Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-04 12:59:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tống ca mau lên đây, trời lạnh đừng để cảm.”
Ánh sáng tối tăm cực che giấu dị sắc thoáng hiện vụt tắt trong đáy mắt Tống Ký. Thạch Bạch Ngư nhiệt tình vén một góc chăn, giục lên giường. Tống Ký trầm mặc một lát, vẫn là xuống. Chỉ là mới xuống, nào đó liền dùng tay chân treo lên. Tay thì kẹp nách , chân thì thẳng tuột kẹp giữa hai chân .
“Đủ .” Tống Ký đè đầu gối của Thạch Bạch Ngư đang nhích tới cọ lên càng lúc càng cao, thở khẽ trầm xuống: “Ngư ca nhi, ngươi quên, là nam nhân ?”
“Không quên mà.” Thạch Bạch Ngư hậu tri hậu giác nhận hành vi của chút đốt lửa, đờ đẫn giả vờ ngây ngô: “Ngươi cao lớn tráng kiện như , cho dù mặc nữ trang cũng giống nữ nhân ?”
Tống Ký: “……”
“Tống ca, tay chân đông lạnh lắm, ngươi hỏa khí vượng, cho sưởi ấm một chút ~” Thạch Bạch Ngư chớp mắt thương lượng: “Chỉ một lát thôi.”
Tống Ký thở dài, trực tiếp ôm lòng: “Ngủ .”
“Ừm.” Thạch Bạch Ngư tìm một vị trí thoải mái gối đầu lên vai , dứt khoát nhắm mắt . Nhìn thì ngoan ngoãn an tĩnh, nhưng thực trái tim đang đập thình thịch liên hồi. Có điều Tống Ký cũng chẳng khá hơn là bao, dù áp tai n.g.ự.c, vẫn thể thấy tiếng tim đập thình thịch .
Tống Ký vẫn nhúc nhích, lắng tiếng tim đập hòa lẫn , một lúc lâu mới giơ tay buông màn giường xuống. Còn về ngọn đèn dầu mờ ảo đang le lói sắp tắt, chẳng ai buồn để ý.
Không bao lâu trôi qua, tiếng tim đập của trong lòng đang giả vờ ngủ dần dần định , Tống Ký mới ôm trở , mơ hồ đè lên , chăm chú hồi lâu. Nhắm mắt , Tống Ký xoay trở . Người vốn nên cuộn tròn trong lòng cũng theo động tác của , xoay lăn sang một bên.
Hạ Chí
Không bao lâu, lẽ vì cảm thấy ấm áp, lăn trở , nhấc chân gác lên Tống Ký. Vừa vặn lệch , đầu gối khéo chạm vị trí nào đó đang đặc biệt hưng phấn.
Tống Ký khẽ rên một tiếng, cơ bắp căng cứng, vốn dĩ ngủ giờ càng ngủ .
“Thật ngươi là thật sự ngu ngốc là giả vờ ngu ngốc.” Tống Ký Thạch Bạch Ngư đang ngủ say chút tự , hít sâu một đầu chằm chằm trần nhà: “Khẳng định là giả vờ… Tâm tư lắt léo đến nỗi lọt cả gió, mà ở Thạch gia ức h.i.ế.p đến nông nỗi đó.”
Nghĩ đến cái màn oai của Thạch Bạch Ngư ban ngày, Tống Ký tin thật sự nhu nhược ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài. Đây là một tên giả heo ăn thịt hổ.
Theo cái lạnh càng lúc càng sâu, bên ngoài màn, đèn dầu dần cạn, ngọn lửa uốn lượn rũ xuống, từ từ bé dần yếu ớt, ánh sáng cũng trở nên càng thêm u tối. Thế nhưng Tống Ký vẫn tinh thần vô cùng. Cuối cùng rốt cuộc thể nhịn nổi nữa, xoay một nữa đè Thạch Bạch Ngư , kéo cổ áo , để dấu răng tím đậm vai và xương quai xanh của , lúc mới buông tha.
“Ngươi cứ ỷ thể ốm yếu mà tới .” Tống Ký dùng lòng bàn tay xoa xát vết c.ắ.n tạo , ánh mắt nguy hiểm nhưng đầy kiềm chế: “Đợi ngươi dưỡng thể , xem thu thập ngươi thế nào!”
Người đang ngủ say vẫn nhúc nhích, thế nhưng khẽ run rẩy khó nhận khi Tống Ký lời . Tống Ký tỉnh từ lúc nãy, nhưng cố ý vạch trần, thoải mái hào phóng hôn thêm vài cái chỗ c.ắ.n, chiếm đủ tiện nghi, lúc mới xoay trở , mãn nguyện nhắm mắt ngủ .
