Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-04-24 15:57:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên bàn ăn, khí mang vẻ tĩnh lặng dị thường.
Tất cả vẫn còn đắm chìm trong sự kinh ngạc về năm trăm lượng bạc .
Sau bữa cơm, Tô Vân Tiêu hắng giọng, ba đứa trẻ lập tức thẳng , tựa như các học t.ử đang chờ huấn thị trong học đường.
“Được , giờ chúng họp gia đình.” Tô Vân Tiêu ba đứa trẻ xung quanh.
Ba đứa trẻ chăm chú lắng .
“Chuyện thứ nhất, xây một căn nhà mới.”
“Xây nhà ư?” Ba đứa trẻ đồng thanh thốt lên, trong mắt đều rực sáng.
“Phải.” Tô Vân Tiêu gật đầu, “Căn nhà chúng đang ở hiện tại là thuê. Rốt cuộc cũng là nhà của chính chúng . Vả căn nhà bỏ trống nhiều năm, các con xem, tường vết nứt, mái nhà cũng chỗ dột. Hiện tại là mùa hè, còn thể tạm bợ, đợi đến mùa đông, gió bắc thổi qua, tuyết lớn rơi xuống, căn nhà bốn bề lộng gió chắc chắn sẽ khiến chúng lạnh cóng.”
Nàng ngừng một chút: “Cho nên, mua một mảnh đất, xây một căn nhà của riêng chúng .”
“Được!” Thẩm Minh An là đầu tiên gật đầu thật mạnh, trong mắt y lóe lên ánh sáng hưng phấn.
Thẩm Minh Viễn cũng khẽ “ừm” một tiếng.
“Chuyện xây nhà, cứ mà định.” Tô Vân Tiêu dứt khoát quyết định, đó chuyện thứ hai: “Cuộc sống trong nhà khá hơn, còn một chuyện. Đó chính là đưa các con học.”
Lời thốt , bầu khí trong phòng đổi.
Thẩm Minh Châu là một cô nương, thời đại nữ t.ử học đường, nàng theo bản năng cảm thấy liên quan đến chuyện .
Còn phản ứng của hai Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh An, khác biệt.
Thẩm Minh Viễn khẽ nhíu mày, khó mà nhận .
Y năm nay mười bốn tuổi, sớm qua độ tuổi khai tâm nhất. Vả y giờ đều cảm thấy là tài sách, so với văn chương chữ nghĩa, y càng thích theo mẫu bận rộn ở chợ, cái cảm giác bán đồ vật, đổi lấy từng xâu tiền đồng thực tế, khiến y cảm thấy yên tâm hơn.
Còn Thẩm Minh An, thì ngay khoảnh khắc thấy hai chữ “niệm thư”, thở đều ngưng trệ.
Trong mắt y, chợt bùng lên một nỗi khát khao khó tả, một thứ ánh sáng phức tạp pha lẫn sự tự ti, niềm mong chờ và cả nỗi dám tin.
Khi còn ở nhà họ Thẩm, y Nhị thúc ngày ngày lắc lư đầu ngâm nga những câu mà y chẳng thể hiểu , lòng khỏi ngưỡng mộ khôn xiết.
Y cũng chữ, trong sách rốt cuộc gì.
y , đó là một giấc mộng xa vời.
Nãi nãi từng , cái phận chân lấm tay bùn, nhiều chữ thế ích gì? Chẳng lẽ thể cơm mà ăn ? Tiền trong nhà, đều để dành cho Nhị thúc thi tú tài.
Giờ đây, nương , đưa y học ?
Tô Vân Tiêu rõ thần sắc của hai đứa con trai, nàng tiên về phía Thẩm Minh Viễn: “Minh Viễn, ý con thế nào?”
Thẩm Minh Viễn trầm mặc chốc lát, ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt của mẫu , nghiêm túc : “Nương, con… con . Đầu óc con kém cỏi, là học hành. Con theo nương ăn, giúp nương san sẻ gánh nặng.”
Tô Vân Tiêu vì lời từ chối của y mà tức giận, khẽ gật đầu. Học hành là con đường duy nhất. Có thể tìm việc thích và giỏi, cũng là một loại thành công.
“Tốt, nương tôn trọng lựa chọn của con.” Nàng đầu , ánh mắt dừng Thẩm Minh An, giọng trở nên dịu dàng hơn nhiều, “Minh An, con thì ? Con ?”
Môi Thẩm Minh An run rẩy, nỗi khát khao gần như trào khỏi mắt y.
y nghĩ đến tiền học phí, b.út mực giấy nghiên, món nào chẳng tốn bạc nén, lòng chùn bước.
Y cúi đầu xuống, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Nương… học hành… hẳn sẽ tốn nhiều tiền ? Chúng còn xây nhà nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-39.html.]
