Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 140: Cơ Hội Thăng Tiến, Chị Hai Mù Quáng Vì Tình
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:45:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cốc cốc cốc!”
“Vào .”
Hà Thụy Tuyết kéo ghế xuống, “Anh Tạ, tìm em?”
“Ừ, chuyện con gái bí thư của chúng , chắc em cũng chứ?”
“Vâng, đồng chí nữ khí phách, đổi là em, dũng mưu, tay quyết đoán, đổi là em, chắc lỗ mãng hơn cô nhiều.”
Tạ Bằng lắc đầu, “Đám trẻ các em đúng là kiên nhẫn , chuyện ầm ĩ lên ai cũng chẳng lẽ vẻ vang lắm , lén lút thương lượng giải quyết bao.”
Hà Thụy Tuyết đồng tình, “Người mất mặt cô , là gã đàn ông , nếu như lặng lẽ ly hôn, khác còn thêu dệt chuyện của cô thế nào .
Nhà cũng chẳng dạng , chắc chắn sẽ hắt nước bẩn lên cô , chi bằng thẳng , phàm là hiểu chuyện đều khen cô một tiếng .”
“Em đấy... thôi, bàn chuyện nữa, bí thư điều chuyển Hàn Phức Tinh đến cửa hàng, tiết lộ , cái ghế tổ trưởng tổ thu mua 3 của chắc là của cô .”
Hà Thụy Tuyết thần sắc chút căng thẳng, “Thế còn ?”
“Anh? Đương nhiên là thăng chức , phó bộ trưởng bộ thu mua sắp chuyển , chắc chắn lên .”
Tạ Bằng vỗ cái bụng phệ, hệt như Phật Di Lặc, “Còn cảm ơn em nhiều đấy, tiểu đồng chí Hà, từ lúc em đến, tổ 3 chúng bất kể là hiệu suất thành công việc chất lượng đều tăng lên một bậc lớn, thật đề xuất với bên để em tiếp quản vị trí của , nhưng thâm niên của em quả thực nông.”
“Em hiểu.”
Cô mới là lính mới chốn công sở thôi, vốn dĩ vì thăng chức quá nhanh khiến ghen tị, thật sự để cô một bước lên trời, nhân viên khác sẽ nghĩ thế nào, cửa hàng nếu điều phối sẽ sinh loạn lớn.
Hơn nữa cô chỉ đàm phán thêm vài hợp đồng, giục hàng tương đối thuận lợi hơn khác chút thôi, cũng đến mức thể thiếu.
“Em cũng đừng vội, đồng chí Hàn là sinh viên đại học, mấy năm kinh nghiệm việc ở bộ phận thu mua nhà máy thép, nhiều nhất tổ trưởng hai năm, đợi cô thăng lên, vị trí sớm muộn gì cũng đến lượt em.”
Lời giống mấy ông chủ đời vẽ bánh thế nhỉ, nhưng cô cũng hiểu, Tạ Bằng câu nào cũng là thật lòng.
Cô thật đối với việc thăng chức tổ trưởng cũng gấp gáp, bộ phận thu mua bốn tổ cơ mà, chỉ cần năng lực đủ, bí thư sớm muộn gì cũng đề bạt cô lên.
“Đừng em nữa, Tạ, cấp bậc lên , sợ là gọi một tiếng trưởng khoa Tạ?”
“Không , vẫn là phó khoa, cấp bậc hành chính tăng một bậc, là phó khoa cấp 19, giờ là cấp 18, lương tăng mười mấy đồng, coi như tạm .”
Hà Thụy Tuyết trêu chọc, “Anh Tạ câu là đang khoe khoang với em , khác tăng một bậc cũng dễ, đợi lên bộ , đừng quên quan tâm cấp cũ của nhiều hơn nhé.”
“Đều là , em cũng sẽ .”
Người trướng , tự nhiên chính là thuộc hệ phái của , tuy tiện lấy việc công việc tư, nhưng phê duyệt văn kiện họ gửi đến, phân phái một công việc nhẹ nhàng hơn, mấy chuyện nhỏ ngược thể tạo thuận lợi.
“Lát nữa ngoài em đừng truyền bậy, chuyện chỉ thảo luận trong nội bộ lãnh đạo, vẫn quyết định .”
“Yên tâm Tạ, miệng em kín nhất .”
“Còn chuyện nữa, Hội chợ Quảng Châu chẳng kết thúc , cửa hàng chúng tranh thủ ít hàng hóa nước ngoài, bí thư định điều động vài phụ trách Cửa hàng Ngoại hối tầng năm và việc kết nối với các nhà sản xuất nước ngoài, tiếng Anh của em chẳng khá ? Có rèn luyện chút .”
“Anh Tạ, với cái trình độ nửa vời của em, so với sinh viên đại học, bí thư đây là bỏ gần tìm xa ?”