Thạch Bạch Ngư đợi ngủ mới mở mắt . Đèn dầu tắt hẳn, trong bóng đêm thấy gì cả. Cậu giơ tay sờ sờ vai và xương quai xanh c.ắ.n, lén lút dịch sang một bên.
Tê… Người thuộc loài ch.ó ? Cắn đau thật đấy! Không cần soi gương cũng , lực mạnh như , chắc chắn để dấu.
Thạch Bạch Ngư bĩu môi, nhưng cũng bận tâm nhiều, nhanh ngủ . Có điều, ngủ an lắm. Chăn lúc lạnh lúc nóng, theo bản năng đuổi theo nguồn nhiệt mà rúc , nhưng vẫn lạnh đến tỉnh giấc. Mở mắt mới phát hiện bên ngoài cửa sổ trời sáng choang, Tống Ký rời giường từ lúc nào . Khó trách càng ngủ càng lạnh.
Thạch Bạch Ngư ngáp ngắn ngáp dài dậy, vốn còn định cọ quậy thêm một lát, nhưng gió lạnh thổi chăn khiến giật . Đằng nào cũng lạnh , chi bằng dậy luôn. Thạch Bạch Ngư cọ quậy nữa, lập tức vén chăn xuống giường, lấy bộ quần áo xếp gọn gàng đặt ở cuối giường mặc . Suốt quá trình hề nhận điều gì bất thường. Mãi cho đến khi đặt chân xuống đất giày, mới nhớ tối qua ôm gối đầu sang đây, căn bản mang theo quần áo. Nghĩ cũng , là Tống Ký lấy cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-12.html.]
Thạch Bạch Ngư , mở cửa ngoài.
“Tống ca?”
Tìm một vòng thấy , nghĩ chắc là chuyện gì đó ngoài, mấy ngày nay vẫn thường như , Thạch Bạch Ngư quen . Gọi hai tiếng ai đáp, liền thẳng bếp. Bữa sáng quả nhiên xong, cháo trắng màn thầu cùng dưa muối. Thạch Bạch Ngư liếc một cái, liền đậy vung . Lấy nước ấm trong nồi rửa mặt, lúc mới bắt đầu ăn sáng.
Ăn sáng xong Tống Ký cũng trở về, cũng núi .
Tối qua tuyết rơi cả đêm, xa một mảnh ngân trang tố khoả, hầu như thấy bao nhiêu màu sắc khác, núi, cành cây, mái nhà, ruộng đồng tất cả đều phủ một lớp tuyết dày cộm. Tống Ký lúc núi, Thạch Bạch Ngư trong lòng khỏi chút lo lắng, kìm về phía ngọn núi lớn nhiều .
Để cho suy nghĩ miên man, Thạch Bạch Ngư dọn dẹp nhà trong nhà ngoài một lượt, thêm cỏ khô và nước cho bò trong chuồng, xẻng tuyết đọng trong sân. Bận rộn một hồi, thời gian trôi qua cũng khá nhanh.
Tống Ký trở về giữa trưa, bước cổng viện, Thạch Bạch Ngư chạy qua.
“Ngươi về ?” Khó thấy Tống Ký mặc áo dài tay, Thạch Bạch Ngư tò mò vươn tay sờ sờ: “Lại núi ?”
“Không.” Tống Ký cánh tay Thạch Bạch Ngư sờ qua, đặt cái sọt phía xuống: “Đi Lưỡng Hà Thôn.”
Thạch Bạch Ngư đang nghi hoặc Lưỡng Hà Thôn gì, theo động tác của cúi đầu xuống, liền thấy trong sọt cuộn tròn một con thỏ trắng.
“Ngươi nuôi thỏ ?” Tống Ký bắt con thỏ lên, đặt lòng Thạch Bạch Ngư: “Con là con cái.”
“Ngươi đặc biệt Lưỡng Hà Thôn, chỉ vì con thỏ ?” Thạch Bạch Ngư ôm con thỏ ngây .
“Ừ.” Tống Ký lấy sọt cỏ khô ôm bếp, cái sọt thì tiện tay xách đến đặt mái hiên: “ , lúc ở đây, đại bá mẫu của ngươi đến tìm ngươi gây sự ?”
Thạch Bạch Ngư ôm con thỏ theo bếp: “Không , chỉ đụng hôm núi tìm nấm đông cô thôi, ?”
“Không gì.” Tống Ký ném cỏ khô đống củi: “Cảm giác nhà bọn họ thấy cứ như thấy ôn thần , đặc biệt chột .”
“À.” Thạch Bạch Ngư : “Chắc là vì ngươi đòi nợ thuê đó.”
Tống Ký: “?”
“Chờ thời tiết hơn một chút, định về Lưỡng Hà Thôn, lấy những ruộng đất đây cho nhà bọn họ tạm thời canh tác.”
Biết Tống Ký sợ bỏ trốn, Thạch Bạch Ngư nhấn mạnh: “Hai chúng cùng .”