Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể - Chương 85: Xé toạc mặt nạ.

Cập nhật lúc: 2025-11-23 10:59:08
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn bộ dạng lo lắng của Thường Lạp Nguyệt, Kỳ Duyệt đột nhiên toe toét .

 

"Đừng vội vã, vốn dĩ cũng đối xử thô lỗ với ngươi như , nhưng ai bảo ngươi điều đến thế, thì thể trách !" Kỳ Duyệt đến mặt Thường Lạp Nguyệt, vươn tay vuốt ve má nàng, đầy ẩn ý.

 

Nghe , Thường Lạp Nguyệt chỉ cảm thấy lạnh buốt thấu xương. Nhìn dáng vẻ của Kỳ Duyệt, còn sự đáng yêu, dịu dàng đó, đó là gương mặt của một ác quỷ.

 

Thường Lạp Nguyệt Kỳ Duyệt, lạnh lùng : "Ta cần ngươi mục đích gì, nhưng , trời đang ! Chúng vốn thù oán, tại ngươi mưu tính hãm hại !"

 

Kỳ Duyệt lạnh một tiếng, giọng điệu tràn đầy vẻ khinh miệt, "Cho dù báo ứng, thì đó cũng là chuyện . Trên đời bao kẻ , cũng từng thấy ai thật sự chịu báo ứng. Ngươi còn thật sự nghĩ là một kẻ ngây thơ vô tri , đồ nữ nhân ngu xuẩn!"

 

"Được Duyệt nhi, đừng với nàng nhiều lời nữa!" Kỳ mẫu liếc Thường Lạp Nguyệt, đầu với Kỳ Duyệt.

 

Nghe , Kỳ Duyệt nhún vai, thêm gì nữa. Kỳ phụ Thường Lạp Nguyệt hồi lâu, cuối cùng thở dài : "Thường nha đầu, chúng cũng còn cách nào khác, mới tìm ngươi giúp đỡ. Ngươi yên tâm, về khoản thù lao, Kỳ gia chúng sẽ để ngươi chịu thiệt!"

 

Giọng điệu đó, cứ như đang ban phát bố thí. Trong lòng Thường Lạp Nguyệt lạnh thôi, nhưng ngoài mặt hề biểu cảm.

 

"Ta ngờ, các là một đám đạo đức giả, cần gì giả vờ ở đây! Tưởng rằng vài đồng tiền thối là thể mưa gió ! Ta cho các , giàu hơn các còn nhiều lắm, các vẫn nên giữ tiền để lo hậu sự cho ! Hạng như các ngươi, e rằng c.h.ế.t cũng chẳng thu liệm!"

 

Giữ một bụng tức giận, Thường Lạp Nguyệt cũng nhẫn nhịn nữa. Nếu các bất nhân, thì đừng trách bất nghĩa! Tôn trọng là sự qua giữa hai bên. Đối phương lộ rõ ý đồ hãm hại nàng như thế, nàng mà còn nhẫn nhịn lên tiếng mới là lạ!

 

Nghe lời Thường Lạp Nguyệt , sắc mặt ba Kỳ gia lập tức tối sầm . Kỳ Duyệt càng trực tiếp đẩy Kỳ mẫu đang bên cạnh , chút do dự lao đến mặt Thường Lạp Nguyệt, giơ tay lên giáng xuống một cái tát thật mạnh.

 

"Chát" một tiếng, đ.á.n.h thẳng mặt khiến đầu Thường Lạp Nguyệt nghiêng hẳn sang một bên. Chẳng mấy chốc, má trong chốc lát sưng đỏ lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, đủ Kỳ Duyệt tay tàn nhẫn đến mức nào.

 

Cơn đau rát má cũng thể sánh bằng sự kinh ngạc và thất vọng trong lòng. Thường Lạp Nguyệt lạnh một tiếng : "Sao? Mới thế chịu nổi ư? Có bản lĩnh chuyện ghê tởm, sợ khác !"

 

"Hừ, ngươi cứ kiêu ngạo cho lắm . Ta xem, ngươi thể kiêu ngạo mấy ngày nữa!"

 

Kỳ Duyệt lạnh , lệnh cho hai hạ nhân đang giữ Thường Lạp Nguyệt: "Dẫn nữ nhân đến phòng bếp nhốt ! Không lệnh của , bất cứ kẻ nào cũng thả nàng !"

 

Hạ nhân nhận lệnh, lập tức dẫn Thường Lạp Nguyệt . Thường Lạp Nguyệt hề giãy giụa, bởi vì nàng cầu còn sớm ngày thấy ba Kỳ gia , cái vẻ mặt hòa ái giả tạo đó, giờ thật sự ghê tởm vô cùng!

 

Cứ như , Thường Lạp Nguyệt hai hạ nhân dẫn , thô bạo ném củi thất.

 

Củi thất bẩn hỗn độn, Thường Lạp Nguyệt hai kẻ đẩy một cái chút do dự, cứ thế ngã nhào xuống đất. Không đợi nàng kịp gì, hai "sầm" một tiếng đóng sập cửa củi thất .

 

Lòng bàn tay đau nhói, Thường Lạp Nguyệt giơ lên , trầy xước một vết lớn.

