Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:57:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, đẩy cửa sân, cảnh tượng mắt khiến Tô Vân Tiêu sững sờ.
Mảnh đất hoang nhà, chỉ cỏ dại dọn sạch sẽ tinh tươm, mà đất cũng cày xới kỹ càng một lượt.
Càng khiến nàng kinh ngạc hơn là, ở góc sân, củi khô chất gọn gàng thành đống cao hơn cả một . Xem hai đứa trẻ cả buổi sáng chẳng hề nhàn rỗi, chăm chỉ việc suốt buổi!
Thẩm Minh An và Thẩm Minh Châu tiếng mở cửa, liền từ trong nhà chạy . Hai đứa trẻ mặt đều dính chút bùn đất, trông như hai chú mèo hoa nhỏ, nhưng đôi mắt sáng long lanh, tràn đầy vẻ mong chờ “mau khen ”.
“Nương, đại ca, về !” Thẩm Minh An như dâng bảo vật, chỉ mảnh đất và đống củi: “Chúng con cày xới đất xong , thấy trời còn sớm, nên nhặt ít củi ở chân núi về.”
Tô Vân Tiêu bước tới, xoa đầu hai đứa trẻ, mái tóc lấm tấm mồ hôi trán chúng, trong lòng nàng dâng lên sự ấm áp và dịu dàng khôn tả.
Nàng xoa đầu hai đứa trẻ: “Minh An và Châu Châu nhà , thật sự giỏi giang.”
Một câu đơn giản, khiến hai đứa trẻ nở nụ toét miệng, vô cùng thỏa mãn.
Mấy vẫn vây quanh cùng đếm tiền. Bởi vì thịt ba chỉ lấy từ gian vốn, tính riêng thịt ba chỉ kiếm hai lạng bạc, giò heo cộng thêm sườn, cũng xấp xỉ năm trăm văn.
Ba đứa trẻ phấn khích thôi, hai lạng năm tiền đối với chúng mà , là một con khổng lồ.
Tô Vân Tiêu lấy sáu mươi văn, chia cho ba đứa trẻ, mỗi đứa hai mươi văn.
Thẩm Minh Viễn hiếu kỳ: “Nương, cái là gì?”
“Tiền tiêu vặt cho các con đó. Sau các con thứ gì mua, đều thể tự mua.”
Ba đứa trẻ cũng từ chối. Dù chúng cũng chẳng nơi nào cần dùng tiền, nương cho chúng, thì chúng cứ tích trữ , đợi nương lúc cần đến, chúng sẽ tự lấy .
Trưa nay Tô Vân Tiêu nấu cơm, từ trong căn hộ lấy bánh mì, ăn kèm xúc xích, bốn nương con cùng dùng bữa.
Dù chiều nay còn nhiều việc , thật sự thời gian dư dả. Chiều nay thịt kho, trồng ớt, tối hãy đồ ăn ngon .
Sau buổi trưa, ánh nắng gay gắt.
Cả nhà bắt đầu chia công việc.
Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh An hai phụ trách trồng ớt.
Dưới mái hiên, Tô Vân Tiêu thì dẫn Thẩm Minh Châu xử lý, rửa sạch sườn heo.
Trong hậu viện, Thẩm Minh Viễn cẩn thận từng li từng tí đặt những hạt ớt ngâm nước hố đất.
Thẩm Minh An thì theo , nhẹ nhàng phủ lên một lớp đất mỏng.
Hai phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý.
Tô Vân Tiêu hai nhi t.ử đang bận rộn trong hậu viện, bên cạnh là nữ nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện, trong lòng nàng tràn ngập một cảm giác thỏa mãn từng .
Nàng vỗ vỗ đầu Thẩm Minh Châu, : “Đợi ớt lớn lên, nương sẽ cho con món ngon hơn nữa.”
Thẩm Minh Châu gật đầu lia lịa, đến híp cả mắt.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong hương thơm của thịt kho tàu và mùi đất thoang thoảng.
Chớp mắt, nửa tháng trôi qua.
Quán thịt kho tàu của Tô Vân Tiêu ở trấn danh tiếng nhất định.
Mỗi sáng sớm, quán bày , cần rao hàng, các khách quen tự động vây quanh.
Việc buôn bán phát đạt, ghen ghét tự nhiên ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-30.html.]
Trong nửa tháng , ở trấn cũng lượt mọc lên ba, bốn quán bắt chước bán thịt kho tàu.
Các chủ quán cũng theo, dùng thùng gỗ lớn để đựng, từ xa rướn cổ họng rao lớn “bí truyền gia truyền”.
Thế nhưng hương vị kém xa một trời một vực. Ngửi đủ thơm nồng, thậm chí còn vương một mùi tanh ngấy khó chịu.
Có khách vì ham rẻ mua một , về nếm thử thì thịt dai khô, mùi vị nhạt nhẽo vô cùng, so với thịt kho tàu nhà Tô Vân Tiêu thì đúng là một trời một vực.
Bị lừa một , chẳng còn ai lui tới nữa.
Mấy quán bắt chước chống đỡ vài ngày, thấy chẳng ai hỏi han, đành ngậm ngùi dọn quán bỏ .
