Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 337: Thẻ Vô Bệnh Vô Tai Và Sự Ghen Tị Của Hàng Xóm

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:51:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có vui vẻ quản cho còn , chúng đều chẳng ai nhớ thương, thật sự tưởng con gái bà ăn hai cái quả đó chắc, còn là đau lòng bà?”

 

thế, con bé thuê mua cây giống, tốn ít tiền nhỉ, bà coi như là thương nó uổng công.”

 

Triệu Mai Nha cố vẻ khiêm tốn xua tay, khóe môi nhếch lên thế nào cũng kéo xuống .

 

“Trước với nó, hiện giờ nó với , cha và con cái đều như , gì đáng .”

 

“Con cái hiếu thuận , chỗ ở của già là thể . Nghe Thụy Tuyết và Thu Sinh còn vì bố cục phòng của các mà cãi một trận, chậc chậc, cái từ trong ngoài, đúng là chỗ nào cũng tiện lợi, các là chia phòng ngủ?”

 

Triệu Mai Nha bây giờ ghét bỏ ông bạn già: “Đại Căn ông ngáy, cứ như sấm đ.á.n.h , ầm ĩ đến mức ngủ .”

 

“Bà xem, còn thể chia phòng nữa, chứng tỏ thiếu chỗ ở. Những như chúng còn chen chúc một phòng với cháu trai cháu gái đây , lúc ngủ thì náo nhiệt lắm, đứa đạp chăn đứa nghiến răng, cứ như trong phòng một con chuột và hai con mèo, cả đêm yên. ngủ nông, khó khăn lắm mới chợp mắt một lát đầu đạp tỉnh.”

 

Người bên cạnh trêu chọc: “Cháu trai nhiều còn , thấy bà là vui vẻ chịu đựng chứ.”

 

Người nọ vội vàng lắc đầu, hiển nhiên là chán ghét đến cực điểm: “Vui cái gì, trông con cả đời, già trông cháu, cũng chuyện lành gì, tự tìm tội cho chịu .”

 

“Bà cũng tồi , dù căn phòng đó của bà là to nhất rộng rãi nhất trong nhà, còn nhớ lão Trương cách vách , sinh ba đứa con trai, tác dụng gì? Nhà ông chỉ ba gian phòng, bộ con cái chiếm hết, hai ông bà già đuổi dựng lều ở, mùa đông lạnh mùa hè nóng, chỗ cho ở. Không hai năm vợ chồng lão Trương lượt hết, quan tài hạ thổ lều liền dỡ bỏ, nhà họ Trương đó đều về phía đó, đoán chừng là trong lòng chột đấy, sợ nửa đêm tìm tới cửa.”

 

“Lão Trương cũng dễ dàng, năm đó trong thành phố nạn đói, ông đào mương sông cho kiếm lương thực, tóc bạc chính là mệt nhọc từ lúc đó mà . Vợ ông đào rau dại đ.á.n.h với , đầu thủng một lỗ còn buông tay, cơm ăn nữa con cái trong nhà sẽ c.h.ế.t đói, ai thể ngờ về nuôi mấy con sói mắt trắng. Haizz, theo thấy trẻ con thể quá chiều chuộng...”

 

Mọi thổn thức xong, chuyển sang về kinh nghiệm nuôi dạy con cái, chủ yếu là thỉnh giáo Triệu Mai Nha, tâng bốc bà đến mức vui hiện mặt, thống khoái cực kỳ.

 

...

 

Nhậm Trình Miễn trở về mang cho cô một tin tức, họ hàng họ La trong quân đội của , cũng chính là sẽ đề bạt nam chính trong cốt truyện, điều chuyển công tác đến quân khu khác đóng quân.

 

Vị trí so với hải đảo nơi Kiều Thụy ở thì càng về phía Nam hơn một chút, bên đó càng thái bình, thường xuyên chịu sự quấy nhiễu của hải tặc và hạm đội địch khoác da đội tàu viễn dương nào đó.

 

Vị Lữ trưởng họ La một lòng vì nước, khi tin tức lập tức chủ động xin , cân nhắc đến tài năng ưu tú của ông trong tác chiến biển, bên đồng ý yêu cầu đổi phòng tuyến của ông , thăng cho ông nửa cấp đó điều nhiệm qua.

 

Thật ngay từ lúc Hoắc Đình Huân thương ở chân, rời khỏi đội ngũ tiền tuyến, sự chú ý của vị La trưởng quan đối với nhỏ nhiều.

 

Ông chỉ trọng tài năng, bồi dưỡng cho hải quân thêm nhiều tướng lĩnh ưu tú, thậm chí tìm cho một kế nhiệm.

 

con cái của ông đều hy sinh hết trong những cuộc chiến tranh , một bản lĩnh kế thừa cũng là đáng tiếc.

 

Người ông chọn định vốn dĩ là Hoắc Đình Huân, khi thương thể tiếp tục tác chiến cũng từ bỏ, dù thể bồi dưỡng tài năng chỉ huy ở hậu phương của .

 

khi tin tức xử phạt truyền đến, La Lữ trưởng thất vọng.

 

Một theo mệnh lệnh chỉ huy của cấp , độc đoán chuyên quyền, hành sự khinh suất mạo tiến thì bao nhiêu giá trị bồi dưỡng, quả thực chính là một khúc gỗ mục thể điêu khắc.

 

Sau trở thành con rể của thủ trưởng, chuyện kéo bè kết phái tranh quyền đoạt lợi ít.

