là theo nào thì học cái thói .”
Cậu đập bàn một cái, giận quá hóa : “Phải ? Là mới nh.ụ.c m.ạ thì nên thành thật câm miệng, hùng cứu lên báo , đáng coi trọng ?
Cho dù chỉ là mới, chị cũng nên sự tôn trọng cơ bản đối với , chẳng lẽ chỉ cần thâm niên cao là thể tùy tiện sỉ nhục khác? Hôm nay cho dù mất công việc , cũng nhất định đòi công đạo mặt Bí thư!”
Bỏ vài câu, đầu ngoài.
Mọi lúc mới nhớ , Từ Đức Ninh lúc là do Bí thư đặc cách tuyển , chỉ lên báo, còn bình bầu là công nhân tiên tiến nữa.
Chỉ là biểu hiện bình thường của cứ như thanh niên mới lớn ngốc nghếch, ngoại hình cũng phù hợp với dáng vẻ hùng thô kệch đoan chính, đều theo bản năng bỏ qua điểm .
Mắt thấy sắp đến tầng ba, Ngô Tịch Phương sợ đến mức run rẩy, hồn phi phách tán, vội vàng đuổi theo.
Mãi đến bây giờ, cô mới ý thức phạm sai lầm nghiêm trọng đến mức nào, nếu thật sự ầm ĩ đến mặt Bí thư, cô chỉ mất việc, thậm chí còn nhốt cải tạo mấy năm.
Trên hành lang, cô chắn mặt Từ Đức Ninh ngừng tự vả miệng cầu xin tha thứ, cuống đến mức suýt quỳ xuống cho , hết lời ý mới đổi lấy Từ Đức Ninh buông tha.
“Để tha thứ cho chị cũng , chị mặt xin và chị Hà.”
Mặt Ngô Tịch Phương đỏ bừng, nhưng thể cúi đầu, khi hướng về phía Hà Thụy Tuyết, vẻ mặt đó là vô cùng tình nguyện.
Hà Thụy Tuyết chỉ thích dáng vẻ khác tức giận mà gì , ung dung : “Không đủ thành khẩn, nữa.”
“Là sai , nên lời khó , cũng nên bịa đặt chuyện của các . Còn , sẽ mồm miệng lở loét, mồm chảy mủ.”
Hà Thụy Tuyết thấy cô ngẩng đầu, lửa giận trong mắt hận thể thiêu c.h.ế.t , thong thả bước đến bên cạnh cô : “Loại như cô, cho dù xuống đất cũng sẽ rút lưỡi, cô là loại hàng gì thì cảm thấy khác đều giống như cô, nhắc mới nhớ, bản lĩnh quyến rũ khác của và Tiểu Từ bằng một nửa cô, chi bằng qua vài ngày giới thiệu hai đến chiếu cố việc ăn của cô.”
“Cô ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-128-xung-dot-van-phong-man-va-mat-cuc-ky-sang-khoai.html.]
Hà Thụy Tuyết bóp ngón tay cô , dùng sức bẻ một cái, đau đến mức cô vội vàng rụt về, thấp giọng : “Cảnh cáo cô cuối cùng, đừng chọc , La Quốc Khánh bảo vệ cô cả đời .
Cô quản cái miệng của , thì đừng trách cũng quản , ngộ nhỡ cẩn thận lời , chỉ cô, hai đứa con của cô tương lai cũng sẽ chỉ trỏ, cô sợ ?”
Lời của cô là ép từ trong cổ họng , nhẹ, để khác thấy, nhưng trong tai Ngô Tịch Phương quả thực là sấm sét giữa trời quang.
Đồng t.ử cô co rút mạnh, đầu túm lấy vạt áo cô: “Cô cái gì, hãm hại đúng , đừng tưởng sẽ ăn bộ đó của cô.”
“Kẻ nào trong lòng quỷ sớm muộn gì cũng sẽ chạy thôi, thời gian sẽ chứng minh lời của .”
