Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 149: Bí Thư Vi Hành, Vả Mặt Đám Đồng Nghiệp Lười Biếng

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:46:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cùng với quan hệ Trung - Xô , sự phong tỏa của các nước phương Tây đối với trong nước nới lỏng, quan hệ kinh tế đối ngoại, Trung Quốc từ chủ yếu hướng về các nước Đông Âu bắt đầu chuyển sang hướng về các nước phương Tây, đồng thời mở rộng giao lưu kinh tế thương mại với các nước thế giới thứ ba.

 

Trước khi Cách mạng Văn hóa bắt đầu, trong nước thiết lập quan hệ thương mại với 125 quốc gia và khu vực, đồng thời ký kết hiệp định thương mại giữa chính phủ với 38 quốc gia trong đó.

 

trong mười năm hỗn loạn, đặc biệt là giai đoạn 66 đến 72, chính sách đối ngoại trong nước thiên về bế quan tỏa cảng.

 

Thậm chí một phần t.ử “tả” chỉ triển khai hợp tác kinh tế thương mại là “sùng bái phương Tây”, “chủ nghĩa bò”, sức phê phán.

 

Chính vì , trong những năm tháng biến động, trong nước chỉ đối mặt với “ăn, mặc, dùng” thiếu hụt nghiêm trọng, còn năng lượng, nguyên vật liệu trong xây dựng công nghiệp cực kỳ thiếu thốn.

 

Các thành phố đều đang nghiêm khắc đả kích đầu cơ trục lợi, bình thường mua chút đồ là muôn vàn khó khăn, cho nên địa vị của cửa hàng quốc doanh mới nâng cao vô hạn.

 

chính sách bảo thủ nghĩa là đóng kín, Hội chợ Quảng Châu vẫn tổ chức như thường, trung ương ban hành văn bản, trong thời gian đó nhất luật tạm dừng “Tứ đại” (Đại minh, đại phóng, đại tự báo, đại biện luận).

 

Thủ tướng Chu đích mang theo “Năm hạng thông báo” của Vĩ nhân bay đến Quảng Châu, bốn tiếp kiến tổ chức quần chúng địa phương, sức khuyên bảo Hồng vệ binh, đảm bảo sự tổ chức của hội giao lưu.

 

Tuy việc xét duyệt hàng hóa tham gia hội chợ khó tránh khỏi chịu ảnh hưởng của phong khí trong nước, nhưng đại thể một cửa sổ đối ngoại, hàng hóa trong nước thể bán ngoài kiếm ngoại tệ, bọn họ cũng thể thu mua ít hàng ngoại nhập.

 

Hàng hóa ngoại thương đại đa qua cảng Quảng Đông vận chuyển tới, trong đó mấy xưởng sản xuất ý định hợp tác lâu dài, đảm bảo giao dịch thuận lợi, chỉ nắm vững kỹ năng phiên dịch là còn lâu mới đủ.

 

Không chỉ điền báo danh sách thông tin hàng hóa chỉnh, còn chào hỏi với hải quan, phối hợp kiểm tra hàng hóa và nộp phí, càng liên quan đến khai báo và chuyển đổi ngoại hối, nộp thuế các phương diện.

 

Trong cửa hàng chỉ Hà Thụy Tuyết kiếp thường xuyên hợp tác với nước ngoài là kinh nghiệm, những khác là một đầu mờ mịt, gì cũng rõ lắm.

 

Cho nên phần lớn công việc đều đè lên đầu cô, bận đến mức ngay cả thời gian ăn cơm cô cũng rút , Tạ Bằng thấy thế đích chạy một chuyến đến bộ phận thương phẩm.

 

Chỉ cây dâu mắng cây hòe La Quốc Khánh bản lĩnh lớn, cái giá nhỏ, bình thường la lối ghê gớm, thời khắc quan trọng chút tác dụng nào.

 

Sau khi trở về liền giao công việc trong tổ của Hà Thụy Tuyết cho khác xử lý, để cô thể dành nhiều thời gian hơn.

 

Hà Thụy Tuyết ôm tài liệu , mặt mang theo vẻ u ám, thầm niệm mấy câu tức giận.

 

Có cảnh cáo đó, La Quốc Khánh ngược sẽ công khai khó cô, nhưng am hiểu dùng chữ “kéo”, hễ bảo ông liên hệ cấp liền nhiều việc, thực sự rút thời gian.

 

sự sai khiến của ông , các thành viên tổ ngoại thương vốn lạnh nhạt với cô càng coi cô như khí.

 

Ví dụ như cô bây giờ bảo lấy tình hình cơ bản và thông tin hàng hóa của một xưởng sản xuất nào đó, đó nghịch b.út, gọi mấy tiếng mới hồi thần.

 

“Ngại quá, đồng chí Hà, cô cũng đấy, tiếng Anh của bằng cô, dịch tương đối chậm, một tư liệu thu thập cũng khó khăn, là cô đợi thêm chút nữa?”

 

nhớ ba ngày cũng như , đang cần gấp, thể cho một câu trả lời chính xác ?”

 

“Được, nhất định để tâm, thực thể để chuyện sang một bên, cái khác mà, tổ trưởng giao cho cô ít việc?”

 

Hà Thụy Tuyết dùng ánh mắt áp bức chằm chằm , cho đến khi đối phương chịu nổi dời mắt , mới gõ mặt bàn : “Ngày , thấy kết quả, nếu chuyện hỏng, bí thư hỏi tội xuống, mũi chịu sào phạt tuyệt đối sẽ điều đến như .”