 

Người như , thích hợp với con đường chính trị hơn là quân đội.

 

Thế là, ông chuyển sang để mắt tới một khác, Kiều Thụy.

 

Cũng xuất nông thôn giống , dựa một đao một s.ú.n.g dốc sức , việc vững chắc.

 

Tuy rằng tài năng chỉ huy gì quá lớn, nhưng bao nhiêu năm nay xảy sai sót cũng là cực kỳ dễ dàng.

 

Chiến trường chính là như , so với công nghiêm trọng hơn nhiều, mỗi một mệnh lệnh đều liên quan đến mấy mạng sống của các chiến sĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-337-the-vo-benh-vo-tai-va-su-ghen-ti-cua-hang-xom.html.]

 

Phong cách tác chiến của tuy rằng quá bảo thủ, xung đột với , nhưng khiêm tốn chịu dạy bảo, từ từ dạy là .

 

Thế là La Lữ trưởng quan sát một năm, mới xác định kế nhiệm , cố ý hỏi thăm Kiều Thụy cùng ông qua đó .

 

Kiều Thụy đang do dự, dù cũng nỡ xa vợ con, Hà Hạ Sinh quả quyết hơn .

 

“Đi, cơ hội như , em thể lỡ ? La Lữ trưởng thể thăng một cấp, về chừng chính là đại thủ trưởng bên đó. Là thuộc hạ trực thuộc của ông , chỉ cần giữ vững thế đầu hiện giờ, đều cần sợ cướp công lao của , đè quân hàm của .”

 

“Vậy em và các con?”

 

“Em đương nhiên cùng , bên đó chừng đang thiếu bác sĩ thể mổ chính, em trực tiếp xin điều qua là . Còn về con cái, binh hoang mã loạn quả thực thích hợp, dứt khoát đưa chúng nó về, để bố giúp quản lý, dù chúng nó đều lên cấp hai , thể tự chăm sóc bản .”

 

“Hạ Sinh...”

 

Hà Hạ Sinh bịt miệng , trong ánh mắt để lộ vẻ quyết tuyệt.

 

“Anh mà, em thà c.h.ế.t cũng ở cùng một chỗ với , thật sự xảy chuyện gì, em chắc chắn là thể sống một , chi bằng thể nhận tin tức của ngay lập tức, ít nhất sẽ để tiếc nuối.”

 

Kiều Thụy ôm lấy cô, hồi lâu .

 

Anh hiểu, bởi vì như thế chứ, nếu như Hạ Sinh còn, e là ngay cả dũng khí đối mặt với ánh mặt trời ngày hôm cũng .

 

Hai mắt ngấn lệ nóng kể lể tâm tình, khó nỡ chia lìa.

 

Kiếm cái máy phim tới đều thể trực tiếp một bộ phim tình cảm sến súa đến mức phê phán.

 

Hà Hiểu Phong xoa xoa cánh tay, chịu nổi mà đầu , kéo em gái đang xem đến hăng say về phòng.

 

“Em gái , đừng xem nữa, thu dọn đồ đạc thôi.”

 

Cậu bé cũng sẽ cảm thấy hai rảnh rỗi giúp bọn họ thu dọn hành lý, chỉ sợ là khi xuất phát mới vội vội vàng vàng nhét mấy bộ quần áo.

 

Có điều thể nhà bà ngoại cũng , cơm dượng út ngon.

 

Bố nấu cơm cũng tồi, đáng tiếc ông quá bận đều thời gian .

 

Hai bọn họ bình thường đều ăn ở nhà ăn, trình độ nấu cơm ở đó chỉ hai chữ định, mười mấy năm đều là một mùi vị, dẫn đến bé bây giờ ngửi thấy là nôn.

 

Tất nhiên, so với món d.ư.ợ.c thiện màu sắc và mùi vị đều cổ quái do , bọn họ vẫn sẽ lựa chọn cơm nước bình thường.

 

Cũng chỉ bố thể mặt đổi sắc ăn hết, còn khen một câu ngon, Hà Hiểu Phong thể nghi ngờ ông sự đầu độc nhiều năm của hỏng vị giác.

 

[Sự kiện đang kích hoạt, phá hoại cơ duyên quan trọng trong cuộc đời nam chính, bạo kích đặc biệt, nhận thẻ bài [Vô Bệnh Vô Tai] x2]

 

Thông báo của hệ thống đồng bộ đến cùng với thư của Hà Hạ Sinh, Hà Thụy Tuyết bóc phong thư, ấn giới thiệu thẻ bài.

 

Vô Bệnh Vô Tai, là chỉ khi sử dụng thẻ bài sẽ nâng cao cực lớn khả năng miễn dịch của cơ thể, sẽ mắc bệnh nặng, bệnh nhẹ thể nhanh ch.óng hồi phục, mãi cho đến khi c.h.ế.t già.

 

Phần thưởng hổ là mưa đúng lúc, Hà Thụy Tuyết chút do dự dùng cho bố .

 

Sau đó xem nhanh như gió xong bức thư, bỏ qua hơn một nghìn chữ tuyên ngôn tình yêu đồng sinh cộng t.ử giữa cô chị và Kiều Thụy, kết hợp với tin tức Nhậm Trình Miễn tiết lộ cho cô đó.

 

Hà Thụy Tuyết chắp vá nguyên nhân kết quả, coi như hiểu tại hệ thống phán định cô phá hoại cơ duyên của nam chính.

 

 

Loading...