Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 66: Tậu Xe Đạp Phượng Hoàng, Hành Trình Tìm Nhà Gian Nan
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:44:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tịch Phương lấy cái giẻ lau sạch bụi bặm dính yên xe, : “Kiểu 26 em quá hiếm gặp, chị để ý mãi mới hàng, đều cho bày ngoài lấy , hộp xích phần, đắt hơn hộp xích bán phần một chút, em xem chấp nhận ?”
“Được ạ, đa tạ chị Ngô phí tâm, ngay chị việc đáng tin cậy nhất mà, phiền giúp em lắp cái phanh ôm, thêm cái đèn ma-nhê-tô nữa, tổng cộng bao nhiêu tiền ạ.”
“Chỗ 174 .”
Thật bản chiếc xe là 165 đồng, Ngô Tịch Phương nể tình đồng nghiệp, : “Thế , chị tặng em cái khóa dây nhé.”
“Cảm ơn chị Ngô, em phía đưa tiền và phiếu cho chị.”
“Được, tổng cộng hai mươi tấm phiếu công nghiệp.”
Hà Thụy Tuyết đưa tiền phiếu chuẩn sẵn qua, Ngô Tịch Phương soàn soạt hóa đơn cho cô, bảo lắp phụ kiện cho cô xong xuôi: “Có cần chị tìm giúp em khiêng xuống lầu ?”
Thật cô sớm , Bách Hóa Đại Lầu vì thể hiện sự sang trọng của vật phẩm quý giá, cứ khăng khăng để ở tầng bốn.
Cái máy khâu xe đạp cái nào là dễ khiêng? May mà qua mua đồ lớn thường là cả nhà cùng, tự hớn hở vác đồ xuống .
cũng , cô chỉ là nhân viên bán hàng, khiêng xuống cũng chẳng liên quan đến cô , lạnh mắt là , ai dám bảo cô giúp đỡ xem cô hung hăng phỉ nhổ một trận, cũng chỉ Hà Thụy Tuyết là , cô mới hỏi nhiều một câu.
“Không cần , nặng lắm, cảm ơn chị Ngô.”
“Cảm ơn cái gì, việc cứ thẳng.”
Ra khỏi cửa hàng, Hà Thụy Tuyết đặt xe đạp xuống đất, Hà Hiểu Khiết kinh ngạc hỏi: “Cô út, cô ở đơn vị mà kết bạn ? Cô với cô thật đấy.”
“Bạn bè của cô đều cùng tổ với cô, cô , chị Ngô là cô đưa tiền , bằng cô thể vô duyên vô cớ giúp cô?”
“Ồ.”
Cô nàng bảo mà, với cái tính cách của cô út, thể chịu đựng cô về cơ bản đều kết hôn đến nhà chồng chịu đựng chồng với chồng , bản lĩnh ở Bách Hóa Đại Lầu đều tính khí của , mà chiều theo cô trăm điều.
Về phần bạn bè trong miệng cô, Hà Hiểu Khiết chỉ coi là loại lắm bình thường thể mấy câu, căn bản cảm thấy cô thể “hạ ” kết giao thật lòng với .
“Thế cô đưa cho cô bao nhiêu tiền ạ?”
“Không bao nhiêu, đến năm đồng.”
Cô là của bộ phận thu mua, Ngô Tịch Phương ít nhiều cũng nể mặt.
“Thế mà còn nhiều, nhiều !” Hà Hiểu Khiết đau lòng như thể mất tiền.
Nhiều ? Hà Thụy Tuyết ngẫm nghĩ thấy cũng đúng.
Nếu tính theo mức lương ba nghìn một tháng của Hà Hiểu Khiết, năm đồng là chẵn năm trăm đấy, nhưng cô thủ đoạn kiếm thêm thu nhập, ngược cảm thấy thể chấp nhận, đổi thành khác, cái giá trả chỉ thể nhiều hơn cô.
Để chuyển sự chú ý của cô nàng, Hà Thụy Tuyết vỗ vỗ yên xe: “Cháu lên đạp thử một cái ?”
Hà Hiểu Khiết đang c.ắ.n môi biểu cảm đột nhiên khựng , nháy mắt quên mất đang nghĩ gì, đáy mắt phóng tinh quang: “Thật sự ạ?”
“Được.”
Hà Thụy Tuyết kiếp ngay cả xe đua cũng từng lái, cảm thấy xe đạp nữ mới lạ.
đối với Hà Hiểu Khiết mà là trải nghiệm từng , cô nàng kịp chờ đợi nắm lấy ghi đông, duỗi chân một cái là lên , thứ gì cấn ở háng quả thực chút quen, nhưng cũng thoải mái hơn.
Cô nàng đạp xe lượn hai vòng quanh quảng trường, vui đến mức lắc lư cái đầu xe: “Linh hoạt thật, cảm giác dễ điều khiển hơn xe đạp nhà , cô út, nhớ cũng để ý giúp cháu, đợi cháu tiền cũng mua một chiếc giống hệt!”
“Cháu cứ trả hết tiền đồng hồ nợ cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-nhung-nam-60-toi-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-66-tau-xe-dap-phuong-hoang-hanh-trinh-tim-nha-gian-nan.html.]
Cô nàng bấm chuông một cái, lấy hết dũng khí lên án: “Cô út, cô thể đừng lúc nào cũng cháu mất hứng ?”
