Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể - Chương 95: Điều đáng sợ nhất không phải quỷ, mà là lòng người.
Cập nhật lúc: 2025-11-23 10:59:18
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Và sự thật quả thực là như , Kỳ Duyệt còn chút sợ hãi nào như ban nãy, cả nàng kiêu căng chịu nổi.
“Ta cho các ngươi , nếu vì các ngươi vô dụng, chẳng cần bắt những khác nữa , những kẻ đó dơ bẩn như , ngay cả xách giày cho cũng xứng!” Biểu cảm của Kỳ Duyệt trở nên hung ác, lời lẽ cũng vô cùng độc địa.
Vừa , Kỳ Duyệt giơ cái chai lên, bước gần cửa, đám “quỷ” trông thấy , dường như thực sự sợ thứ trong tay nàng , liên tục lùi về mấy bước.
Nụ mặt Kỳ Duyệt càng lúc càng ngông cuồng, “Ta còn tưởng các ngươi c.h.ế.t thì lợi hại đến mức nào, hóa cũng chỉ thế! Nếu các ngươi điều, hôm nay sẽ khiến các ngươi hồn phi phách tán!”
“Á!”
Kỳ Duyệt hất đồ vật trong chai lên đám “quỷ” , đám “quỷ” dường như vô cùng đau đớn mà kêu thét lên.
Người thường thấy tiếng kêu chắc chắn sẽ rợn tóc gáy, nhưng Kỳ Duyệt thấy vô cùng sảng khoái!
“Tại ? Tại ngươi hãm hại chúng ?!”
Một con quỷ Kỳ Duyệt, chất vấn bằng giọng khàn đặc.
Nghe , Kỳ Duyệt lạnh một tiếng, “Ha, lũ ngu xuẩn các ngươi, đưa cho các ngươi bao nhiêu lương thực, chỉ bảo các ngươi giúp thử t.h.u.ố.c một chút thì chứ, nếu thành công, đến lúc đó các ngươi sẽ là những võ sĩ mạnh nhất, căn bản ai thể đ.á.n.h bại các ngươi, các ngươi thậm chí thể trường sinh bất lão, c.h.ế.t đau, gì là !”
“Không gì , ngươi tự lấy bản thử thuốc!” Đột nhiên, giọng của Thường Lạp Nguyệt vang lên, Kỳ Duyệt giật , theo bản năng đầu xung quanh, nhưng thấy bóng dáng Thường Lạp Nguyệt .
Hạt Dẻ Nhỏ
“Thường Lạp Nguyệt, ngươi ở ? Ngươi đừng giả thần giả quỷ nữa! Ra đây!” Kỳ Duyệt chuyển ánh mắt về phía đám quỷ, dời , dù thì những kẻ đều c.h.ế.t , còn Thường Lạp Nguyệt thì !
Lời của Kỳ Duyệt dứt, một con quỷ trong đám “quỷ” từ từ ngẩng đầu lên, đó đưa tay gỡ mái tóc dài đầu xuống, tiếp đến là con mắt to lớn …
Cho đến khi cởi luôn chiếc áo khoác trắng , Kỳ Duyệt kinh ngạc Thường Lạp Nguyệt và đám “quỷ” bên cạnh nàng , trong lòng thót .
“Thường Lạp Nguyệt, ngươi dám giả thần giả quỷ hù dọa ! Xem g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!” Nghĩ đến điều gì đó, Kỳ Duyệt đột nhiên rút một chiếc trâm cài tóc đầu , hung hăng xông về phía Thường Lạp Nguyệt.
Đây là chiếc trâm nàng đặc biệt chuẩn , mục đích là để vũ khí đối phó với khác trong những tình huống đặc biệt, ngờ giờ thực sự dùng đến.
Thế nhưng, kịp xông đến mặt Thường Lạp Nguyệt, một chiếc chân đột nhiên thò , Kỳ Duyệt kịp chú ý, ngã lăn đất.
Ngay đó, Kỳ Duyệt ngẩng đầu lên thì phát hiện , những kẻ gọi là quỷ tháo bỏ mũ trùm đầu và tóc giả, là Tần đội trưởng cùng đám của thì còn là ai nữa!
Không… Không thể nào, nàng thể dễ dàng lừa gạt như !
“Các ngươi! Các ngươi dám giả quỷ dọa ! Ta sẽ với cha , để ông đuổi hết các ngươi ngoài!” Vừa , Kỳ Duyệt dậy chạy ngoài.
, kịp dậy, Kỳ phụ và Kỳ mẫu đẩy từ phía cây cột!
Cho đến lúc , hai vẫn hồn cú sốc .
Đây là con gái của họ, là đứa con gái bảo bối họ nâng niu từ nhỏ, vốn tưởng rằng nó chỉ ngang bướng, tùy hứng một chút thôi, nhưng ngờ, lưng nó …
Tuy nhiên, dù trong lòng chấn động, thể tin đến mấy, họ là cha nương, vẫn mong bảo vệ con gái .
Kỳ phụ chạy đến mặt Kỳ Duyệt, lóc : “Duyệt nhi, con thế Duyệt nhi? Con trúng tà ? Nếu những lời hồ đồ như !”
