Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 355: Ác Giả Ác Báo, Nghịch Tử Bán Nhà Bỏ Trốn
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:51:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biết tin Hà Hiểu Hữu về, đám Hà Xuân Sinh yên, tan là chạy ngay sang bên .
Lâu ngày gặp , bọn họ hỏi han tình hình gần đây của , là một màn ôn tồn.
Hà Hiểu Ái và ba quan hệ nhất, năm theo bố xuống quê thăm một , ở chung mấy ngày vội vàng chạy về, lúc chia tay mắt sưng húp.
Lúc hai em đột ngột gặp mặt, ngược chút xa lạ, chào hỏi xong liền song song cúi đầu chằm chằm mặt đất, nhất thời gì.
Vương Đào Chi vỗ vai cô bé đẩy nhẹ về phía : “Hiểu Ái, chuyện với , mấy năm nay con cứ nhắc mãi, gặp đưa thư là hỏi thư của , giờ về , con còn thiết với chút?”
“Mẹ, con ạ!”
Hà Hiểu Ái ngượng ngùng, dùng ngón tay chọc chọc cánh tay Hà Hiểu Hữu: “Anh, cái đó, về là , nãy thím Mạnh còn tìm em hỏi thăm, hỏi Hứa Thạc về cùng đấy?”
“Không, chỉ một về.” Hà Hiểu Hữu lắc đầu.
Vương Đào Chi bưng cho mấy đĩa điểm tâm, thuận theo lời hỏi: “Thế nó định về nữa ? Ủy ban khu phố dạo cũng kiểm tra hộ khẩu gắt gao lắm, chỉ cần kiếm lương thực nuôi sống bản , công việc cũng thể ở nhà.”
Hà Hiểu Hữu giọng điệu bình thản tung một tin tức chấn động: “Anh Thạc định sang năm thi nữa, thì về. Còn về Triệu Mãnh, trộm quả phụ tắm rửa bắt , kết hôn .”
“Cái gì?”
Hà Hiểu Ái bốc một nắm hạt bí, vội vàng xuống, vẻ rửa tai lắng : “Thôn các còn để mắt tới á?”
“Dù cũng là trai trẻ, để mắt tới.”
Vương Đào Chi chen cô bé , nôn nóng hỏi: “Thế quả phụ bao nhiêu tuổi, tính tình thế nào, áp chế Triệu Mãnh ?”
“Khoảng ba mươi tuổi, hai đứa con, hai em đằng nhà đẻ của cô sống ngay cạnh, việc gọi một tiếng là . Triệu Mãnh kết hôn hai ngày, ép xuống thuyền đ.á.n.h cá, sớm tối đều bắt hải sản, ngoan ngoãn hơn ở điểm thanh niên trí thức nhiều.”
Hà Hiểu Hữu mím môi, thực nghi ngờ Triệu Mãnh gài bẫy.
Nếu trùng hợp thế, rõ ràng thừa dịp mới hành động, kết quả đúng lúc bắt quả tang.
cũng chẳng gì cho cam, mấy cũng coi như trừ hại cho dân, kẻ ác còn cần kẻ ác trị.
“Ái chà, đây chẳng là nuôi con tu hú ? Đáng đời, ai bảo nó tí tuổi đầu học cái , cái trò đắn đó, nhưng chuyện xong , Triệu Nhị Hà tuyệt đối sẽ đồng ý, con cứ đợi mà xem.”
Triệu Nhị Hà hai đứa con trai, trong đó một đứa còn đang học cấp hai, nếu ông con trai cả chạy nuôi con cho khác, chắc chắn tức hộc m.á.u.
Ông đúng là ôm hy vọng quá lớn với Triệu Mãnh, cũng thể trơ mắt nó kẹt ở thôn .
Ngay khi Triệu Nhị Hà nhận tin tức, liền vội vàng chạy đến làng chài.
Đối với vợ và con hờ của Triệu Mãnh, ông giọng điệu như đối với nhà chồng cũ của Triệu Đại Ni, trực tiếp lấy danh nghĩa bố chồng lệnh cho bọn họ ly hôn, nếu sẽ kiện cô lừa hôn.
cũng sợ, lấy chuyện Triệu Mãnh giở trò lưu manh uy h.i.ế.p ông .
Lúc đó nhiều trong thôn đều thấy, chối cũng .
Triệu Nhị Hà chuyến coi như tú tài gặp lính, cảm thấy đám đàn ông hoang dã lý lẽ, cãi liền vung nắm đ.ấ.m về phía ông , lúc kích động cầm cuốc sắt định phang đầu ông .
Nếu đó Triệu Đại Sơn cũng theo, ngay cả ông e là cũng giữ ở đó.
Triệu Nhị Hà thực sự là sợ , nhưng điều phiền lòng hơn là bản Triệu Mãnh căn bản ly hôn.
Ban đầu kết hôn, đó sống chung với quả phụ tên Vu Tiểu Uyển một thời gian, ngược cũng nếm mùi vị trong đó.
Vu Tiểu Uyển phong vận vẫn còn, dáng lồi lõm quyến rũ, nếu cô nhất quyết đòi mang theo hai đứa con riêng tái giá, kén chọn điều kiện nhà trai, thì đàn ông lấy cô nhiều vô kể.
Triệu Mãnh coi như tự , điều kiện nhà chẳng , miễn cưỡng cái danh thành phố mà thôi.