 

Sài phòng (phòng chứa củi) khắp nơi đều là tro bụi, Thường Lạp Nguyệt chỉ cảm thấy cuộc đời ngày qua ngày thật sự đang cấp tốc lao dốc phanh.

 

Cảm giác tâm kiệt quệ, quả thật thống khổ đến cực điểm, Lạp Nguyệt nhất thời chỉ cứ thế sấp xuống, dậy.

 

Nghĩ là , Thường Lạp Nguyệt liền cứ như , suốt chặng đường tới đây, dường như nàng quả thực quá mức xui xẻo, đủ loại phiền phức cứ liên tiếp xảy ngừng nghỉ!

 

Cẩn thận hồi tưởng , Thường Lạp Nguyệt còn thấy chút bội phục chính , thật rốt cuộc là vận may quá tệ là quá nữa!

 

Chẳng trách hai ngày nay trú ở Kỳ gia cứ thấy lòng bất an, hóa quả nhiên bọn họ hề ý !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/chuong-85-xe-toac-mat-na.html.]

Không hiểu vì , khi bộ mặt thật của Kỳ gia, Thường Lạp Nguyệt ngược cảm thấy trong lòng an tâm hơn nhiều, lẽ là bởi vì những chuyện quái đản nàng gặp đường quá nhiều, nên nàng gần như thể dự đoán những hiểm nguy sắp xảy đến.

 

"Bọn họ nhốt ở đây, rốt cuộc là lợi dụng gì đây?" Thường Lạp Nguyệt trăm mối thể giải , lẩm bẩm tự .

 

"G.i.ế.c ? Phóng hỏa?" Không, thể nào, loại đó, bọn họ thể lợi dụng chuyện .

 

"Vậy thì... Chẳng lẽ là lợi dụng để đối phó với ai đó? thể hiện bất cứ tài năng phi thường nào !"

 

Càng nghĩ càng đau đầu, Thường Lạp Nguyệt vỗ vỗ đầu , bất đắc dĩ từ mặt đất bò dậy.

 

Nhìn chiếc sài phòng chỉ một cửa sổ nhỏ, cửa phòng đóng kín mít, Thường Lạp Nguyệt thở dài một thật nặng!

 

Cửa sổ quá nhỏ, dù mở , thể lớn thế cũng chui ngoài !

 

Còn cánh cửa... Ngoài cửa thể canh gác, nếu mở cửa , e rằng cũng chỉ là công dã tràng mà thôi...

 

Càng nghĩ, Thường Lạp Nguyệt càng cảm thấy lòng lạnh buốt, nhưng đúng lúc nàng đau đầu ngẩng lên, ánh mắt bỗng nhiên sáng rực!

 

Chỉ thấy mái nhà sài phòng, một cửa sổ trời thật lớn!

 

Nhất thời, Thường Lạp Nguyệt dâng lên cảm khái về cảnh "Núi cùng sông tận tưởng lối, Liễu rủ hoa tươi một thôn" (sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn)!

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Chỉ là, cửa sổ trời quá cao, mới leo tới đây?

 

Trong lúc Thường Lạp Nguyệt đang tìm cách để trốn thoát, thì ở một bên khác, Kỳ Duyệt một nữa mở lối địa đạo mà mấy hôm nàng dẫn Lạp Nguyệt đến.

 

Vẫn là con địa đạo ẩm ướt và âm u, nhưng khi qua một đoạn ngắn, Kỳ Duyệt gõ gõ đập đập một hồi bên trong, từng cánh cửa đá ẩn giấu từ từ mở , Kỳ Duyệt qua từng cánh cửa đá, chỉ thấy gian xuất hiện mắt ngày càng trở nên rộng lớn hơn!

 

Đến cuối cùng, xuất hiện mặt Thường Lạp Nguyệt là từng thạch thất rộng gần bằng hai căn phòng!

 

, chính là thạch thất, khác hẳn với sự ẩm ướt âm u của đường hầm, nơi thắp đầy đèn dầu, quét dọn sạch sẽ.

 

Ngay trung tâm thạch thất đặt một bệ đá khổng lồ, bên cạnh là một cái bàn nhỏ, bên bày la liệt d.a.o cụ.

 

Còn xung quanh thạch thất, thì đặt nhiều giá gỗ, giá bày đủ loại bình lọ với nhiều màu sắc khác .

 

Bên trong bình lọ chứa đầy các loại chất lỏng, rõ rốt cuộc dùng để gì!

 

Kỳ Duyệt quét mắt những "bảo bối" của , trong mắt khỏi ánh lên vẻ tinh quang quỷ dị.

 

Kỳ Duyệt đến bên một giá gỗ, cầm lên một lọ chất lỏng màu xanh lá, lắc lắc trong tay đến bên bệ đá.

 

Đặt đồ vật xuống, Kỳ Duyệt đến bên vách đá thạch thất, vươn tay gõ một cách quy luật bảy tám lên bức tường.

 

Trong thạch thất ngoại trừ tiếng Kỳ Duyệt gõ vách đá , gần như còn âm thanh nào khác. Kỳ Duyệt gõ xong thì dừng , dường như đang chờ đợi điều gì đó.

 

Thường Lạp Nguyệt yên động đậy, vài nhịp thở, kèm theo một trận rung chuyển, một cánh cửa đá thể từ từ từ mở ...

 

 

Loading...