Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể - Chương 87: Tâm lý biến thái.
Cập nhật lúc: 2025-11-23 10:59:10
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nam nhân bệ đá, hai mắt vô thần, đột nhiên còn giãy giụa, cũng còn c.h.ử.i rủa nữa.
Kỳ Duyệt thấy , ngược cảm thấy mất hứng, nhíu mày : "Ngươi sợ nữa ? Sao kêu?"
Nghe hỏi, nam nhân hề phản ứng nào, dường như thấy lời Kỳ Duyệt !
Càng như thế, Kỳ Duyệt càng trở nên phẫn nộ, đây là kết quả nàng mong ! Cảnh tượng nên là như !
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết! Tiếng la hét tuyệt vọng của những , đó mới là thứ nàng ! Loại âm thanh mỹ diệu đó, nàng thấy mỗi ngày! Cho nên lúc , vẻ mặt sống c.h.ế.t chịu hé răng của nam nhân khiến Kỳ Duyệt vô cùng khó chịu.
Hạt Dẻ Nhỏ
"Tiểu thư, chờ thêm chút, lẽ là d.ư.ợ.c hiệu còn phát tác, lát nữa chịu nổi sẽ kêu thôi!" Ngô Lương Phẩm thấy Kỳ Duyệt nhíu mày, vội vàng lấy lòng .
Nghe , Kỳ Duyệt chút thiếu kiên nhẫn gật đầu, nàng vốn dĩ nhiều kiên nhẫn! vẫn bên cạnh chờ đợi!
Chẳng mấy chốc, nam nhân bệ đá cảm thấy bụng bắt đầu đau, ban đầu chỉ là cảm giác nhỏ bé khó nhận , dần dần trở nên dữ dội hơn. nam nhân suy nghĩ biến thái của Kỳ Duyệt, nghiến răng chịu đựng.
Thấy , vẻ mặt Kỳ Duyệt dần dần trở nên vui vẻ, ", chính là biểu cảm , đau ? Khó chịu ?"
nam nhân trợn tròn mắt Kỳ Duyệt, hận thể bổ nhào tới c.ắ.n nàng một miếng! cảm giác đau đớn như vạn con kiến gặm nhấm trong bụng khiến còn tâm trí nào để hận nữa.
Nghe tiếng rên rỉ kìm bật khỏi miệng nam nhân, Kỳ Duyệt bên cạnh, mặt đầy vẻ hưởng thụ, ", chính là biểu cảm . Bây giờ ngươi cảm thấy trong bụng như nhiều kiến bò ? Lát nữa, ngươi sẽ cảm thấy như lửa đang thiêu đốt, tiếp theo..."
Mồ hôi trán nam nhân càng lúc càng túa nhiều hơn theo lời của Kỳ Duyệt.
"Ngươi cho , là cảm giác ?" Kỳ Duyệt nam nhân, hỏi.
Nghe , nam nhân đột nhiên đầu, phun một ngụm nước bọt Kỳ Duyệt, thể kìm nén nữa mà kêu la đau đớn.
"A!"
Giây phút , nam nhân chỉ mong c.h.ế.t cho xong, nhưng trong nhà còn nương tử, con, cha nương cũng cần ! Nghĩ đến đó, nam nhân cố gắng nhẫn nhịn, chỉ mong chuyện nhanh chóng qua !
Mặt Kỳ Duyệt dính đầy nước bọt của nam nhân, sắc mặt nàng lập tức tối sầm, "A! Ngươi là tiện nhân! Ta g.i.ế.c ngươi! Ta g.i.ế.c ngươi!"
"Tiểu thư, để cho, đừng bẩn tay !" Ngô Lương Phẩm thấy , rút chủy thủ bên hông , đ.â.m về phía nam nhân.
Thế nhưng, ngay khi chủy thủ sắp đ.â.m tim nam nhân, Kỳ Duyệt đột nhiên đẩy mạnh Ngô Lương Phẩm sang một bên.
Ngô Lương Phẩm kịp phòng , cả đẩy văng , lưỡi chủy thủ lệch , đ.â.m thẳng cánh tay !
"Xuy..." Ngô Lương Phẩm theo bản năng đưa tay ôm lấy cánh tay đang chảy máu, nhẹ nhàng rít lên một tiếng, khi hồn , thể tin đầu về phía Kỳ Duyệt.
Kỳ Duyệt thấy , chỉ nhíu mày, xác nhận nam nhân bệ đá thương, lúc mới về phía Ngô Lương Phẩm. Thấy Ngô Lương Phẩm , nàng mới khô khan một câu, "Xin , sự việc xảy đột ngột, cố ý!"
Nghe lời , sự thể tin trong mắt Ngô Lương Phẩm tan biến, đó là sự dịu dàng vô tận, "Không , tiểu thư cố ý!"