“Mau , mời đại phu! Mau mời đại phu tới! Nhanh lên!” Kỳ phụ lớn tiếng gọi, dường như cho tất cả rằng, sở dĩ Kỳ Duyệt những lời đó vì nàng thực sự những chuyện đó, mà là vì nàng trúng tà.
Chuyện tà ma quỷ quái, tin thì sẽ tin mực, tin tự nhiên sẽ tin.
Tần đội trưởng cùng những khác kẻ ngốc, tự nhiên thể để Kỳ phụ cứ thế gỡ tội cho Kỳ Duyệt, liền bước đến mặt Kỳ Duyệt, “Kỳ tiểu thư, ngươi còn nhớ những lời ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/chuong-95-dieu-dang-so-nhat-khong-phai-quy-ma-la-long-nguoi.html.]
Trông thấy , đầu óc Kỳ Duyệt nhanh chóng xoay chuyển, đột nhiên cả mềm nhũn ngã xuống đất.
Giả vờ ngất!
Đây là phản ứng đầu tiên của Thường Lạp Nguyệt, một kẻ thể những chuyện thương thiên hại lý như , thể khả năng chịu đựng tâm lý yếu kém đến thế!
Hơn nữa, lúc nãy nàng còn cho rằng thể đối phó với cả quỷ, trạng thái , kiêu ngạo đến thế, coi thường mạng như , là chuyện đùa !
Kỳ phụ tưởng con gái thực sự ngất , lo lắng yên, ôm Kỳ Duyệt bỏ .
Trông thấy , Thường Lạp Nguyệt vội vàng bước tới, ngăn cản Kỳ phụ.
“Kỳ lão gia, bây giờ tuyệt đối thể động Kỳ Duyệt, nếu , nàng khả năng sẽ cứu nữa, từng thấy trường hợp như thế , xin hãy để thử xem !” Thường Lạp Nguyệt nghiêm túc .
Nghe , Kỳ phụ theo bản năng liếc Kỳ Duyệt trong vòng tay , Thường Lạp Nguyệt tiếp tục : “Vừa nãy Kỳ lão gia cũng ? Có tà ma quấy phá, nếu kịp thời xử lý, chẳng lẽ sợ Kỳ Duyệt nàng …”
Nói đến nước , Kỳ phụ Kỳ Duyệt đang giả vờ ngất, trở nên do dự.
Và Kỳ Duyệt đang nhắm mắt bất động, cảm nhận sự chần chừ của Kỳ phụ, trong lòng ngừng nguyền rủa.
Người mau cha! Đừng phụ nữ Thường Lạp Nguyệt lừa gạt!
Nếu thời cơ thích hợp, Kỳ Duyệt thực sự nhảy dựng lên tát Thường Lạp Nguyệt một bạt tai!
Thế nhưng, kịp để Kỳ Duyệt nghĩ thêm, Thường Lạp Nguyệt trực tiếp đưa tay về phía nàng .
Thường Lạp Nguyệt duỗi tay , nhằm thẳng huyệt nhân trung của Kỳ Duyệt mà véo xuống!
Lực tay , quả thực hề nương nhẹ chút nào!
Thế là, kịp phòng , Kỳ Duyệt lập tức hét lên một tiếng bật dậy khỏi vòng tay của Kỳ phụ.
“Thường Lạp Nguyệt, ngươi tìm cái c.h.ế.t!” Theo bản năng, Kỳ Duyệt lao về phía Thường Lạp Nguyệt, vẻ mặt hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t nàng !
“Đủ ! Kỳ Duyệt, ngươi tình nghi liên quan đến vụ án mạng hàng chục , bây giờ, xin ngươi hãy cùng chúng đến phủ nha, chờ lệnh xét hỏi!” Tần đội trưởng mặt lạnh như tiền, với Kỳ Duyệt.
Nghe , trong mắt Kỳ Duyệt lóe lên một tia phẫn hận, nhưng khi ngẩng đầu lên, nàng tỏ vẻ vô tội, “Tần đội trưởng, ngươi dựa mà bắt đến phủ nha? Ta phạm gì?”
“Phạm gì? Ngươi tự còn gì…” Tần đội trưởng lạnh một tiếng .
Thế nhưng, Kỳ Duyệt vẫn vẻ mặt hiểu gì, “Cha, Tần đội trưởng đang gì thế? Sao con chẳng hiểu gì hết?”
Tiếp đó, Kỳ Duyệt quanh một lượt, cau mày càng lúc càng sâu, “Với , con đang ngủ trong phòng ? Sao con ở đây? Các ngươi tối muộn còn đến sân viện của con gì?”
Vốn dĩ Kỳ Duyệt cũng cảm thấy xong đời , nhưng lời của Kỳ phụ bỗng chốc nàng tỉnh ngộ.
Cứ thế , màn kịch giả vờ giả vịt diễn cũng thuận tay!
Thường Lạp Nguyệt ngờ tới chiêu , quả thực là thốt lên tán thưởng!
Nếu vì chính suýt chút nữa Kỳ Duyệt tính kế, thì nàng nhịn mà khen ngợi trí thông minh cao ngất trời của nàng !
“Chát chát chát!”
Thường Lạp Nguyệt thực sự nhịn nữa, vỗ tay về phía Kỳ Duyệt.