Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 178: Bánh Hạt Dẻ Và Nữ Văn Sĩ Ẩn Danh
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:46:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Diệu Diệu, cho , đây là cô út cho tớ đấy.”
Hà Hiểu Ái trong tay cầm một miếng mứt quả sơn tra nhỏ, nỡ xé xuống một nửa, đưa tới trong tay con gái lớn Đàm Diệu của Đàm Vi.
Đàm Diệu ở trong nhà ít khi ăn đồ ăn vặt, cho dù lặng lẽ đưa cho cô bé cũng sẽ nhanh con cái nhà các bác các chú cướp .
Hiện giờ thấy miếng mứt quả sơn tra tỏa mùi vị sơn tra và mùi thơm ngọt trong tay cô bé, cô bé vô thức nuốt nước miếng, một cái, nhận cái gật đầu của mới nhận lấy, ngoan ngoãn : “Cảm ơn chị, chị đối với Diệu Diệu thật .”
Tốt hơn các chị trong nhà cũ của cô bé nhiều.
Nghe lời khen ngợi thẳng thắn của cô bé, đôi mắt tròn vo của Hà Hiểu Ái cong thành trăng lưỡi liềm, má xuất hiện hai lúm đồng tiền thật sâu.
Giơ bàn tay ngắn nhỏ lên, vỗ vỗ đầu cô bé: “Diệu Diệu cũng , nhỏ hơn tớ, chính là em gái tớ , qua đây, chúng cùng chơi nhảy lò cò.”
Cô bé kéo Đàm Diệu hòa nhập vòng tròn bạn nhỏ của , đùa vui vẻ bao lâu thiết.
Đàm Vi đang giúp Vương Đào Chi bánh hạt dẻ nướng, thấy con gái theo một đám vỗ tay, thỉnh thoảng kiễng chân nhảy hai cái, mặt nở rộ nụ ngây thơ tự tại, liền cảm thấy quyết định ly hôn của chính xác gì bằng.
Cái quạt máy cho Lữ Lan mượn Hà Xuân Sinh dùng nguyên giá mua , nắng thu gay gắt hành hạ , thể chất chịu nóng như càng thêm chịu nổi.
Cho nên cho dù vợ ngày ngày bên tai tốn điện, cũng nắm lấy mỗi thời cơ bật thêm một lúc.
Hà Thụy Tuyết lúc chuyển cái quạt máy bảo bối của bên ngoài, một tay cầm kem que, một tay lật sách.
Kem que là nước đường bình thường đông , ngọt lắm, nhưng vô cùng giải nhiệt, lúc cô tan tầm gặp hợp tác xã mua bán đang bán, thuận tay mua hai cây.
Còn một cây cô nhét trong miệng Vương Đào Chi , hô hào ăn, lúc mút còn hăng say hơn ai hết, sợ rớt một chút nước đường.
“Cô đúng là nghĩ trăm phương ngàn kế đề khó cho a, hạt dẻ bao, thể lương thực ăn.
Cô cứ khăng khăng ăn quá khô, thành bánh hạt dẻ, nếu Đàm Vi khéo , cô còn tìm đầu bếp học ngay tại chỗ hả.”
“Em tùy tiện một chút thôi , ai chị dâu chị coi trọng như .”
“ ngược cho cô, ai bảo cô để Hà Hiểu Hữu và Hà Hiểu Ái hai đứa , để chúng nó ăn , về trong nhà ăn hạt dẻ một là chúng nó nhắc mãi một , lỗ tai đừng hòng thanh tịnh .”
Muốn bánh hạt dẻ nướng, hạt dẻ thể là luộc, nếu quá ướt dễ biến thành bánh hạt dẻ hấp.
Hoặc là dùng cát rang, hoặc là giống như Vương Đào Chi, tìm ông lão nổ bỏng ngô ở góc đường dùng máy chín.
Giúp một lấy tiền, đưa một bát hạt dẻ là .
Vương Đào Chi đang bóc vỏ, cho dù đó khía hình chữ thập vỏ, cũng dễ dàng tróc vỏ.
Việc khá rườm rà, chỉ Hà Hiểu Khiết, Hà Hiểu Hữu bắt lính, Hà Thụy Tuyết ăn xong kem que cũng nhàn rỗi, sắp xếp giúp bọn họ dùng thìa sắt nhỏ cạy phần bóc sạch từ trong vỏ , thật đúng là một chút cũng lãng phí.
Bên , Đàm Vi đang chuẩn vỏ bánh bên ngoài, là dùng bột ngô trộn lẫn với bột mì trắng.
Bởi vì Hà Thụy Tuyết tìm con đường lương thực giá rẻ, bán cho nhà cả một phần lương thực trong gian, cho nên Vương Đào Chi keo kiệt, lấy một bát lớn bột mì.
Thêm nước nhào xong chia hai cục bột, trong cục bột thêm mỡ heo, đó cán mỏng hai cục bột , gấp nhiều cán phẳng.
Nhân hạt dẻ dùng cối đá giã nát, thêm đường trắng và mật ong, nặn thành từng viên đoàn nhỏ, gói trong vỏ bánh ép thành từng cái bánh nhỏ.
Vương Đào Chi mà tặc lưỡi: “Cái dầu đường, nhà ai gánh vác nổi, thảo nào đặt ở đều là thứ nhà giàu mới ăn.”
Bánh hạt dẻ xong là nướng khô, cần lò nướng, trực tiếp dán trong nồi sắt, đậy nắp nồi lửa nhỏ từ từ nướng.
Chờ đến thời gian thì chuyển cái bên lên , lật mặt, bao lâu là chín.
