Xuyên Thành Thôn Nữ Xung Hỉ Nhà Đồ Tể - Chương 99: Trấn Nhỏ Biên Quan.

Cập nhật lúc: 2025-11-23 10:59:22
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không lo lắng, mà là thấu hiểu!

 

Chính vì thấu hiểu , nên dù lo lắng đến mấy, Thường Lạp Nguyệt vẫn nhẫn nhịn kéo Tào Chính .

 

Nàng thể để Tào Chính cảm thấy với đồng đội, đó là sự sỉ nhục đối với một quân nhân!

 

Nàng thể gì, điều duy nhất thể , chỉ âm thầm lo lắng và âm thầm ở bên!

 

Bên , Tào Chính chạy ngoài, chút do dự xông thẳng chiến trường, dũng cảm g.i.ế.c địch.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Có lẽ là vì gặp yêu thương, trong lòng tình yêu, việc gì cũng mạnh mẽ và tự tin. Vì , Tào Chính lúc tỏ vô cùng dũng thiện chiến.

 

Đồng đội xung quanh thấy thế, sĩ khí lập tức tăng lên. Cùng với việc từng tên Uy Khấu ngã xuống, chiến thắng cần nghi ngờ gì nữa.

 

Đám Uy Khấu thấy , để quân tiêu diệt, chỉ đành tháo chạy tán loạn trong sự khốn khổ.

 

Đợi đến khi trấn nhỏ đang gặp nguy khốn một nữa khôi phục sự yên tĩnh, trời rạng sáng.

 

Chỉ là, so với vẻ tiêu điều của ngày hôm qua, trấn nhỏ hôm nay càng thêm một phần bi thương.

 

Ở đầu thôn đặt t.h.i t.h.ể của những bách tính hại mà binh lính thu xếp. Gió lạnh ùa đến, dường như mang theo một tia bi ai. Người của trấn nhỏ ngày càng ít , thể là sống trong cảnh lo lắng từng ngày!

 

Thường Lạp Nguyệt đến mặt hai vị lão nhân, trong lòng đột nhiên cảm thấy tự trách. Nếu khoảnh khắc phát hiện điều bất thường mà nàng lên tiếng, giữ mạng sống của hai vị lão nhân .

 

Nụ hiền từ của lão gia gia ngày hôm qua vẫn còn hiện rõ mắt, nhưng giờ phút y bất động tại đây.

 

tình hình lúc đó thực sự vô cùng nguy cấp. Gần như là nàng nhảy lu nước lớn ở cửa, thì đến. Vì , cho dù nàng lên tiếng kêu cứu, sự đổi duy nhất lúc cũng chỉ là thêm một t.h.i t.h.ể của nàng ở đây mà thôi.

 

Tào Chính xử lý xong việc dọn dẹp chiến trường, lúc mới bước tới bên cạnh Thường Lạp Nguyệt. Thấy vẻ mặt nàng nặng trĩu, y trong lòng đau xót vô cùng.

 

"Nương tử, nàng còn đây!" Tào Chính đưa tay nhẹ nhàng vỗ vai Thường Lạp Nguyệt, dịu dàng an ủi.

 

Nghe , Thường Lạp Nguyệt gật đầu. Thực , nàng đặc biệt trực tiếp nhào lòng Tào Chính, một trận thật lớn.

 

, bây giờ , lúc, nàng thể !

 

, bất kể thế nào, chỉ cần xác định Tào Chính vẫn khỏe mạnh, bình an, lòng nàng yên tâm hơn nhiều.

 

Bởi vì nhà và con cháu của những về cơ bản đều rời , nên cũng đại sự gì để tổ chức, chỉ đơn giản cử hành một nghi thức hỏa táng nhỏ, đem tất cả những an táng.

 

Gợi ý hỏa táng là do Thường Lạp Nguyệt đề xuất. Nếu tất cả đều dùng quan tài, chi phí, thời gian và sức lực đều sẽ tăng lên nhiều, nhưng rõ ràng họ nhiều nhân lực, vật lực và tài lực như .

 

Đội quân còn những việc khác cần , chiến sự căng thẳng, họ thể mãi ở trấn nhỏ .

 

Thường Lạp Nguyệt suy nghĩ một lát : "Tướng công, , cứ theo ! Khi nào rảnh rỗi chúng hãy chuyện !"

 

Nghe , Tào Chính lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc : "Không ! Nàng một một tới đây chắc chắn chịu ít cực khổ. Giờ thấy nàng, thể để nàng cô đơn mạo hiểm một nữa? Hay là thế , tạm thời thời gian dừng , sẽ đưa nàng đến một trấn nhỏ khác. Ở đó của chúng đóng quân, an và đáng tin cậy hơn nhiều!"

 

", lỡ thời gian của ? Ta..." Thường Lạp Nguyệt do dự .

 

“Tẩu tẩu, tẩu cứ lời Tào ca . Tẩu đó thôi, khi tẩu đến, Tào ca thường xuyên nhắc đến tẩu. Nếu sắp xếp thỏa cho tẩu, Tào ca e là chẳng còn tâm trí việc!”

