Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể - Chương 106: Trở Về Nhà.
Cập nhật lúc: 2025-11-24 00:10:34
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứ thế, ngày qua ngày, Hà Văn mỗi ngày đều săn một con mồi tươi sống mang đến, rửa sạch nội tạng, chờ Lạp Nguyệt nấu thành món ngon để ăn.
Còn về phần Tào Chính...
Người là sắt, cơm là thép. Trước đồ ăn ngon, đàn ông, đàn ang gì cũng chỉ là phù vân!
Ăn tối xong, Hướng Nam và Hà Văn cùng về quân doanh.
"Hà Hiệu úy, hiện giờ trông ngươi và tẩu t.ử vẻ hòa hợp nhỉ?" Hướng Nam Hà Văn đầy ẩn ý .
Nghe , bước chân Hà Văn khựng , mặt chợt thoáng qua vẻ tự nhiên.
Một lúc , thị chút ngượng nghịu : "Trước cảm thấy nàng xứng với Tào đại ca, nhưng bây giờ..."
"Bây giờ ngươi cảm thấy tính tình , tài nấu nướng giỏi, mà học thức cũng tồi đúng ?" Hướng Nam đỡ lời Hà Văn.
Hà Văn gật đầu. Thị cũng ngờ quan điểm của về Lạp Nguyệt đổi nhanh đến !
Đương nhiên, thị sẽ thừa nhận rằng, lý do chủ yếu khiến thích Lạp Nguyệt là vì ăn đồ nàng nấu!
Là cái bụng của thị chịu thua , chứ thị!
Hai im lặng , một lời bước tiếp về phía .
Còn về phía , Tào Chính giúp thu dọn bát đũa xong, cùng Lạp Nguyệt trong sân hóng mát.
"Tướng công, vài việc với !" Lạp Nguyệt đột nhiên , vẻ mặt nghiêm túc Tào Chính .
Thấy , lòng Tào Chính thắt , lờ mờ đoán điều gì đó. Y gật đầu, im lặng chờ đợi Lạp Nguyệt tiếp.
"Tướng công, nghĩ cũng đoán . Ta xa lâu , đến lúc trở về!" Lạp Nguyệt Tào Chính .
Tào Chính gật đầu, " Nương tử, đường xá xa xôi, lo lắng..."
"Không . Ta đến thì cũng sẽ về . Tướng công chỉ cần chăm sóc bản thật , và con sẽ ở nhà đợi trở về!" Lạp Nguyệt , ánh mắt mang theo ý trêu chọc.
"Chuyện nhà quan trọng, nàng chủ yếu là chăm sóc bản , ... nàng ... cái gì cơ?"
Tào Chính đến nửa chừng, chợt nhận điều gì đó, trợn tròn mắt Lạp Nguyệt hỏi.
"Chàng lầm !" Lạp Nguyệt vẻ mặt nghiêm túc .
"Ta lầm... lầm... Con, nàng con , ..." Tào Chính kích động đến mức kìm . Nói đến đây, y chợt nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt Lạp Nguyệt tràn đầy hổ thẹn.
Lạp Nguyệt tưởng Tào Chính thích con cái, trong lòng khỏi giật .
"Chàng... chẳng lẽ ..." Lạp Nguyệt với vẻ mặt chút buồn bã.
Nghe , Tào Chính lắc đầu, giải thích: "Không, , ! Ta thích con, nhất là con của chúng ! Ta chỉ là thấy, là một Tướng công xứng đáng, cũng một cha ! Nàng m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mà hề , ..."
"Chát!"
Đang , Tào Chính đột nhiên giơ tay tát mạnh mặt một cái.
"Chàng gì thế! Có đau ?" Lạp Nguyệt thấy , kinh hãi kêu lên.
"Ta xin Nương tử, ..."
"Đồ ngốc, đang vì bảo vệ đất nước mà! Đất nước thái bình, chúng lấy ngày tháng ? Tuy ở bên cạnh , nhưng vẫn đang bảo vệ chúng đấy thôi! Không chỉ , còn bảo vệ hàng ngàn hàng vạn bá tánh. Chàng như , là niềm tự hào của chúng !" Lạp Nguyệt đau lòng vuốt ve mặt Tào Chính .
Lâu lắm , hai mới dịp tâm sự.
Biết sắp con, Tào Chính chỉ hận thể mọc cánh bay về thăm ngay lập tức, nhưng y điều đó là bất khả thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/chuong-106-tro-ve-nha.html.]
Thế là, Thường Lạp Nguyệt chuyện với Tào Chính suốt một đêm, từ phản ứng khi mang thai, đến từng chi tiết nhỏ nhặt khi hài t.ử đời, tất cả đều kể một lượt.
