Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể - Chương 89: Rời Khỏi Kỳ Gia.

Cập nhật lúc: 2025-11-23 10:59:12
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng tin, trị nổi nữ nhân Thường Lạp Nguyệt !

 

Phòng củi bẩn thỉu, nàng căn bản bước . Vừa chỉ là xác nhận Thường Lạp Nguyệt còn ở đây mà thôi, nếu thì nàng chịu đến chỗ !

 

Giờ Thường Lạp Nguyệt chọc tức như , nàng càng !

 

Ha, thể dùng tình cảm, nàng sẽ buộc Thường Lạp Nguyệt nhận rõ hiện thực!

 

Nàng tin thể chịu đựng cơn đói, đợi thêm hai ngày nữa, khi nàng đói chịu nổi, nàng sẽ đến hứa hẹn một vài lợi ích, tin Thường Lạp Nguyệt đáp ứng yêu cầu của !

 

Nghĩ , Kỳ Duyệt liền dứt khoát rời !

 

Thường Lạp Nguyệt lắng tiếng động ngoài cửa nữa im ắng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, cái giá đỡ cao vút, bất lực bắt đầu leo lên .

 

Vừa nếu nàng cơ trí lên tiếng, e rằng bây giờ Kỳ Duyệt phát hiện và bắt giữ , chỉ dựa một nàng, căn bản đối thủ!

 

Hai tiểu tư ngoài cửa căn bản thèm xem trọng việc canh giữ một nữ nhân như Thường Lạp Nguyệt, cho nên dù Thường Lạp Nguyệt vô tình tạo tiếng động gì đó, bọn họ cũng bận tâm.

 

Thường Lạp Nguyệt lo sợ bất an nửa ngày, phát hiện canh cửa ý định kiểm tra, lúc mới an tâm!

 

Đợi đến khi khó khăn lắm mới bò lên , Thường Lạp Nguyệt dốc hết sức lực, dùng hết sức nhảy lên, nửa liền thò ngoài.

 

Các căn nhà thời cổ đại đều là nhà lợp ngói, dẫm lên kêu ròn ròn, Thường Lạp Nguyệt luôn lo lắng sẽ bất chợt giẫm thủng mái nhà.

 

Vì trời tối, Thường Lạp Nguyệt dám tạo động tĩnh quá lớn, một mặt lo lắng khác phát hiện, một mặt lo lắng rơi xuống, quả thực là vô cùng hiểm nghèo!

 

Khó khăn lắm mới dịch chuyển , dựa trí nhớ nàng bò đến mái nhà của căn phòng ở hậu viện.

 

Thường Lạp Nguyệt nhớ, bên cạnh căn phòng một cây hòe tây cổ thụ cao lớn, cành lá rậm rạp, vặn thể vươn tới mái nhà.

 

Thường Lạp Nguyệt siêu năng lực, cũng võ công, cho nên chỉ thể men theo cành cây từ từ xuống.

 

Vì trời tối đen, căn bản rõ sự vật, Thường Lạp Nguyệt cành cây quẹt trúng hết đến khác, chân tay đau nhức.

 

Thường Lạp Nguyệt dám lơ là, cũng dám kêu đau, chỉ thể c.ắ.n răng tiếp tục xuống!

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Đột nhiên, tiếng đối thoại của hai vang lên, Thường Lạp Nguyệt sợ đến mức lập tức bám chặt lấy cây.

 

Phía , một tiểu tư kéo theo một nha lén lút tới gốc cây.

 

Lợi dụng sự che chắn của lá cây, tiểu tư vội vàng đẩy tiểu nha cây, như khỉ đói vồ lấy nàng .

 

Tiểu nha mong đợi sợ hãi, đẩy nhẹ tiểu tư đang sắp hôn , lo lắng : “Tiểu Hầu ca, ở đây liệu khác thấy , ...”

 

“Sẽ , Tiểu Thúy ngoan, cứ yên tâm , hơn nữa, nửa đêm thế , đều ngủ hết !” Tiểu tư đẩy , ánh mắt lóe lên một tia vui, nhưng vẫn kiên nhẫn an ủi.

 

“Thật ? Vậy thì ...” Nha do dự .

 

Tiểu tư gật đầu, cúi xuống gần nàng , đó là tiếng hai hôn vang lên. Bàn tay cuống quýt của tiểu tư tay nha , ngay khi sắp chạm tới nơi đầy đặn, tiểu nha đẩy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/chuong-89-roi-khoi-ky-gia.html.]

“Tiểu Hầu ca... bọn họ , gần đây gần với Bách Hợp tỷ tỷ, cũng chuyện đó với nàng ...” Phụ nữ mà, luôn để tâm đến những chuyện .

 

Nghe , tiểu tư dám gật đầu, vội vàng phủ nhận: “Nói bậy! Ta chỉ thấy Bách Hợp đáng thương mà thôi, nếu thì thèm để ý đến nàng !”

 

Nha hiển nhiên vẫn còn chút tin, tiếp tục : “Không lửa khói, bọn họ ngày đó ...”