Hà Thụy Tuyết nhếch khóe môi, thầm nghĩ ai bảo trêu cháu vui thế chứ.
...
Mua xe xong, việc đầu tiên đương nhiên là đến đồn công an đăng ký và dập dấu thép, tiện thể nộp ba đồng tiền thuế.
Thời đại đạp một chiếc xe đạp mới đường, chẳng khác gì đời lái xe sang, nhất là hai cô gái trẻ bọn họ mỗi đạp một chiếc, tay còn đều đeo đồng hồ, đến cũng đặc biệt khiến chú ý.
Hà Hiểu Khiết tìm ngóng là nguồn nhà gần nhà cả, dù phụ nữ chồng sống một bên ngoài ở thời điểm hiện tại chỉ vấn đề an , hàng xóm láng giềng đều sẽ lời tiếng dứt, khéo còn bịa đặt cô là vợ bé quan lớn nào đó nuôi bên ngoài.
Cô tuyệt đối thừa nhận là để cả chị dâu tiếp tục giúp cô việc, ừm, .
Dựa theo địa chỉ mảnh giấy cung cấp, Hà Thụy Tuyết lựa chọn xem từ xa đến gần, từng nhà một.
Phải là, tin tức nội bộ tốn tiền ngóng mới là hàng thật, nguồn nhà mạnh hơn quá nhiều.
Tuy vẫn cũ nát, nhưng cũng thể hiểu , hiện nay nhà ở căng thẳng, nhà cửa tươm tất chút đều sẽ uỷ ban đường phố yêu cầu bắt buộc cho thuê.
Nhà đầu tiên là một tòa nhà tây nhỏ hai tầng, là một trong những bất động sản tay nhà tư bản nào đó, hiện giờ hạ phóng , bên trong trang hoàng khá tân thời, cửa sổ kính, sàn gỗ đỏ, nhưng giá cả thực sự khó mà chấp nhận.
Hà Hiểu Khiết chỉ trỏ: “Hai nghìn rưỡi? Cướp ! Tiền nhà ai là gió thổi đến chắc, chỗ thôn tiệm, cô út mất bao lâu chứ, cho mặt mũi dám đòi nhiều tiền như thế.”
“Chính vì nó đắt nên mới mãi bán , bằng trúng nhiều , đến lượt chúng a.”
“Cô út, cô sẽ định mua thật đấy chứ?”
Hà Hiểu Khiết là thật sự sợ .
Bởi vì cô nàng tin chỉ cần là cô út , ông bà nội cô nàng chắc chắn sẽ dung túng trăm bề, thà rằng móc rỗng tiền tiết kiệm của mấy con khác cũng cô mua căn nhà .
Bố cô nàng chủ , tối đa chỉ ầm ĩ ngoài miệng, mất một khoản tiền lớn, về nhà cô nàng sống những ngày khổ sở chứ?
Thấy mặt cháu gái lớn hiện lên vài phần kinh hoảng, Hà Thụy Tuyết cô nàng một cái đầy khó hiểu, thản nhiên lắc đầu: “Cô hứng thú lắm, xa quá.”
Thời gian quá dài.
Chẳng là nhà lầu ? Kiếp cô hai mươi mấy tầng cũng từng ở, chỉ là tầng hai, còn đáng để cô hy sinh thời gian ngủ quý báu.
Bất động sản tiếp theo ở bên cạnh Bách Hóa Đại Lầu, trong khu nhà, diện tích ngược nhỏ, nhưng một mặt tường hun đen kịt, mặt khác chất đầy rác rưởi và đồ linh tinh hàng xóm đổ , sắp hình thành một con mương nước thối, mặt tường lưu vệt nước màu vàng khả nghi, tản mùi khai thối.
Hai mà bịt mũi, Hà Hiểu Khiết ghét bỏ cực kỳ: “Cô út, thôi, chỗ dọn dẹp thì tốn công phu lớn, huống hồ những đó đều dưỡng thành thói quen, đợi cô vất vả lắm mới dọn sạch sẽ, bọn họ đồ bẩn vẫn cứ ném đây.”
Hiệu ứng cửa sổ vỡ mà, Hà Thụy Tuyết tự nhiên hiểu rõ.
May mà những căn nhà khác đều quá kỳ lạ, nhưng đều , ở cũng , nhưng luôn cảm thấy chỗ nào đó ý.
Có một gian nhà khiến ấn tượng của cô sâu sắc nhất, đó là tương đối sinh cơ bừng bừng.
Mới mấy bước, Hà Thụy Tuyết thấy hai con rắn cuộn cây và trong bụi cỏ, chân tường thỉnh thoảng con rết bò qua, mái hiên giăng đầy mạng nhện.
Mà trong nhà trở thành thiên đường của các sinh vật như chuột gián, mái hiên treo một tổ ong vò vẽ to đùng, cô mà tê cả da đầu, cảm giác mỗi bước đều đang chơi dò mìn.
Hà Hiểu Khiết càng là một bước hét ba tiếng, trong bụi cỏ sột soạt, chồn vàng chạy nhanh ngoài, đừng chứ, môi trường sinh thái quả thực tồi.
Hà Thụy Tuyết kéo cô nàng đang mềm nhũn chân rời , dùng b.út máy gạch bỏ thêm một địa chỉ.