Hà Thụy Tuyết gạt tay cô , đến cầu thang, đưa mắt hiệu cho đồng chí Tiểu Từ: “Còn ?”
“Ồ.”
Từ Đức Ninh theo bản năng theo cô, mãi đến khi bước văn phòng, mới hai mắt sáng rực khen ngợi cô: “Chị Hà, chị oai phong thật đấy.”
“Không bằng , vài câu suýt dọa Ngô Tịch Phương cha gọi , lập tức trấn áp cô .”
“Mồm miệng cô tiện quá.”
Từ Đức Ninh đầu tiên sử dụng loại tính từ mang theo cảm xúc mãnh liệt , dường như nghĩ đến điều gì, lệ khí đáy mắt chợt lóe lên biến mất: “Em còn tưởng tính tình chị Hà tương đối tùy hòa cơ, còn sợ chị bắt nạt, ngờ chị là bậc cân quắc thua đấng mày râu.”
“Đó là, cũng ngoài ngóng danh tiếng của , Cửu Trại Câu? Trước khi đến, mắng chạy mấy đến gây sự , cũng chỉ Ngô Tịch Phương cái đồ ngốc tưởng đổi tính, mới dám đến khiêu chiến tính khí của .”
Từ Đức Ninh thấy tư thế và giọng điệu hào sảng của cô, cảm thấy tính cách của vị tiền bối thực sự hợp khẩu vị của , nể mặt: “Vậy em chẳng là múa rìu qua mắt thợ ? Xấu hổ quá, nhưng chị Hà chị dạy hết bản lĩnh, em mà học bảy phần của chị thì tương lai ở mà chẳng lăn lộn ?”
“Quá , c.h.é.m gió quá .”
Hà Thụy Tuyết ho khan hai tiếng: “Cậu nhóc gan cũng nhỏ, nếu Ngô Tịch Phương nửa đường ngăn cản, thật sự cáo trạng với Bí thư ?”
“Lời em nghiêm trọng như , cô chắc chắn sẽ đến, em cũng định tìm Bí thư, chỉ là bày thái độ thôi, nếu ai cũng coi em là quả hồng mềm mà nắn.”
Cậu là mới đến, nếu mới mấy ngày gây động tĩnh lớn như , Bí thư lẽ sẽ xử lý nghiêm Ngô Tịch Phương, nhưng cũng chắc ấn tượng với .
Nói chừng còn cảm thấy quá so đo tính toán, một chút mâu thuẫn giữa đồng nghiệp cũng ầm ĩ đến mức ai cũng .
Hà Thụy Tuyết là cáo già nơi công sở , tự nhiên hiểu lo lắng của , nhắc nhở một câu: “Cậu yên tâm, Bí thư Hàn của chúng dùng giờ câu nệ, đối với bên đều tương đối tin tưởng, còn là một hiểu chuyện.”
“Em hiểu , cảm ơn chị.”
Từ Đức Ninh nhận lấy ý của cô: “Cái đó, em chỉ bảo Ngô Tịch Phương xin , chị cảm thấy quá hời cho cô ?”
“Không , xử lý .”
Con đều sẽ theo bản năng nghiêng về phía kẻ yếu, Từ Đức Ninh nhục mạ, tự nhiên sẽ giúp .
nếu buông tha, ví dụ như ép Ngô Tịch Phương quỳ xuống, hại trong mắt đại chúng sẽ chuyển vị, đầu trong lòng trách cứ khắc nghiệt cố ý khó khác.
“Cảm ơn chị Hà, lát nữa em mời chị ăn cơm nhé?”
Chỉ là một câu khẳng định đơn giản từ miệng cô, Từ Đức Ninh liền giống như chú ch.ó Golden khen ngợi.
Muốn sán gần hít hà con cảm thấy hợp lễ nghĩa, thế là dùng ánh mắt miếng ức gà khô siêu ngon chằm chằm cô, cái đuôi tồn tại phía sắp thành chong ch.óng .