 

“Tiểu Thúy ngoan, nàng tin chứ! Ta yêu nàng nhất, thề! Nếu lừa nàng, thì cứ để ...” Tiểu tư còn cách nào, đành tỏ vẻ nghiêm túc mà thề độc...

 

Không đợi tiểu tư thề xong, Tiểu Thúy quả nhiên đành lòng, đưa tay bịt miệng tiểu tư , lòng mềm nhũn: “Tiểu Hầu ca, cho phép như về ...”

 

Bám cây, Thường Lạp Nguyệt tức đến mức lật cả mắt, hai rốt cuộc đang cái gì ?

 

Tâm tình yêu đương thì thể đổi chỗ khác ? Cổ đại cởi mở đến mức thể... chuyện đó gốc cây ngoài trời ư?

 

Chỉ cần nghĩ thôi, Thường Lạp Nguyệt thấy đỏ mặt, trong lòng càng thêm uất ức.

 

ngoài xem lịch âm, nàng cứ liên tiếp gặp chuyện xui xẻo, chẳng lẽ là hung thần ám ?

 

Hai tay đau đến chịu nổi, cộng thêm đói và mệt, Thường Lạp Nguyệt chú ý, cả liền trượt xuống một cái, hai đang kịch liệt phía giật .

 

Tiểu Thúy theo bản năng đẩy mạnh tiểu tư , ôm chặt lấy y phục của , căng thẳng ngẩng đầu lên cây, “Ai!”

 

Nghe thấy tiếng động, nha và tiểu tư khỏi thở phào nhẹ nhõm, “Thì là mèo hoang, sợ hết hồn...”

 

“Tiểu Thúy, nàng đừng vẻ kinh ngạc nữa, chúng khó khăn lắm mới ngoài một , tranh thủ ở bên một lát . Nàng cứ nghi thần nghi quỷ thế , sẽ với nàng nữa ...”

 

Bị đẩy hết đến khác, cung tên giương lên ngắt quãng liên tục, trong lòng tiểu tư quả thực uất ức thôi, chút vui với Tiểu Thúy.

 

Nghe , ánh mắt Tiểu Thúy lóe lên vẻ hoảng loạn, vội vàng níu giữ: “Tiểu Hầu ca, , đừng giận , đầu tiên mà, nên mới căng thẳng, ...”

 

Nói , Tiểu Thúy còn cách nào, chủ động ghé sát hôn lên môi . Tiểu tư đạt mục đích, ánh mắt lóe lên một tia tinh quang, ôm chầm lấy Tiểu Thúy, hai bắt đầu quấn quýt lăn lộn...

 

Âm thanh khiến đỏ mặt tim đập , kích thích đến mức cả khuôn mặt Thường Lạp Nguyệt đỏ bừng. Khó khăn lắm mới đợi hai xong việc rời , Thường Lạp Nguyệt cảm thấy tay chân như còn là của nữa.

 

Cẩn thận trượt xuống khỏi cây, nàng thực sự còn chút sức lực nào. Sau một hồi do dự, Thường Lạp Nguyệt quyết định dò dẫm đến nhà bếp, tìm kiếm thứ gì đó lót , ăn một chút để đỡ đói, xem thứ gì thể mang theo .

 

May mắn là chút bạc lẻ (ngân tiền) nàng vẫn Kỳ Duyệt lấy , chắc là vì nàng coi trọng. những nơi , mua đồ ăn quả thực dễ, nếu mang theo bên , nàng thể cầm cự bao lâu...

 

Dựa trí nhớ, Thường Lạp Nguyệt lâu đến cửa nhà bếp. Giữa đêm khuya thanh vắng, trong bếp một bóng . Chắc là bọn họ nghĩ sẽ ai lẻn bếp, nên căn bản bố trí canh gác, điều tiện lợi cho Thường Lạp Nguyệt nhiều.

 

Có lẽ là xui xẻo bấy lâu nay, rốt cuộc cũng nên chút may mắn , Thường Lạp Nguyệt bếp, liền phát hiện trong nồi bốn năm cái bánh màn thầu trắng.

 

Tuy nguội lạnh, nhưng vẫn là thứ , Thường Lạp Nguyệt chụp lấy một cái, c.ắ.n từng miếng lớn, cẩn thận liền nghẹn, vội vàng múc nước uống vài ngụm lớn.

 

Nàng dám ăn quá nhiều cùng lúc, Thường Lạp Nguyệt chỉ ăn một cái, tìm một mảnh vải bọc những cái còn , mang hết.

 

Ăn uống xong xuôi, cuối cùng cũng cảm thấy hồi phục chút sức lực, Thường Lạp Nguyệt thuận lợi tới lối địa đạo...

 

Ngước lên bầu trời, lờ mờ chút ánh sáng, Thường Lạp Nguyệt nghĩ, trời cũng còn sớm nữa, chẳng bao lâu nữa là trời sẽ sáng...

 

 

Loading...