Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 226: Phó Đội Trưởng Tham Lam, Sự Thật Phũ Phàng Được Phơi Bày

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:47:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoài , ông còn thường xuyên dùng việc công việc tư, lấy xe trong xưởng nhận việc riêng, kiếm phí vận chuyển.

 

Về phần dầu lấy từ , tự nhiên là từ trong các xe tải khác mỗi xe rút một ít chứ .

 

Lúc đầu ông rõ ràng, ai phát hiện, vẫn là suýt nữa xảy chuyện đường, phát hiện dầu trong bình xăng tiêu hao nhanh bất thường, hóa là bên trong pha nước.

 

Trong xưởng điều tra kỹ càng mới lôi ông , nhưng ông giảo biện ông .

 

Không chứng cứ, chỉ thể lấy lý do quản lý thỏa đáng phạt ông nửa năm tiền lương, cảnh cáo nghiêm khắc một trận, ông mới chịu yên.

 

Những năm trong đội vận tải ít nhiều đều Phó đội trưởng Bành hố qua, cho nên gần như chẳng ai ưa ông .

 

Đối với việc đồng nghiệp bài xích , Phó đội trưởng Bành lẽ chuyện, nhưng cũng chẳng quan tâm, vẫn cứ theo ý , y như chuột thành tinh.

 

Lưu Nhị Xương ý nghĩ xoay chuyển liền hiểu , hừ lạnh một tiếng: “ thấy cái bệnh cũ thích chiếm hời của lão Bành tái phát , còn dám cho mượn xe lái, lỡ hỏng, xem ông ăn với xưởng thế nào, e là bán cả mỡ của ông cũng đền nổi.”

 

thế, bây giờ thịt lợn tuy đang tăng giá, nhưng cũng thể bằng vàng .”

 

Đồ của chuyện cũng thâm thúy: “Lần còn thấy em vợ ông ở đội vận tải đấy, sống c.h.ế.t ăn vạ ở trong đội học lái xe, ba năm mới miễn cưỡng lên đường, còn kém hơn cả .”

 

thấy chiếc xe chừng chính là em vợ ông lái , gã đó bình thường cứ cà lơ phất phơ thích trêu ghẹo con gái, đoán chừng là thấy cô trẻ mới giúp cô, nếu cô gặp ông già xem gã quản .”

 

cũng như , cô hình như dọa , lúc vẫn hồn .”

 

Lưu Nhị Xương thần sắc hoảng loạn bất lực của Triệu Giai Giai tỏ vẻ thông cảm: “Chả là sợ hết hồn , cô cũng thật to gan, thấy giúp là lên xe, nếu lừa thì thế nào, gã đó cũng chẳng lành gì.”

 

Triệu Giai Giai càng hơn.

 

Có thể , cô lừa .

 

Hà Thụy Tuyết thấy cô bên bờ vực sụp đổ, cảm ơn Lưu Nhị Xương nữa, còn mời ăn bữa cơm.

 

“Thôi, bạn cô chịu nổi chuyện , cô khuyên nhủ cô , chúng hôm khác tụ tập.”

 

“Được, nhất định nhớ.”

 

Rời khỏi nhà máy thép, hai dắt xe đường.

 

Triệu Giai Giai đột nhiên dừng , xổm gốc cây bên cạnh bắt đầu nôn, giống như nôn hết nước chua trong dày .

 

Vừa nôn, : “Tớ hỏi , chính là gã, thanh niên miêu tả giống hệt Hùng Gia Bình.

 

Hóa sớm lấy vợ , con cũng sinh ba đứa, cho nên từ đầu đến cuối, gã đều lừa tớ xoay vòng vòng, hu hu hu, tổn thất của tớ lớn quá.”

 

Chứ còn gì nữa, hại hại tâm hại tình cảm, vỗ m.ô.n.g bỏ , một gánh chịu tất cả sự đàm tiếu.

 

Không kiểm điểm nhất chính là tên l.ừ.a đ.ả.o , cái thứ nát đũng quần.

 

“Tớ cảm thấy chuyện vẫn với , để bà đưa chủ ý, đừng sợ mắng, cũng của .”

 

Hà Thụy Tuyết sợ kích thích cô , từ trong túi móc ví tiền , đếm năm tờ Đại Hắc Thập: “Đương nhiên, tớ chỉ đưa gợi ý, thực sự thì tùy .

 

Số tiền cầm lấy, cứ coi như tớ cho mượn, lỡ như… quyết định xong thì nhớ với tớ, tớ giúp liên hệ bệnh viện đáng tin, đừng phòng khám nhỏ, , chịu ảnh hưởng khả năng sinh sản là nhỏ, băng huyết cứu mới là tồi tệ.”

 

Trải qua mấy đả kích trong mấy ngày nay, khả năng chịu đựng áp lực của Triệu Giai Giai nâng cao rõ rệt, lúc còn thể phân tinh thần để suy nghĩ lời cô .

 

rốt cuộc nên với nhà , thế nào, cô vô cùng rối rắm.

