Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 63: Cả Nhà Cùng Thăng Tiến, Niềm Vui Nhân Ba

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:44:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thăng chức tăng lương bất kể ở cũng là chuyện vui, quả thực thể hiện một chút.

 

Hà Thụy Tuyết nhiệt tình đáp từng chúc mừng cô, còn khi tan tầm mời đồng nghiệp tổ ba Tiệm Cơm Quốc Doanh ăn một bữa.

 

Đương nhiên, tiền là cô bỏ, phiếu là chia đều, bằng tiêu chuẩn cung ứng mấy tháng của cô cũng đủ tiêu.

 

Hà Thụy Tuyết quá giao du với khác, bình thường ít khi mời khách, nhưng thì cho thập thập mỹ, cũng thể để thì thầm lưng bảo cô keo kiệt.

 

Đảm bảo mỗi đều ợ ưỡn bụng về, cô mới là cuối cùng rời .

 

Về đến nhà, ánh đèn vàng ấm áp, Vương Đào Chi đang bên máy khâu vỏ chăn. Chị đạp bàn đạp bằng một chân một cách nhịp nhàng mà chậm rãi, kim may lên xuống nhanh thoăn thoắt giữa lớp vải, chẳng mấy chốc may xong một đường biên.

 

Hà Thụy Tuyết dựng xe xong: “Chị dâu, muộn thế còn ngủ ạ?”

 

“Không muộn, bông bật xong , đợi chị xong cái vỏ chăn ngủ. Hôm nay em nhớ ăn cơm với bạn cùng xưởng thế?”

 

Thấy lúc cơm tối cô về nhà, Vương Đào Chi bèn bảo Hà Hiểu Đoàn tìm , lúc mới liên hoan với đồng nghiệp.

 

Hà Thụy Tuyết đang do dự xem nên chuyện thăng chức bây giờ , là đợi ngày mai khi đều mặt thì cho đỡ phiền phức, thì thấy chị dâu chuyển chủ đề: “Lần nhớ nhờ nhắn về nhà một câu, đỡ để cháu trai lớn của em chạy uổng công một chuyến.”

 

Có điều cũng tính là chạy công, Vương Đào Chi bảo nó tiện thể cửa hàng mua hết những thứ trong nhà định sắm sửa về, một chút cũng để cái sức lao động của nó rảnh rỗi.

 

Về phần hành vi Hà Thụy Tuyết liên hoan mà báo một tiếng, chị thật sự là một chút cũng bất ngờ.

 

Nếu ngày nào đó cô em chồng trở nên chu đáo ân cần thì mới gọi là trời đổ mưa đỏ chứ.

 

Hà Thụy Tuyết gật đầu, ngáp một cái: “Em , em ngủ đây, chị dâu cũng ngủ sớm .”

 

“Em tắm ?”

 

“Không ai đun nước cho, em tắm cái gì?”

 

“Cái đồ lười , em cứ đó, bảo Hiểu Khiết giúp em tắm luôn cho . Trên lò và trong phích đều nước nóng, em gì cũng rửa cái chân hẵng lên giường.”

 

“Chị em cũng sẽ rửa mà.”

 

...

 

Ngày hôm cả nhà cùng ăn sáng, Hà Thụy Tuyết dăm ba câu chuyện nhân viên sự vụ cấp 6 , tự nhiên là mừng cho cô.

 

Vương Đào Chi hiểu lắm về cấp bậc trong hệ thống hành chính của bọn họ, nhưng tiền lương tăng lên là thấy , khỏi vui mừng ghen tị: “Đông Bảo đúng là bản lĩnh, nhưng mà em là cấp 6, chị cũng là cấp 6, chênh lệch tiền công lớn thế nhỉ.”

 

“Bà câu , là cán bộ, chắc chắn giống với công nhân bình thường .”