 

Đột nhiên, một tiểu nam sinh vẻ ngoài khôi ngô chạy tới, tươi với Thường Lạp Nguyệt.

 

Thường Lạp Nguyệt ngây , gương mặt chợt đỏ bừng, ngại ngùng nên gì thêm, chỉ e lệ gật đầu.

 

Thấy , Tào Chính hiền hòa Thường Lạp Nguyệt, đó kéo nàng đặt lên lưng một con ngựa, mới tự lên.

 

Lúc Thường Lạp Nguyệt mới , thì chẳng từ lúc nào, tướng công của nàng trở thành tiểu đội trưởng, trướng dẫn dắt hơn một trăm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-thon-nu-xung-hi-nha-do-te/chuong-99-tran-nho-bien-quan.html.]

 

Bị Tào Chính ôm trọn lòng, Thường Lạp Nguyệt chỉ cảm thấy cả trái tim ấm áp vô cùng, đập thình thịch như nhảy ngoài.

 

Thường Lạp Nguyệt từng cưỡi ngựa như , nhưng thấy rằng nếu thể, nàng nguyện ý cứ thế mãi.

 

Tiểu trấn họ tên là Hòa Bình trấn, mang ý nghĩa thái bình.

 

Giữa hai trấn vẫn còn một đoạn đường khá dài, gần nửa canh giờ mới tới.

 

Nhìn đội ngũ đông đảo phía , Thường Lạp Nguyệt trong lòng cảm khái vô vàn.

 

Nàng chợt nhớ đến một câu thịnh hành ở thời hiện đại: Nơi nào năm tháng yên bình , chẳng qua là đang ngươi gánh vác mà thôi!

 

Sự an tĩnh của quốc gia, sự bình yên của bách tính, tất cả đều dựa những trông vẻ lôi thôi, câu nệ tiểu tiết .

 

Họ chịu bao nhiêu khổ cực, mạo hiểm lớn đến nhường nào, mới đổi lấy cảnh tượng như hôm nay.

 

Trong dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung, Tào Chính gọi nàng.

 

“hiền thê, đến nơi !” Tào Chính dịu dàng Thường Lạp Nguyệt .

 

Nghe tiếng, Thường Lạp Nguyệt gật đầu, kéo tay Tào Chính bước xuống ngựa. Sau khi vững, Tào Chính với : “Ta đưa tẩu tẩu của các ngươi đến khách điếm đặt một phòng. Các ngươi cứ đến quân doanh , khi sắp xếp xong cho tẩu tẩu, sẽ !”

 

“Vâng, Đội trưởng!”

 

Mọi rạng rỡ hô vang, trong giọng chứa đầy vẻ trêu chọc rõ rệt.

 

Mặt Thường Lạp Nguyệt đỏ lên, nàng thẹn thùng trốn lưng Tào Chính. Tào Chính thì tỏ bình thản, liếc một cái, thản nhiên : “Mỗi tấn mã bộ một canh giờ. Ta về, ai dừng !”

 

“Á!”

 

“Đừng mà, Đội trưởng!”

 

Mọi , lập tức rên rỉ than vãn.

 

Thế nhưng, Tào Chính “vô tình” kéo tay hiền thê nhà , thong thả về phía .

 

Mọi , chỉ cảm thấy Đội trưởng của quả nhiên ứng nghiệm câu , khác giới thì quên cả nhân tính!

 

tình nguyện đến mấy, cũng chẳng thể gì khác. Sau khi về quân doanh, họ lập tức ngoan ngoãn chạy tấn mã bộ.

 

Tuy tấn mã bộ là công việc nặng nhọc, nhưng binh sĩ hôm nay cảm thấy lòng đặc biệt vui vẻ.

 

Ở phía bên , Tào Chính đưa Thường Lạp Nguyệt đến khách điếm nhất trong trấn, đặt cho nàng một căn phòng, gọi thêm vài món ăn.

 

Nhìn Tào Chính bận rộn , Thường Lạp Nguyệt trong lòng ngọt ngào vô cùng. Thấy chuẩn đó, Thường Lạp Nguyệt vội vàng kéo .

 

“Tướng công, đừng bận rộn nữa. Chàng mau đến quân doanh , những khác đang chờ đấy! Chàng về trễ quá .”

 

Trong lòng nàng Tào Chính ở bầu bạn với nàng, nhưng Thường Lạp Nguyệt bây giờ lúc, nên nàng thể thấu hiểu.

 

Nam nhân bên ngoài chinh chiến, giữ nước bảo nhà, nàng thể giúp gì, chỉ thể hết lòng ủng hộ , gánh nặng cho .

 

Nghe , Tào Chính Thường Lạp Nguyệt thật sâu, ánh mắt đầy vẻ lưu luyến và do dự.

 

Thường Lạp Nguyệt thấy thế, mỉm dịu dàng : “Mau . Thấy bình an vô sự, mới thể yên tâm. Dù cũng đến đây , cứ đến quân doanh xem xét, xử lý xong công việc hãy tìm !”

 

Tào Chính gật đầu, lúc đến cửa đột nhiên ôm Thường Lạp Nguyệt một cái, mới sải bước ngoài.

 

 

Loading...