 

Lưu luyến nắm lấy tay cô: “Ừ, tớ nhớ , giờ nghỉ trưa ngày mai tớ đến tìm chuyện, lỡ của nhiều thời gian như , nhà đoán chừng đang vội vàng tìm khắp nơi đấy, mau về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-226-pho-doi-truong-tham-lam-su-that-phu-phang-duoc-phoi-bay.html.]

 

“Thật sự cần tớ cùng ?”

 

Hà Thụy Tuyết sợ cô lẳng lặng về nhà, lẳng lặng nhảy sông, lúc Tôn Lai Nghi chẳng chính là như ?

 

“Không cần.”

 

cố gắng nặn một nụ khó coi: “Có cùng tớ một chuyến, tớ đỡ hơn nhiều , yên tâm, tớ quý mạng sống lắm, tớ mà ngã xuống, và các em ?”

 

Trên vai cô gánh vác sinh kế của cả nhà, c.h.ế.t cũng , bởi vì cô đang gánh vác trách nhiệm.

 

C.h.ế.t là nhẹ nhàng nhất, nhưng kết cục bi t.h.ả.m gây nguy hại cho cả nhà đó khiến cô thể gánh vác.

 

Hơn nữa, lỡ như phát hiện t.h.i t.h.ể cô , lộ bí mật mang thai, chừng sẽ thêu dệt thế nào, thế thì đúng là c.h.ế.t cũng cái danh tiếng .

 

Hà Thụy Tuyết cùng cô một đoạn đường, phát hiện cô khôi phục sự kiên cường ngày thường, trong mắt cũng bùng lên ý chí chiến đấu.

 

Hơi yên tâm, đưa cô đến đầu ngõ mới đạp xe rời .

 

Căn phòng thấp bé, vẻ âm u, cửa truyền đến một tiếng hỏi han dịu dàng: “Sao bây giờ mới về, bên ngoài là ai thế?”

 

“Là bạn cùng phòng của con, kể với đấy, , con đói , chúng ăn cơm .”

 

“Được, chỉ đợi con thôi, hôm nay ăn thịt, em gái con sắp thèm c.h.ế.t .”

 

……

 

Hà Thụy Tuyết về đến nhà, đập mắt liền thấy Hà Hiểu Khiết xổm đất bắt sâu trêu chọc Hà Hiểu Ái, chọc cho con bé hét lên liên tục.

 

Cô đặt túi xách xuống, hỏi: “Trạm lương thực các cháu mấy ngày nay bận nữa , mấy hôm đều thấy bóng dáng cháu .”

 

“Chứ còn gì nữa, cháu bận đến mức chân cũng gầy một vòng, nhưng cháu đoán chừng thể chuyển chính thức thời hạn.”

 

“Không tệ, ưu tú.”

 

“Hì hì, đều là chịu sự hun đúc của cô út, con gái nhà họ Hà chúng đều tiền đồ, thể để đứt đoạn quy luật ở thế hệ của cháu .”

 

Hà Hiểu Khiết phủi đất dậy, ném con sâu chuồng gà, vặn vòi nước rửa tay xong ấn Hà Hiểu Ái lên ghế, giúp con bé buộc tóc.

 

“Cô út, mấy ngày nay cô đến cái viện của chúng , nhà họ Ngưu náo nhiệt thế nào .”

 

“Náo nhiệt thế nào?”

 

“Trần Bằng Tiêu buổi tối ngoài vệ sinh, thấy nhà ông bóng ma đang cử động, sợ đến mức đ.â.m sầm ván cửa.

 

Mọi vốn dĩ đều để trong lòng, đó mấy thấy cái bóng tương tự, còn tưởng là quần áo nhà ông treo ở đó gió thổi, kết quả đến gần thì chẳng gì cả, thực sự khá dọa .”

 

Cô bé đặt lược sang một bên, c.ắ.n dây buộc tóc buộc cho con bé cái đuôi ngựa dễ tuột, : “Ngay cả bản thím Ngưu cũng , lương thực nhà thím vơi đặc biệt nhanh, rõ ràng thím đều khóa lương thực trong tủ, ổ khóa bên ngoài vẫn nguyên vẹn, thế mà đồ bên trong cánh mà bay.”

 

“Có ma thật cũng sẽ ăn lương thực của , e là do nhỉ?”

 

“Ai , là lão Tôn về tìm khắp nơi Chu Nhị Nha và Tôn Kim Bảo, là ông Ngưu ở đất thực sự nhịn nổi nữa về báo thù.”

 

Về phần báo thù cái gì, trong lòng đều hiểu rõ mà .

 

Hà Hiểu Khiết tra tình hình cụ thể của nhà họ Ngưu, nhưng từ thái độ kiêng dè như sâu kín của bố lớn trong viện cũng nhận manh mối.

 

Ghép những lời vụn vặt đầy ẩn ý thành sự thật, tuy phiến diện, nhưng khiến tam quan của cô bé chịu sự đả kích mãnh liệt, dám tiếp tục tìm hiểu sâu thêm.

 

 

Loading...