 

Hà Xuân Sinh vui mừng : “Thụy Tuyết , em tiền đồ hơn cả, nhớ năm đó lúc bình xét cấp 4 còn thi mấy liền đấy. , tổ trưởng của các em là cấp bậc gì, lòng tin với em, em dùng bao lâu nữa chắc chắn thể đuổi kịp ông .”

 

“Tổ trưởng bọn em cấp bậc là phó khoa, nhân viên sự vụ cấp 1 trở lên mới đến phó khoa, em còn chạm tới mép . Huống hồ bây giờ mấy cái cũng vô dụng, em quên mất, em đang lấy công cán bộ, đều biên chế cán bộ, thật sự cơ hội cũng thể đến lượt em a.”

 

“Sao thể như , Đông Bảo nghiệp thể thành tựu lớn như , chẳng mạnh hơn bên ngoài nhiều ? Nói cho cùng cửa hàng các em và xưởng bọn cũng xêm xêm thôi, thế đợi tổ trưởng tổ thợ điện, cũng thể kiếm cái cán bộ?”

 

“Gớm, nghĩ chuyện gì thế, ông cái trình độ tiểu học cao cấp (cấp 2) mà đòi cán bộ, trong xưởng cũng thật sự nữa.”

 

Vương Đào Chi chướng mắt ông chồng đắc ý: “Đợi ông kiếm cái tổ trưởng hẵng .”

 

“Bà còn , bà ở nhà trẻ bao nhiêu năm nay, cũng chẳng thấy tăng thêm cho bà ít tiền công nào.”

 

Mắt thấy hai bắt đầu tổn thương lẫn , Hà Thụy Tuyết đau đầu cắt ngang: “Anh cả, xưởng dệt các là đơn vị cấp phó xứ (phó giám đốc sở), ví dụ như xưởng trưởng chính là cấp phó xứ, lãnh đạo bộ tổ hậu cần là cấp khoa (trưởng phòng), còn tổ trưởng tổ thợ điện, chắc tính là cán bộ chính thức.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-63-ca-nha-cung-thang-tien-niem-vui-nhan-ba.html.]

 

Trưởng ban và bếp trưởng, tiểu đội trưởng là cấp bậc xêm xêm , thuộc về nòng cốt cơ sở, cũng biên chế chính thức.

 

“Ồ, hóa là như , uổng công tổ trưởng bọn cả ngày bày cái giá lớn như thế, tình cảm là chả là cái thá gì. Đông Bảo, đơn vị các em là cấp bậc gì.”

 

“Bọn em là đơn vị cấp xứ (giám đốc sở), thì cao hơn các một chút, cũng cao hơn quá nhiều, dù trong thành phố chúng tận năm cái Bách Hóa Đại Lầu cơ mà.”

 

, đừng bí thư bình thường hiền lành cái giá gì, chuyện gì cũng thương lượng mà , nhưng chính là cán bộ cấp xứ đàng hoàng, do thành ủy trực tiếp bổ nhiệm.

 

Thời kỳ về cơ bản tất cả các Bách Hóa Đại Lầu đều do bộ phận công thương trực thuộc, xuống nữa chính là các Cung Tiêu Xã.

 

Tác dụng mở để kiếm tiền cung cấp dịch vụ cho khách hàng, mà nhiều hơn là một loại thủ đoạn điều phối vật tư của quốc gia, bảo đảm lượng tài nguyên xã hội ít ỏi phân phối tương đối hợp lý đến tay cá nhân.

 

Nhân viên việc bên trong là nhân viên nhà nước, cho nên địa vị mới cao ngoài sức tưởng tượng của đời .

 

Hà Xuân Sinh chợt hiểu gật đầu: “Trước chỉ Bách Hóa Đại Lầu thế nào, bây giờ coi như là mở mang kiến thức . Đông Bảo, cho , cả chờ xem em quan lớn, quan lớn hơn cả rể hai của em.”

