Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 49: Nhân Sinh Bách Thái, Tính Toán Của Nữ Chính

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:43:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy thông báo đến nơi, của văn phòng đường phố chuyển sang viện tiếp theo.

 

Kẻ , trong viện ồn ào thành một mảng, chẳng còn ai tâm tư xem náo nhiệt nhà khác.

 

“Dựa cái gì bắt con ? Để cả , sức lực lớn, chính là thích hợp việc nhà nông!”

 

“Mẹ, mau nghĩ cách chứ, con xuống nông thôn, cầu xin ông ngoại con, xem ông thể cho vay chút tiền .”

 

“Đảo lộn trời đất , công việc của tao và mày đều thể nhường cho mày! Mày để em trai em gái mày đều uống gió tây bắc ? Làm ầm ĩ cũng vô dụng, ngày mai tao sẽ báo tên cho mày!”

 

Nhất thời, tiếng cầu xin, tiếng gào , tiếng c.h.ử.i mắng tràn ngập cả viện, nhân sinh bách thái diễn ở các nhà các hộ.

 

Ngay cả lũ trẻ con hiểu chuyện cũng nhận đúng, dám tùy ý chơi đùa nữa, vội vàng thu dọn đồ chơi mau ch.óng về nhà.

 

Sau khi rửa mặt, Hà Thụy Tuyết xõa tóc dựa đầu giường, lấy lịch .

 

Ngày sinh của nữ chính đại tẩu cô nhớ rõ, nhưng trong nguyên tác ghi chép, cô trọng sinh khi thanh niên trí thức xuống nông thôn hết hạn mười ngày.

 

Cho nên… cô vẽ một vòng tròn lên ngày 21 tháng 3, đầu b.út điểm điểm lên đó, bây giờ là tháng 2, còn hơn một tháng nữa.

 

Với tác phong của nhà họ Tôn, chắc chắn nỡ để Tôn Kim Bảo , xác suất lớn là do mấy chị bên thế.

 

Chị cả Tôn Chiêu Đệ hứa gả cho , sính lễ đều nhận , Tôn Nghênh Đệ việc nhanh nhẹn, nấu cơm ngon, cho nên bọn họ càng nghiêng về để nữ chính .

 

nữ chính thông minh bao, khi trọng sinh lợi dụng ưu thế lớn lên xinh hơn, mau ch.óng tìm kết hôn chính là chồng bạo hành gia đình của cô , chỉ là cô mắt , cuộc sống trôi qua như ý.

 

Khi cô trọng sinh tự nhiên đau đớn sửa đổi lầm, trong lúc tính kế nguyên chủ gả cho chồng của cô , quên lừa gạt chị hai của cô .

 

Nói nông thôn là khổ một chút, nhưng ít thể ăn no, sẽ đ.á.n.h mắng, cần cả ngày việc, gì đều thể tự chủ. Quan trọng hơn là, đến nông thôn chị sẽ bao giờ lo lắng sẽ bố gả cho kẻ góa vợ hoặc hán t.ử tàn tật đổi sính lễ.

 

Tôn Nghênh Đệ lập tức động lòng, chị cả chính là hứa gả cho một thọt, chỉ vì nhà bỏ nhiều tiền, mấy ngày đó cô thường xuyên thấy chị cả trốn trong chăn , vật thương đồng loại, cô cũng đau lòng theo, luôn cảm thấy tiếp theo sẽ đến lượt .

 

Thế là cô thuyết phục, chủ động với bố xuống nông thôn, bố Tôn vốn còn đang do dự, lời cô cũng xoắn xuýt nữa, trực tiếp văn phòng đường phố đổi tên Tôn Kim Bảo thành Tôn Nghênh Đệ.

 

Loại chuyện thường thấy ít, nhưng phù hợp quy định, Chu Huệ về nguyên tắc đồng ý, nhưng chịu nổi bà lão Tôn hồ đồ quấy nhiễu, lóc sướt mướt ăn vạ ở văn phòng đường phố chịu .

 

cân nhắc đến việc nhà họ Tôn quả thực chỉ còn một đinh, bèn đổi tên, cảnh cáo bọn họ một thể hai, đợi chính sách phát sinh biến động Tôn Kim Bảo vẫn xuống nông thôn.

 

Bà lão Tôn miệng đầy đồng ý, trong lòng nghĩ còn Tôn Lai Đệ thế chỗ, dù thể để con trai , nếu nhà họ Tôn bọn họ chẳng giống nhà họ Lưu thành tuyệt hộ ?

 

Sau khi Tôn Nghênh Đệ xuống nông thôn, vì cần cù chịu khó, sống cũng coi như tồi, mỗi năm thể tích cóp lương thực dư.

 

Mấy năm , cô tìm một hán t.ử trong thôn gả , trong nhà thư mắng cô một trận, bảo cô gửi tiền sính lễ về, cũng đến tham dự hôn lễ của cô .

 

Tôn Nghênh Đệ chút do dự dùng mấy chục đồng mua đứt quan hệ của cô và nhà họ Tôn, khi kết hôn giúp chồng dạy con, sống cuộc sống bình đạm.