“Chuyện tiền nong, con cần lo.” Tô Vân Tiêu ngắt lời y đang do dự, ngữ khí kiên định cho phép nghi ngờ, “Tiền xây nhà, hiện giờ chúng đủ . Tiền cho con học, nương cũng thể kiếm . Con quên ? Hiện giờ chúng chỉ riêng bán thịt kho, một ngày hơn hai lượng bạc thu . Con cần bận tâm chuyện tiền nong, con chỉ cần hỏi lòng , con ?”
Những lời của Tô Vân Tiêu, tựa như một nhát b.úa tạ, đập tan chút bận tâm và tự ti cuối cùng trong lòng Thẩm Minh An.
Y chợt ngẩng đầu lên, trong mắt long lanh nước, dùng hết lực, nặng nề gật đầu.
“Nương, con ! Con học!”
Tiếng gọi , vang dội mà kiên định, tựa như dùng hết tất cả mong chờ và dũng khí suốt mười ba năm qua của y.
Tô Vân Tiêu mỉm mãn nguyện.
Cuối cùng, nàng về phía Thẩm Minh Châu vẫn luôn im lặng bên cạnh, ngưỡng mộ chút thất vọng.
“Minh Châu,” nàng dịu giọng hỏi, “Các ca ca đều việc , con thì ? Con gì? Nói cho nương , chỉ cần là điều con học, nương đều ủng hộ con.”
Thời đại nữ học đường, con đường của con gái dường như chỉ mỗi việc gả chồng.
Thẩm Minh Châu hỏi đến ngẩn , nàng từ đến nay từng nghĩ đến vấn đề .
Từ nhỏ đến lớn, đầu tiên hỏi nàng, con gì.
Nàng xoắn vạt áo, mờ mịt lắc đầu: “Nương, con… con .”
“Không cũng .” Tô Vân Tiêu xoa đầu nàng, “Chúng vội, con cứ từ từ nghĩ. Con thể học thêu thùa, tự quần áo cho . Hoặc, con học y thuật, học nấu ăn, đều . Tóm , con gái của Tô Vân Tiêu , thể trở thành một phụ nhân chỉ quanh quẩn bếp núc và đàn ông, con bản lĩnh của riêng , hiểu ?”
Thẩm Minh Châu gật đầu như hiểu mà hiểu, nhưng nàng thể cảm nhận , lời của nương mở cho nàng một cánh cửa sổ mà nàng từng thấy.
Ngoài cánh cửa sổ , là một thế giới mới, tràn đầy vô vàn khả năng.
Sau khi họp bàn xong, Tô Vân Tiêu quyết định lập tức tìm thôn trưởng, bàn bạc chuyện mua đất.
Ba đứa trẻ thấy , cũng đều theo cùng.
Tô Vân Tiêu suy nghĩ một lát, gật đầu đồng ý, mua đất xây nhà là đại sự của cả nhà, để bọn trẻ tham gia cũng là lẽ .
Nàng từ thịt ba chỉ mua sáng nay, cắt xuống hai cân, lấy điểm tâm mua mấy hôm , gói thành một gói.
Một nhà bốn miệng, hùng dũng kéo về phía nhà thôn trưởng.
…
Nhà thôn trưởng ở đầu phía Đông thôn, là một căn nhà ngói lớn gạch xanh rộng rãi, trong thôn là nhà nhất .
Khi Tô Vân Tiêu cùng bọn trẻ đến, nhà thôn trưởng dùng bữa trưa xong, thôn trưởng đang ngậm khẩu s.ú.n.g t.h.u.ố.c lào cũ của , xổm bệ đá ở cổng sân mà hút t.h.u.ố.c lào.
Vợ thôn trưởng là Ngô thẩm t.ử tinh mắt, từ xa thấy Tô Vân Tiêu cùng đoàn , vội vàng chào hỏi: “Ôi chao, là Vân Tiêu đó , mau , mau !”
“Ngô thẩm t.ử khỏe .” Tô Vân Tiêu chào một tiếng, ba đứa trẻ cũng ngoan ngoãn theo chào hỏi.
Thôn trưởng nhả một làn khói t.h.u.ố.c dày đặc, gõ gõ khẩu s.ú.n.g t.h.u.ố.c lào lên bệ đá, hỏi: “Tiểu Tô , con đến giữa trưa thế , hẳn là chuyện gì ?”
Y Tô Vân Tiêu là nhanh nhẹn, việc đến cửa.
Tô Vân Tiêu cũng vòng vo, đưa đồ vật đang xách trong tay qua: “Thôn trưởng, Ngô thẩm t.ử, đây là đồ con mang đến cho hai . Hôm nay đến, quả thật một chuyện nhờ hai giúp một tay.”
Ngô thẩm t.ử thấy tình hình , vội vàng xua tay từ chối: “Ôi chao, con bé , gì ! Đều là bà con lối xóm trong cùng một thôn, chuyện gì con cứ mở lời là , còn mang đồ đến? Mau cầm về , mau cầm về !”
Thôn trưởng cũng cau mày, trầm giọng : “Tiểu Tô, con là khách sáo . Có việc thì cứ , mang đồ về .”
---