 

Nói , ông quên gõ đầu mấy đứa trẻ đang ăn cơm: “Đều học tập cô út các con cho , ngày nào cũng chỉ sống qua ngày. Hà Hiểu Khiết, con ở kho trạm lương thực dưỡng lão, lúc bận thì giúp khác chút việc.”

 

“Thế thì đợi đến bao giờ ạ, con thà bắt một tên trộm, bảo vệ lương thực trong kho, dựa công lao mà thăng chức còn hơn.”

 

“Cả ngày nghĩ mấy cái vô dụng, thôi, trông mong gì mày, mày cứ thành thật cho tao là . Hà Hiểu Đoàn, ngày mai xưởng sửa chữa máy móc qua mượn , con chạy một chuyến, ngộ nhỡ trúng con điều con qua đó, chừng con cũng thể kiếm cái tổ trưởng mà .”

 

Đều một núi thể chứa hai hổ, Hà Xuân Sinh cảm thấy đang ở xưởng dệt đây, thằng con trai của ông cả đời cũng đừng hòng vượt qua ông , cầu tiến chỉ thể phát triển bên ngoài.

 

“Muốn con nhiều việc thì cứ thẳng.”

 

Hà Hiểu Đoàn thầm lầm bầm, phục, thầm nghĩ đừng đợi đến lúc đó tổ trưởng , bố theo trướng việc thì buồn lắm.

 

Rất hiển nhiên ảo tưởng của cơ hội thành hiện thực, đợi mấy ngày, Hà Xuân Sinh sải bước chạy về nhà, mặt mũi vì hưng phấn sung huyết trở nên đỏ, khóe mắt đều kẹp nếp nhăn đuôi cá.

 

Bàn tay to của ông đập lên bàn, cao giọng tuyên bố với nhà: “ tổ trưởng !”

 

“Ồn ào cái gì?”

 

Vương Đào Chi cực kỳ vui, cửa từ lưng ông . Hôm nay đơn vị bình chọn nhân viên ưu tú, thâm niên của chị khá dài, vẫn luôn phạm , lãnh đạo để khen thưởng chị , thăng lên bảo mẫu cấp 5.

 

Về mỗi tháng thể cầm 34 đồng, tuy cũng nhiều, nhưng gì cũng là một sự tiến bộ .

 

Hiện giờ Hà Xuân Sinh vượt lên chị chơi trội, khiến niềm vui bất ngờ chị chuẩn giảm bớt nhiều, chị thể tức giận mới là lạ.

 

Không nhịn châm chọc: “Mấy hôm là ai chướng mắt tổ trưởng, ông chả là cái thá gì, hôm nay đổi thành thì vui đến mức tìm thấy phương hướng ?”

 

Hà Xuân Sinh đầu chị , cảm thấy chị thực sự chút khó hiểu: “Này, vui mừng còn ?”

 

“Ông cái tổ trưởng , tiền lương tăng bao nhiêu hả, đáng để ông vui thành cái dạng .”

 

Ông ho khan một tiếng như che giấu: “Tiền quan trọng, địa vị mới là quan trọng, cái bà thì hiểu gì. Về ở tổ thợ điện cũng coi như một hai, bên đều điều phối, bình thường cũng thể nhàn hạ hơn chút.” Sẽ bao giờ cùng đám thanh niên mấy việc vặt hàm lượng kỹ thuật thấp nữa.

 

“Rốt cuộc là bao nhiêu?”

 

Hà Hiểu Đoàn vội vàng dỡ đài của ông : “Mẹ, trợ cấp tổ trưởng chỉ nhiều hơn thợ điện bình thường ba đồng thôi, tiền lương vẫn giống như bình thường, định theo cấp bậc.”

 

“Chỉ thế thôi á?”

 

Vương Đào Chi cảm thấy : “ về chính là bảo mẫu cấp 5 , mỗi tháng cầm nhiều hơn 3 đồng 5 hào. Lão Hà, còn nhiều hơn ông 5 hào, xem ông tiến bộ vẫn là đủ nha.”

 

 

Loading...