“Haizz, tiểu đồng chí Hàn học tiếng Nga, trình độ tiếng Anh cao, hơn nữa, bao nhiêu năm trôi qua, sớm quên gần hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-140-co-hoi-thang-tien-chi-hai-mu-quang-vi-tinh.html.]
Cửa hàng chúng tầng năm chẳng mấy khi mở hàng, mở hàng ăn ba năm, chỉ lấy hàng ở Thượng Hải, hoặc là tìm lãnh đạo bên điều phối chút, cũng cần đến tổ ngoại thương chuyên biệt, ai ngờ đột nhiên phất lên thế chứ?”
Hàng gì cũng bán như , chỉ thấy phiền phức, “Dù bây giờ tình hình là thế, em thử ?”
“Em nghĩ nhé, tham gia thì tìm ai?”
“Tìm La Quốc Khánh bộ phận thương phẩm, chuyện do phụ trách, tính tình cổ quái, vô cớ gây sự với em thì cũng đừng chiều theo , cứ bật thẳng thừng, chống lưng cho em.”
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Hà Thụy Tuyết nhướng mày, “Được, em về cân nhắc chút.”
...
Chuyện bộ phận thương phẩm còn kịp hạ quyết tâm, Hà Thụy Tuyết về nhà gặp khuôn mặt lâu gặp.
Hà Hạ Sinh mặc váy sơ mi cổ, màu vàng sữa, vai khoác khăn lụa, chân giày da cừu màu đen.
Mái tóc đen nhánh b.úi , dùng một cây trâm gỗ đơn giản cố định, trẻ trung khí chất, tướng mạo của chị chút giống cô, chỉ là ít sắc sảo hơn, thêm vài phần đằm thắm trưởng thành.
Kiều Thụy một mét tám, hình vạm vỡ, cơ bắp chứa đầy sức bật, để đầu đinh, bên mắt vết sẹo, vết thương cũ mọc thịt mới, tạo nên sự chênh lệch màu sắc với vùng da bên cạnh.
Lông mày rậm và hình, ánh mắt kiên nghị, một quân phục, khí chất cả như một con báo đang rình mồi, chỉ khi ở bên cạnh Hà Hạ Sinh mới tạm thời thả lỏng.
Hà Hạ Sinh tới nhiệt tình ôm lấy cô, “Đông Bảo, bảo em con gái mười tám đổi, lúc chị còn tin, giờ xem, quả nhiên là thế, càng ngày càng xinh , chị nãy suýt nữa nhận .”
Hà Thụy Tuyết vỗ lưng chị , “Chị, hai năm gặp , chị đổi cũng nhỏ .”
“Câu ngàn vạn đừng để thấy, nãy bà còn nổi trận lôi đình đấy, chị khuyên mãi bà mới nguôi giận.”
“Đáng đời! Ai bảo chị Tết cũng về, thời gian đó còn chẳng dám chúc tết họ hàng, chạy sang nhà cả ăn tết.”
Hà Thụy Tuyết cúi đầu, “Đây là Hiểu Phong và Hiểu Vân nhỉ, lớn thế .”
Cặp song sinh tướng mạo giống , bé trai để đầu nồi úp, bé gái buộc tóc hai bên, mặc quần đùi áo ngắn giống nhưng khác màu.
Hai đứa cùng ngẩng đầu, gọi một tiếng, “Cháu chào cô út.” Rồi trốn về bên cạnh bố .
Đổi là phụ bình thường, chắc chắn kéo chúng thêm vài câu, nhưng Hà Hạ Sinh ý thức điểm , chỉ khoác tay chồng, đầy lòng lo lắng , “Đông Bảo, chăn đệm nhà em để ở thế, Thụy hai ngày chợp mắt , chị để ngủ một lát.”
“Ở ngay ngăn tủ quần áo .”
Hà Thụy Tuyết cũng sự tự giác của chủ nhà, chỉ nhàn nhạt chỉ mục tiêu, bước chân cũng chẳng buồn di chuyển.
Kiều Thụy cũng quen, thấp giọng dặn dò hai đứa con ngoan chăm sóc chạy trải giường gấp chăn.
Hà Hạ Sinh đuổi theo, “Anh đợi chút, tắm rửa hẵng ngủ, cho thoải mái, em thấy phòng tắm của Đông Bảo sửa sang lắm, chẳng kém gì nhà .”
Kiều Thụy gật đầu, “Được, em cũng đừng cứ lo cho mãi, chuyện với Đông Bảo một lát . Anh thấy trong phòng khách nước để nguội, em uống chút , cả buổi sáng chạm cái cốc, coi chừng họng chịu nổi.”
“Được, em lấy quần áo giặt cho .”
Hà Thụy Tuyết quả thực nỡ , dắt Hà Hiểu Phong, Hà Hiểu Vân thẳng về phía phòng khách, lười chẳng buồn quản hai đang sủi bọt hồng phấn đằng .
Rõ ràng cô bây giờ còn là cẩu độc nữa, vẫn cảm giác thồn cơm ch.ó đầy mặt thế nhỉ?