 

Châm chọc là, cho đến kết cục, khi Tôn Lai Nghi gia tài bạc triệu, đều từng nghĩ tới cho chị lừa gạt xuống nông thôn, gián tiếp thế vận mệnh của cô một chút chỗ .

 

Thỉnh thoảng nhớ tới chuyện , cô chỉ cảm thán một câu đối phương nhẫn tâm, đều đến tìm cô , ngờ cô khi trọng sinh cũng từng chủ động liên lạc với cô .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-49-nhan-sinh-bach-thai-tinh-toan-cua-nu-chinh.html.]

Lúc mới bắt đầu là vì thẹn, đó là chán ghét cô thể dứt khoát lưu loát đoạn tuyệt quan hệ với trong nhà như , nền cho cô càng giống một kẻ đáng thương mong chờ cha bố thí tình cảm.

 

Trong tiểu thuyết rõ ràng, chị gái và trong nhà đoạn tuyệt quan hệ, Tôn Lai Nghi theo bản năng nhíu mày, đó mới thoải mái : “Cũng , chị hai nay là cầm thì buông nhất trong ba chị em chúng , hiện giờ chị cũng coi như đạt thành mong , sống ở nông thôn dễ dàng, cha cần chị dưỡng lão, cuộc sống của chị cũng thể nhẹ nhàng hơn chút.”

 

Lời , chẳng giống như thật lòng mừng cho cô .

 

“Cô út, đang nghĩ gì thế, con gõ cửa nửa ngày ở cửa, cô thấy ?”

 

Lời bất thình lình cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Hà Thụy Tuyết theo tiếng , phát hiện Hà Hiểu Khiết từ lúc nào đến đầu giường cô, đang cúi đầu cô.

 

Cô cất lịch ngăn kéo, đổ ngược một cái: “Là tiếng gõ cửa của con nhỏ quá.”

 

“Được , là của con.”

 

Hà Hiểu Khiết trợn trắng mắt trong lòng, nếu động tĩnh lớn chút dọa đến cô út, vẫn là cô nàng gặp xui xẻo ?

 

Cô nàng vén chăn lên một góc, bên cạnh cô: “Cô út, cảm ơn cô, nếu cô, hôm nay trong đám lo lắng sốt ruột chắc chắn một là con.”

 

“Chỉ chút chuyện , con cũng thấy phiền , , rốt cuộc tìm cô việc gì?”

 

Hà Hiểu Khiết xa: “Vừa nãy con thấy Tôn Kim Bảo lén lút chuồn từ cửa , chắc chắn là chuyện , chúng bắt tại trận thế nào?”

 

“Con đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, ngày mai cần ?”

 

Hà Thụy Tuyết định trở ngủ, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

 

Trong nguyên tác, Tôn Kim Bảo nhặt một chiếc đồng hồ đeo tay, cho trong nhà lặng lẽ giấu , đó nữ chính phát hiện, đem đồng hồ trả cho mất, từ đó kết giao mối quan hệ đầu tiên.

 

Hóa chủ nhân chiếc đồng hồ là nhà của một chủ nhiệm phân xưởng nào đó trong nhà máy dệt, khi nữ chính và bà quen , thông qua sự dắt mối của bà công nhân tạm thời trong nhà máy, khi kiếm tiền, cô cuối cùng cũng quyền lên tiếng bước đầu trong nhà.

 

Thực chủ nhiệm phân xưởng cũng , vạch trần ông buôn bán hàng hóa trong nhà máy lâu dài ở bên ngoài, kim ngạch còn nhỏ, bên bắt điển hình trực tiếp xử b.ắ.n ông , nhà ông cũng bộ đưa đến nông trường cải tạo.

 

Lúc đó nữ chính đến hải đảo, chuyện trong lòng khẽ động, trở về một chuyến, đó “ngoài ý ” phát hiện vàng thỏi và đồ cổ chủ nhiệm phân xưởng giấu , phát một món tài hoành.

 

Hà Thụy Tuyết dậy, vén chăn lên: “Được thôi, đúng lúc buổi tối cô ăn nhiều, chúng cũng tiêu cơm.”

 

Tuy hiểu tại thái độ của cô chuyển biến nhanh như , hứng thú của Hà Hiểu Khiết cao, kéo cô từ cửa .

 

Hai nửa đường, liền thấy một thiếu niên choai choai rụt cổ, khom lưng dọc theo chân tường, ánh trăng vẻ lén lút vụng trộm.

 

“Tôn Kim Bảo, mày gì thế?”

 

Hà Hiểu Khiết đột nhiên lên tiếng, hoảng hốt như chim sợ cành cong bật dậy, chiếc đồng hồ vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong tay rơi xuống đất, “tách”, tiếng vang lanh lảnh trong đêm tối đặc biệt rõ ràng.

 

Đi lên , Hà Hiểu Khiết nhặt đồng hồ lên, phát hiện rơi hỏng, mới yên tâm chất vấn : “Hay lắm, chị bảo mày cứ lén lén lút lút, hóa ăn trộm đồ !”

 

“Em .”

 

Cậu ngẩng cổ, một mực phủ nhận: “Cái là em nhặt .”

 

 

Loading...