Bởi vì lửa đều, bánh hạt dẻ cái vỏ ngoài chỉ một chút vàng, cái là cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-178-banh-hat-de-va-nu-van-si-an-danh.html.]
Chính vì , mới vài phần cảm giác mộc mạc của chế tác thủ công thuần túy, nhẹ nhàng bẻ , vỏ bánh tầng tầng lớp lớp rõ ràng, mỗi một tầng đều mỏng như cánh ve, c.ắ.n là rơi vụn.
Nhân hạt dẻ loại đặc biệt mịn, mà là mang theo cảm giác hạt lợn cợn, phối với mùi thơm ngọt nồng đậm của hạt dẻ, miệng là tan.
Không ngọt cũng ngấy nhưng ngon, là lời khen ngợi cao nhất đối với điểm tâm kiểu Trung Quốc.
Tay nghề điểm tâm của Đàm Vi, nháy mắt thu phục trái tim mấy đứa trẻ nhà họ Hà, vây quanh bên cạnh cô ngừng nịnh nọt.
Ngay cả Vương Đào Chi nếm thử một miếng xong cũng thể thừa nhận: “Vẫn là tiền ăn a, thật hưởng thụ, em gái Đàm, tay nghề của em cũng , mạnh hơn bánh hỉ chị ăn lúc kết hôn nhiều.”
Lúc bà kết hôn mới kiến quốc, tập tục là ăn bánh hỉ và kẹo hỉ, điều kiện sẽ tinh tế chút.
Giống như bọn họ điều kiện chỉ thể dùng bột mì còn cả vỏ, cộng thêm trứng gà và nước cốt cam thảo cùng cây cao lương nấu thành, một chút vị ngọt.
Đây là thứ đồ hiếm hoi bà ăn khi mười mấy tuổi, đủ để bà nhớ cả đời.
Nghĩ đến trải nghiệm nửa đời , Vương Đào Chi thu dọn dụng cụ phòng bếp, ngược còn khẩu thị tâm phi oán giận Hà Thụy Tuyết mồm miệng kén chọn nữa.
Cô em chồng dẫn bà ăn bao nhiêu đồ , thấy bao nhiêu việc đời, bà và chuyện phiếm đều nhiều lời mới lạ để , mấy đồng nghiệp ai hâm mộ bà .
“Dùng nguyên liệu đủ mới ngon, nhà em mở trường tư thục, trong lễ vật t.ử tặng cho thầy giáo thịt khô, nhiều tặng nổi, liền dùng bột mì thế.
Mẹ em đầu bếp nữ ở nhà giàu, học ít phương t.h.u.ố.c điểm tâm, ít dạy mấy chị em chúng em điểm tâm.”
Nhắc tới nhà đẻ, thần sắc Đàm Vi chút thương cảm, cúi đầu thấy Đàm Diệu miệng nhỏ gặm nửa miếng bánh hạt dẻ nướng, cẩn thận dùng tay hứng vụn rơi xuống.
Bi thương ngắn ngủi nháy mắt tiêu tan, nụ của cô vô thức mang theo vài phần ấm áp.
“Diệu Diệu, để cho em gái đấy.”
“Có ạ, con để nửa miếng cho em gái.”
Con gái nhỏ của Đàm Vi tên là Đàm Quyên, mới hơn hai tuổi một chút, cô yên tâm liền giữ ở trong nhà, cô bé con tự chơi b.úp bê cũng vui vẻ.
“Nào, cầm lấy.” Vương Đào Chi gói năm miếng bánh hạt dẻ, bảo cô mang về.
Đàm Vi vội vàng từ chối: “Cái cũng quá nhiều , em chẳng qua chỉ tới giúp một tay, miếng chị cho con gái em là đủ .”
“Thế , gì cũng là tay nghề độc môn của em, em dạy cho chị lấy tiền thì cũng thôi , gì để chị đưa cái lễ bái sư, nhà cũng nhà chú trọng.”
Bà cứng rắn nhét trong tay đối phương: “Cầm lấy , với chị còn khách sáo cái gì, về đều ở trong một cái viện, đẩy tới đẩy lui để chê .”
Đàm Vi lúc mới nhận lấy, nghĩ tương lai điểm tâm khác đáp lễ cũng giống .
Mấy nữa xuống chuyện phiếm, khi Vương Đào Chi hỏi về công việc.
Đàm Vi ăn ngay thật cũng công việc đắn, chỉ là đang gửi bản thảo cho tòa soạn báo.
“Ôi chao, em còn là văn hóa đấy, chị mà, em viện chị cảm thấy em giống bọn chị, năng nhỏ nhẹ, giống như nữ sinh viên diễn trong phim điện ảnh , chị còn tưởng em từng học đại học cơ.”
“Chị Vương quá khen , em chỉ là học sinh cấp hai, đó bố em cho em học nữa.
Lúc đầu gửi bản thảo cũng là cải thiện cuộc sống, gửi mấy bài, chỉ thông qua một bài văn ngắn, kiếm mười đồng tiền.
Sau đó em cảm thấy khả thi, liền nghĩ một câu chuyện tương đối dài, tòa soạn báo thể đăng liên tục, một nghìn chữ cho em ba đồng, em chút bản thảo khác, một tháng thể kiếm hơn bốn mươi đấy.”
Vương Đào Chi tiếp xúc qua thủ đoạn kiếm tiền , kinh hô: “Hít cầm b.út kiếm tiền đúng là giống chúng , đến mức chị cũng .
Đáng tiếc a, chị miễn cưỡng mấy chữ, thư cho Hạ Sinh, đối diện với giấy nửa ngày mới rặn hai câu, bên trong còn ba chữ sai đấy.”