Nói , Ngô Lương Phẩm tự dậy. Kỳ Duyệt thấy , do dự một lát : "Lần đừng động thủ với bọn họ nữa, còn cần bọn họ thử t.h.u.ố.c cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/chuong-87-tam-ly-bien-thai.html.]
Ngô Lương Phẩm ngẩn , " ..."
Kỳ Duyệt nhíu mày, "Ta chỉ nhất thời tức giận mà thôi. Chàng nghĩ xem, những đều tiến giai đoạn thử t.h.u.ố.c thứ hai , mỗi đều vô cùng quý giá!"
Trong giọng tránh khỏi mang theo ý trách cứ, Ngô Lương Phẩm lập tức im lặng, trong lòng chút tổn thương.
Kỳ Duyệt thấy , trong mắt lóe lên một tia bực bội, đáng tiếc Ngô Lương Phẩm đang cúi đầu nên thấy.
Không nghĩ đến điều gì, Kỳ Duyệt dịu giọng : "Ngô đại ca, mà, những loại t.h.u.ố.c quan trọng với bao, nên dù nhất thời nóng giận g.i.ế.c , nhưng thực tế thể tùy hứng như ..."
"Quan trọng nhất là nếu Ngô đại ca giúp , thể tùy tâm sở d.ụ.c những chuyện thích đây? Ta để tìm nhiều như tốn ít tâm tư và sức lực, thì thể tùy tiện g.i.ế.c , để Ngô đại ca ngoài mạo hiểm nữa chứ, ..."
Nói đến đây, giọng Kỳ Duyệt trở nên nghẹn ngào, dường như sắp đến nơi.
Ngô Lương Phẩm lời Kỳ Duyệt , trong lòng khỏi chấn động, ánh mắt tràn đầy vẻ xúc động, ngẩng đầu Kỳ Duyệt đầy kích động, "Tiểu thư..."
"Ngô đại ca, xin , thật sự xin , ..." Kỳ Duyệt đỏ hoe mắt Ngô Lương Phẩm ngừng xin , khiến Ngô Lương Phẩm đau lòng thôi, nào còn ý trách cứ nào.
Chỉ là, vì Kỳ Duyệt đang cúi đầu, nên Ngô Lương Phẩm thấy , lúc trong mắt Kỳ Duyệt tràn đầy sát ý và chán ghét.
Lúc , tiếng kêu của nam nhân bệ đá ngày càng yếu ớt, là còn đau nữa, chỉ là vì cổ họng khản đặc vì gào thét.
"Tiểu thư, , mau xem tình trạng của , băng bó một chút, sẽ ngay!" Ngô Lương Phẩm tưởng rằng Kỳ Duyệt thật sự vì đau lòng cho nên mới nhất thời kích động, tâm tình rời khỏi thạch thất.
Đợi đến khi bóng Ngô Lương Phẩm biến mất khỏi tầm mắt, Kỳ Duyệt mới từ từ ngẩng đầu lên, còn chút áy náy nào, rõ ràng chỉ là sự băng lãnh.
Nếu Ngô Lương Phẩm còn chút tác dụng, trung thành tuyệt đối với nàng , nàng sớm xử lý !
Kìm nén sự chán ghét trong lòng, Kỳ Duyệt đến bên cạnh nam nhân, tình trạng hiện tại của , khóe miệng khẽ cong lên một nụ .
“Tốt lắm! Xem quả nhiên lầm, ý chí của ngươi thật sự mạnh, d.ư.ợ.c tính mãnh liệt như mà ngươi vẫn thể chống đỡ !”
Kỳ Duyệt hài lòng nam t.ử .
Nghe , nam t.ử nhắm mắt , dây dưa với nữ nhân điên khùng là Kỳ Duyệt .
Ai cũng ngờ, một cô nương trông mềm yếu như Kỳ Duyệt nội tâm độc ác đến . Nghĩ lúc , những bắt cùng chỉ lượng trong lồng sắt , chỉ đáng tiếc đều vì Kỳ Duyệt hạ t.h.u.ố.c mà c.h.ế.t!
Còn về phần thi thể... ha, chúng ở ngay trong một gian thạch thất khác...
Đây cũng là lý do vì đó nam t.ử giả vờ c.h.ế.t, lừa Kỳ Duyệt và Ngô Lương Phẩm. Hắn vốn tưởng rằng sẽ ném ngoài, nào ngờ hai trực tiếp ném những kẻ "c.h.ế.t" phòng đá bên cạnh.
Mùi t.h.i t.h.ể thối rữa khiến nam t.ử nhịn mà nôn khan, cẩn thận liền bại lộ, vì thế nữa Kỳ Duyệt cùng đồng bọn bắt về để thử thuốc.
Ngày qua ngày, bao lâu trôi qua, nếu trong lòng còn chút niềm tin đang chống đỡ, e rằng nam t.ử c.h.ế.t sống vài trăm !
Kỳ Duyệt thấy nam t.ử đáp lời , cũng giận, tự nâng cánh tay nam t.ử lên bắt mạch!