Dĩ nhiên, nàng hề bỏ sót chuyện của Thắng Lợi.
“Vậy nàng, định khi nào trở về?” Tào Chính ôm Thường Lạp Nguyệt từ phía hỏi.
Chàng mong hai mãi mãi ở bên , nhưng biên cương quá đỗi hiểm nguy, Tào Chính mong Thường Lạp Nguyệt mau chóng về, một cảm giác thật mâu thuẫn.
Thường Lạp Nguyệt , trầm mặc một lúc, mới từ tốn : “Hay là, cứ định ngày mai !”
Tối nay thức trắng đêm, ngày mai thu xếp đồ đạc, chắc chắn sẽ chút nào.
Nói đến đây, tâm trạng cả hai đều trở nên nặng trĩu, họ về phòng nghỉ ngơi.
Dù cũng chẳng việc gì, dù là ban ngày thì nghỉ ngơi một chút cũng chẳng hề gì.
Đợi đến giữa trưa, hai như hẹn đến, liền cảm nhận khí chút đúng.
Nhìn bữa trưa bàn đặc biệt thịnh soạn, trong lòng họ càng cảm thấy chuyện xảy .
“Kia... Đại ca, Tẩu tử, chuyện gì xảy ?” Hướng Nam do dự hỏi.
“Không gì , chỉ là định ngày mai sẽ .” Thường Lạp Nguyệt liếc Tào Chính đang mang vẻ mặt nặng nề, .
Nghe , cánh tay đang ăn uống vui vẻ của Hà Văn bỗng dưng khựng .
Sau đó nàng giả vờ chẳng hề bận tâm mà tiếp tục ăn, “Đi cũng , nàng cứ ở đây, thể khiến Tào đại ca thích !”
“Hà Văn!” Tào Chính nhíu mày quát khẽ.
Hà Văn bĩu môi, vẫn chịu im miệng, “Vốn là thế mà, nàng ở đây, cũng khó gì. Chờ nàng trở về, Tào đại ca sẽ chỉ ở bên cạnh thôi!”
“Vậy lẽ nhờ Hà giúp trông chừng tướng công , đừng để bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt!” Thường Lạp Nguyệt mỉm với Hà Văn.
“Hừ! Có ở đây, ai cũng đừng hòng quyến rũ !” Hà Văn hừ lạnh một tiếng.
Bữa cơm diễn trong bầu khí chút áp lực. Sau bữa ăn, Thường Lạp Nguyệt ở trong bếp rửa bát, Hà Văn đột nhiên bước .
“Có gì thì cứ , nếu ngày mai thì còn cơ hội !” Thường Lạp Nguyệt lưng về phía cửa, cũng đoán là ai, rửa bát .
Hạt Dẻ Nhỏ
“Nàng... đường về cẩn thận đấy!” Hà Văn lắp bắp .
Nói xong đợi Thường Lạp Nguyệt đáp lời, nàng nhấn mạnh: “Ta... là đang quan tâm nàng nhé, chỉ thấy, xét cho cùng thì tài nấu nướng của nàng cũng tệ, nàng thực cũng quá đáng ghét. Vì nàng thành với Tào đại ca , hãy tự bảo vệ , đừng để khác lo lắng!”
“Còn về Tào đại ca, nàng cứ yên tâm , trong quân doanh trừ , nữ nhân nào khác , đương nhiên, cho dù , cũng cho phép!”
Hà Văn xong, khóe mắt kìm mà đỏ hoe.
Đột nhiên, Thường Lạp Nguyệt đặt đồ vật đang cầm xuống, và bất ngờ ôm chầm lấy nàng .
Hà Văn giật , nhất thời , chỉ Thường Lạp Nguyệt khẽ : “Vậy chúng , coi là bằng hữu chứ?”
“Mới... mới ...” Hà Văn chỉ cảm thấy tim đập quá nhanh.
“Đã là bằng hữu, cơ hội nhớ đến tìm , sẽ tiếp tục đồ ăn ngon đãi , ăn mừng! Nhớ bảo trọng bản !” Thường Lạp Nguyệt tiếp tục .
Thường Lạp Nguyệt một tràng dài, Hà Văn dần dần cũng vòng tay ôm lấy Thường Lạp Nguyệt.
, kỳ thực hai họ sớm coi đối phương là bằng hữu, chỉ là từng mà thôi.
Thời gian thật là một thứ kỳ diệu, biến nhiều điều thể thành thể, gắn kết nhiều liên quan với !
Ngày hôm , khi Thường Lạp Nguyệt sắp sửa rời , lời nào, chỉ lặng lẽ bóng nàng lưng, bóng nàng khuất dần khỏi tầm mắt.