Cậu nếu ly hôn lấy vợ khác thì dù thế nào cũng tìm xinh dáng chuẩn thế .
Cho nên kiên quyết đưa vợ cùng về thành phố, Triệu Nhị Hà thể thỏa hiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-355-ac-gia-ac-bao-nghich-tu-ban-nha-bo-tron.html.]
Ngoài dự đoán, Vu Tiểu Uyển tỏ khá là tình nguyện.
Cô ở bên trai và họ hàng chống lưng, sợ đến nơi đất khách quê dễ bắt nạt; cô ở nhà thể nuôi gà kiếm tiền, đến thành phố ăn cái gì, ngày ngày sắc mặt khác mà sống, còn bằng ở quê tự tại.
Tóm là một hồi mẩy, bộ dạng chịu tủi lớn đều là vì mới thành phố xông pha.
Triệu Mãnh mà đau lòng áy náy, thề thốt sẽ đối với cô và con cái.
Triệu Nhị Hà trơ mắt chứng kiến con trai nhà mềm nhũn váy đàn bà tiền đồ, thực sự nuốt một bụng lửa giận.
Cuối cùng chỉ thể bịt mũi đưa cả nhà bọn họ về.
Nhà cũ của hai ông bà Triệu Triệu Đại Sơn chiếm , bọn họ về chỉ thể mang theo con cái ngủ ở gian ngăn.
thành phố chung quy vẫn khác biệt, mua đồ tiện lợi , trường học con cái tương lai theo học so với thị trấn hơn nhiều.
Đặc biệt là nhà họ Hà bên cạnh mấy đỗ đại học, độ hài lòng của Vu Tiểu Uyển đạt đến đỉnh điểm, cảm thấy thể để con dính chút văn khí.
Mục tiêu của cô vẫn luôn là gả thành phố, gả cho ai ngược để ý, một màn xướng niệm đ.á.n.h khi , chỉ là để Triệu Mãnh ngoan ngoãn bỏ tiền cho con cô mà thôi.
Đương nhiên, cô bao giờ tin lời hứa của đàn ông, tiền Triệu Mãnh kiếm , cô nắm c.h.ặ.t trong tay.
Bố chồng tiện quản cô , chồng là kẻ mạnh ngoài yếu trong, dễ đối phó lắm, ngày lành của cô còn ở phía .
Chuyện nhà họ Triệu lên tiêu điểm bàn tán xung quanh, đang thảo luận về mấy đứa cháu hờ của Triệu Nhị Hà.
Lúc nhà họ Ngưu đất bằng dậy sấm sét, nhanh ch.óng chuyển dời tầm mắt của qua đó.
Tóm tắt chính là Ngưu Lập Nghiệp trộm giấy chứng nhận sở hữu đất đai nhà cửa trong nhà, lấy danh nghĩa chủ hộ chuyển nhượng căn nhà ngoài, còn thì cầm tiền bán nhà lặng lẽ chạy đến nơi khác .
Theo quy định là phép mua bán bất động sản, nhưng thể thủ tục hình thức tặng cho và thừa kế, hai bên mua bán lén lút thương lượng thế nào của Sở Quản lý nhà đất sẽ quản.
Bây giờ bên mua tìm tới cửa cầm chứng nhận chuyển nhượng nhà yêu cầu bọn họ chuyển , Ngưu An Gia đương nhiên chịu đồng ý, tức giận xách gậy tìm khắp nơi.
Lúc Ngưu An Gia sớm chạy mất tăm .
Ban Bảo vệ triển khai tìm kiếm quanh khu vực, đúng lúc gặp ở ga tàu hỏa, ga tìm kiểm tra cuống vé, phát hiện điểm đến của ở tỉnh bên cạnh.
Cho dù xuống xe giữa đường, đông như , tìm nghi ngờ gì là mò kim đáy bể.
Ngưu An Gia đuổi mua nhà , cũng là hại, ai bán nhà thì tìm đó.
Đối phương chịu cái thiệt thòi , em bọn họ thông đồng lừa tiền, cả nhà chặn ở cửa chịu buông tha.
Cuối cùng cảnh sát cũng mặt hòa giải, yêu cầu hai bên mỗi lùi một bước.
Ngưu An Gia bồi thường một nửa tiền mua nhà, đối phương khi mua nhà điều tra kỹ càng, cũng chịu một phần tổn thất.
Hai bên đều hài lòng với việc , cảm thấy chịu thiệt lớn, nhưng tìm cách nào hơn, chỉ thể tự nhận xui xẻo.
Dưới sự chứng kiến của Ủy ban khu phố, Ngưu An Gia trả tiền cho đối phương, uất ức đến mức suýt hộc m.á.u.
Sau khi chuyện xảy , hàng xóm láng giềng trong nhà thường xuyên xảy mâu thuẫn nhao nhao kéo chuông cảnh báo, giấu kỹ sổ đỏ sổ hộ khẩu các loại đồ vật.
Sợ ngày nào đó xuất hiện một tên trộm nhà, cho trong nhà một cú rút củi đáy nồi.
Nơi đông nhiều tranh chấp, trong đại viện bao giờ thiếu chủ đề mới mẻ.
Tương đối mà , cuộc sống của Hà Thụy Tuyết trôi qua chút bình lặng quá mức.
Thức dậy rửa mặt, ăn cơm sách, trêu con ngủ, thỉnh thoảng bát quái nhà bên cạnh…
Ngày qua ngày, lặp , nhưng tuyệt đối vô vị.