 

“Được, cố gắng, đồng chí Hà, uống ?”

 

“Cảm ơn, cần , còn việc khác, đây.”

 

Hà Thụy Tuyết thẳng khỏi văn phòng, ở cửa liền thấy tiếng mấy châm chọc khiêu khích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-149-bi-thu-vi-hanh-va-mat-dam-dong-nghiep-luoi-bieng.html.]

 

“Hừ, cô tưởng cô là ai, còn thấy kết quả, cán sự nho nhỏ mà thôi, phô trương bày ngược nhỏ, tổ trưởng chúng nể mặt bộ phận thu mua mới để cô qua đây học tập, thật sự coi là nhân vật .”

 

đấy, ngày đầu tiên đắc tội La, cũng lấy tự tin.”

 

“Động một tí là lôi bí thư chuyện, bận rộn lắm, nhớ chuyện còn là hai chuyện, cầm lông gà lệnh tiễn, cô lên trời .”

 

là đủ ngông cuồng, chỉ là một học sinh cấp ba, sinh viên đại học trong tổ chúng còn ít , cậy khác lười để ý đến cô khắp nơi chơi trội, chính là chướng mắt loại .”

 

Hà Thụy Tuyết ngoài cửa đầu , ghi nhớ dáng vẻ của mấy bọn họ, nhếch lên một nụ lạnh rời .

 

Bí thư coi trọng nghiệp vụ thương mại đối ngoại mà cửa hàng triển khai, định hỏi xem tiến độ thế nào.

 

Vốn dĩ ông định gọi La Quốc Khánh đến hỏi chuyện, nhưng sự nhắc nhở của thư ký Tiểu Lý, đột nhiên nhớ tới chuyện Tạ Bằng đến bộ phận thương phẩm ầm ĩ một trận, bèn quyết định đích qua thăm hỏi.

 

Bí thư đến, trong văn phòng đương nhiên là nghiêm trận chờ đợi, giả bộ dáng vẻ bận rộn ngừng.

 

Hàn Kế Nghiệp tiên đơn giản hỏi qua tình hình đại thể, bình dị gần gũi hỏi bọn họ trong công việc gặp khó khăn gì , quy trình cụ thể đến bước nào .

 

La Quốc Khánh chính là một chưởng quầy phủi tay, đương nhiên ấp úng , thậm chí lúc báo cáo ngay cả tài liệu cũng cầm nhầm.

 

Trong bầu khí hổ, Hà Thụy Tuyết ngược liệt kê tất cả các quy trình cần lãnh đạo cấp phối hợp: “Bí thư, những tài liệu cần ngài xem qua, ngài bớt chút thời gian xem một chút.”

 

Rõ ràng trật tự, cho dù hiểu theo trình tự cũng sẽ sai, khi xem qua, bí thư đối với cô càng thêm tán thưởng.

 

“Mắt của Tạ Bằng vẫn tệ, tiến cử cô, thì cô quả nhiên phụ sự kỳ vọng của .”

 

Dường như là hứng thú đến , ông lượt hỏi thăm nội dung công việc của những khác, theo ông đến thị sát ngạc nhiên phát hiện trong tổ nghiêm túc việc thế mà chỉ một Hà Thụy Tuyết, những khác đang đục nước béo cò.

 

Ngay cả dịch một tập tài liệu cũng lề mề mấy ngày, rõ ràng trình độ bình thường của bọn họ, đều là cáo già, bọn họ đang bài xích khác.

 

Bí thư thất vọng thôi, năng lực đủ thể tha thứ, nhưng cố ý khó đồng nghiệp, phá hoại sự hài hòa nội bộ của cửa hàng, đây là điều ông tuyệt đối thể dung thứ.

 

“Nếu phát hiện, các định công việc đều giao cho một đồng chí Hà , công lao cùng chia, đây là cái đạo lý gì.”

 

“La Quốc Khánh, lúc đầu để dẫn dắt tổ tạm thời, là nể tình năng lực học tập mạnh, ánh mắt cũng xa hơn khác, đây là thái độ việc của ? Cậu từng nghĩ tới, nếu chuyện thành, tầng năm của cửa hàng cũng mở nổi, đúng là mất mặt đến tận nước ngoài !”

 

Sau lưng La Quốc Khánh toát mồ hôi lạnh, khúm núm giải thích: “Bí thư, là…”

 

Đáng tiếc Hàn Kế Nghiệp ông biện giải: “Cậu đây là đang tiêu cực lãn công, ý kiến với sự sắp xếp dành cho ? Cậu từng nghĩ tới, nếu chuyện thành, tầng năm của cửa hàng cũng mở nổi, đúng là mất mặt đến tận nước ngoài !”

 

La Quốc Khánh ông mắng cho ngẩng đầu lên , thầm kêu khổ, nhưng dám thực sự giảo biện.

 

Một mặt quả thực là ông thất trách, mặt khác Hà Thụy Tuyết chính là một khúc xương cứng, ông nếu đẩy khác chịu tội , lập tức thể cho chuyện của ông ai ai cũng .

 

“Bí thư, La cố gắng điều phối , là đồng chí Hà phối hợp, còn tìm bộ phận đến ầm ĩ với .”

 

phục, thấp giọng lầm bầm, mắng Hà Thụy Tuyết dạy bọn họ, cố ý giấu nghề.

 

Hàn Kế Nghiệp trầm trầm chằm chằm đó một lúc lâu, đầu : “Vậy , tiểu đồng chí Hà cách ?”

 

 

Loading...