Cứ thế, ngược càng nổi bật sự độc nhất vô nhị của thịt kho tàu nhà Tô Vân Tiêu, việc ăn còn phát đạt hơn .
Cũng t.ửu lầu mua công thức thịt kho tàu của Tô Vân Tiêu, nhưng đều nàng từ chối. Dù nhiều nguyên liệu chính ở thời đại , đều là nàng tự lấy từ căn hộ của .
Người trong thôn cũng đều mấy nương con Tô Vân Tiêu đang bán thịt kho tàu ở trấn.
Nhìn mấy nương con mỗi ngày xách hai ba thùng thịt kho tàu trấn, nhiều nhất hai canh giờ bán hết sạch, đều việc ăn hái tiền.
Khi gặp mặt, sẽ vài kẻ lời mang ý chua chát, cũng kẻ mặt dày hỏi thịt kho tàu thế nào. Sau vài Tô Vân Tiêu đáp trả, thêm đó là dì Ngô, dì Trương, tỷ tỷ Đào Hoa và những nhà quan hệ với Tô Vân Tiêu, khi thấy khác lời mỉa mai, cũng sẽ giúp Tô Vân Tiêu đỡ lời, chuyện cũng dần yên ắng.
Tuy nhiên, đa vẫn thật lòng vui mừng cho mấy nương con.
Ai nấy đều thể thấy , cuộc sống nhà Tô Vân Tiêu, thật sự đang khởi sắc.
Cuộc sống nhà Tô Vân Tiêu ngày càng khấm khá, rực rỡ, nhưng nhà họ Thẩm cũ thì một mảnh u ám t.h.ả.m đạm.
Thẩm lão thái chiếc ghế rách trong chính sảnh, tin con dâu cả đuổi nay sống khá giả, tức giận đến mức “bốp” một cái vỗ bàn.
“Ta mà! Ta cái chổi mang lòng quỷ quyệt mà!”
Giọng lão thái the thé ch.ói tai, cay nghiệt mắng nhiếc: “Hay lắm, cái con Tô Vân Tiêu đó! Hồi ở nhà họ Thẩm , ngay cả một tiếng thở cũng dám! Vừa tách hộ , thịt kho tàu đem bán, phát tài to ! Rõ là sớm đề phòng chúng mà!”
Nàng cho rằng Tô Vân Tiêu đề phòng họ, nếu thì tại thịt kho tàu? Đây là sợ chiếm tiện nghi của nàng .
Lưu Thị một bên đang đ.ấ.m lưng nhức mỏi của , , lập tức tiếp lời, ngữ khí đầy vẻ uất ức và bất mãn: “Nương, chí . Trước đây nàng ở nhà, cơm canh chỉ miễn cưỡng nuốt trôi, giờ đây thành tài giỏi, còn thể mang trấn bán.”
Nàng liếc đôi tay , đôi tay vốn dĩ còn trắng trẻo, giờ đây việc đồng áng và nắng gắt giày vò mà trở nên đen sạm, thô ráp.
Sự bất mãn và phẫn hận trong lòng ngày càng mãnh liệt.
Lời lẽ của Lưu Thị, câu nào cũng thấu tận tâm can Thẩm lão thái.
Thẩm lão thái càng nghĩ càng giận, nghĩ đến việc Tô Vân Tiêu giờ đây buôn bán thịt kho tàu phát đạt như diều gặp gió, còn nhà thì chẳng vớt vát gì, lòng nàng nghẹn ứ, tựa như một tảng đá lớn đè nặng.
Nàng nghiến răng nghiến lợi mắng: “Cái con lòng lang sói độc ác ! Trước đây ăn của nhà họ Thẩm , uống của nhà họ Thẩm , cánh cứng liền quên gốc! Ta xem, cái tiện nhân bất hiếu như nàng , thể kết cục gì!”
Thẩm lão thái mắng thì mắng, nhưng giờ thật sự dám huênh hoang trực tiếp tìm Tô Vân Tiêu nữa, dù cũng đ.á.n.h vài .
cứ trơ mắt tiện nhân nhỏ bé đó sống , thật khiến nàng đau như cắt ruột cắt gan.
Đang lúc bực bội, Thẩm Đại Hà từ thư viện trở về.
Thẩm Đại Hà học ở trấn, kỳ thực cuộc sống hề dễ chịu.
Học phí thư viện, b.út mực giấy nghiên, thứ nào mà chẳng tốn tiền? Trong nhà giờ còn sức lao động, đại phòng khi tách hộ còn cầm năm lạng bạc trong nhà, bạc nương cho, y tằn tiện đến mấy cũng vẫn eo hẹp.
Sáng nay, y đang cùng bạn học dạo chơi phố, liền bạn học chỉ một quán hàng nhộn nhịp xa : “Đại Hà, ngươi xem quán , chính là cái quán với ngươi, quán thịt kho tàu mới mở ở trấn đó. Việc ăn đặc biệt ! Chỉ là nếu đến muộn thì hết sạch.”
Thẩm Đại Hà theo hướng y chỉ mà qua, chỉ thấy quán vây kín , một ảnh quen thuộc đang thoăn thoắt thái thịt.
---