Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-04 12:59:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoài miệng kêu ngứa, Thạch Bạch Ngư từ chối, cứ để Tống Ký xoa càng lúc càng hăng say. Đương nhiên, cũng run rẩy dữ dội hơn.
Một lúc lâu , như thể rốt cuộc xoa đủ, Tống Ký rút tay , đắp chăn cho .
“Ừm?” Thạch Bạch Ngư đầu về phía Tống Ký, giọng biến đổi bất ngờ, chút thỏa mãn.
Tống Ký: “……”
“Không xoa nữa ?” Thạch Bạch Ngư thấy phản ứng, chủ động hỏi.
Tống Ký thần sắc phức tạp: “Gầy quá, chẳng mấy lạng thịt.”
Thạch Bạch Ngư chịu đả kích lớn, thầm thề, nhất quyết thể ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, yoga và các bài tập định hình m.ô.n.g nhất định kiên trì luyện tập!
Kể từ đó, Thạch Bạch Ngư ngày nào cũng nghỉ, mỗi ngày sớm tối đều tập một bộ yoga và bài tập định hình m.ô.n.g. Buổi sáng Tống Ký ở nhà, liền tỉnh dậy luyện tập giường. Buổi tối Tống Ký ở nhà, liền trải chiếu luyện tập ở phòng ngoài mặt đất.
Thạch Bạch Ngư rằng, Tống Ký liên tục mấy ngày đều hồi tưởng cảm giác đó, thường xuyên đợi ngủ lén lút xoa. Càng xoa càng yêu thích buông tay, cũng ảo giác , tổng cảm giác xúc cảm ngày càng . Hơn nữa xoa là run rẩy, cho dù đang ngủ mơ tiếng ân hừ cũng uốn lượn vài vòng, lòng ngứa ngáy. Tống Ký chỉ thể hít sâu với rằng đợi thêm chút nữa. Cứ dưỡng thêm chút nữa là .
Để kìm nén d.ụ.c vọng đang rục rịch trêu chọc trong lòng, Tống Ký nhàn nhã mấy ngày quyết định nữa núi. cũng là để trốn tránh điều . Thạch Bạch Ngư thể ốm yếu sợ lạnh, môi thường xuyên tái tím vì rét, tính toán săn hai tấm da cáo để khăn choàng cổ cho . Chỉ là loài cáo giảo hoạt khó săn, mỗi đều mai phục vài ngày, hẳn cũng ngoại lệ.
“Lần núi đại khái mất bốn năm ngày, ngươi một ở nhà tự chăm sóc bản , việc gì thì tìm Ngô a ma.” Tống Ký thu dọn xong đồ đạc, rốt cuộc vẫn yên lòng về Thạch Bạch Ngư, dừng dặn dò: “Buổi tối nhớ đóng kỹ cửa sổ, quần áo nhất định giặt bằng nước ấm, đừng tiếc củi, chờ về sẽ kiểm tra, nếu như gầy …”
“Thế nào?” Thạch Bạch Ngư mắt trông mong.
Tống Ký bật thốt lên: “Đét m.ô.n.g.”
Nói xong Thạch Bạch Ngư cả, nhưng bản Tống Ký trở nên tự nhiên, nghĩ nghĩ còn gì cần dặn dò nữa, xoay định rời . Vừa mới xoay Thạch Bạch Ngư kéo .
“Bốn năm ngày, ngươi ở trong núi ở ?” Thạch Bạch Ngư còn từng xa Tống Ký lâu như .
“Trong núi nhà gỗ, thợ săn trong thôn núi cũng thường ở đó.” Tống Ký thấy sự lo lắng của Thạch Bạch Ngư: “Đừng lo lắng.”
“Vậy thì…”
Tống Ký kiên nhẫn chờ Thạch Bạch Ngư xong, nhưng Thạch Bạch Ngư trầm mặc, đột nhiên buông cánh tay , vươn tay ôm lấy eo .
“Không ?” Thạch Bạch Ngư chút luyến tiếc: “Thật cần liều mạng như , bây giờ tình hình trong nhà , bận tâm . Cho dù khó khăn cũng chỉ là cái mùa đông thôi, chờ đầu xuân chúng cùng phấn đấu cũng mà, sợ chịu khổ .”
“Ta .” Tống Ký trong lòng rung động, giơ tay ôm lấy Thạch Bạch Ngư: “ nhất định , hứa với ngươi, trở về sẽ tạm thời núi nữa, ở nhà bầu bạn với ngươi.”
Thạch Bạch Ngư vẫn ôm buông tay: “Chỉ là… ngươi ở nhà, buổi tối cũng ai sưởi ấm chăn cho .”
Tống Ký: “……”
“Còn nữa…” Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu về phía Tống Ký: “Ngươi xoa bóp m.ô.n.g , cảm giác hơn nhiều ? Sáng nay tự sờ, cảm giác cũng mềm mại hơn nhiều.”
Tống Ký: “……”
“Khụ khụ!”
lúc khí đang yên tĩnh, phía đột nhiên vang lên hai tiếng ho khan. Hai vội vàng buông , đầu liền thấy một lão nhân đang ngượng nghịu ở bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-14.html.]
“Thôn trưởng.” Tống Ký mặt biểu cảm, dường như cũng hề hổ vì khác thấy, nhưng nếu kỹ thì sẽ phát hiện, hai tai đều đỏ bừng.
“Năm nay tuyết rơi ngừng, tính triệu tập , hai ngày nữa sẽ dọn dẹp tuyết đọng đường chính trong thôn.” Thôn trưởng đ.á.n.h giá Tống Ký: “Ngươi đây là núi ?”
“ .” Tống Ký dừng một chút: “Đại khái bốn năm ngày.”
Hạ Chí
Thôn trưởng chút khó xử: “Không thể lùi hai ngày ?”
Tống Ký liếc Thạch Bạch Ngư: “Không thể.”
Lùi một ngày, phu lang của sẽ chịu lạnh thêm một ngày.
“Thôn trưởng.” Thạch Bạch Ngư kịp thời lên tiếng: “Tống ca thời gian, cũng như thôi.”
Tống Ký nhíu mày, rõ ràng tán đồng.
“Ta rảnh rỗi cũng thấy lạnh, việc thì còn thể ấm áp hơn chút.” Thạch Bạch Ngư vươn tay móc nhẹ ngón tay .
Tống Ký nắm lấy ngón tay đang nũng của : “Vậy ngươi tự chú ý một chút, thể ngươi , đừng mệt.”
Thạch Bạch Ngư ngoan ngoãn gật đầu. Cậu thực quá hiểu, vì Tống Ký luôn cảm thấy thể yếu ớt, thật ngoài việc đặc biệt sợ lạnh thì cảm giác cũng khỏe. Không ngờ thôn trưởng từng gặp mặt cũng theo : “Thân thể Ngư ca nhi , ngươi yên tâm, sẽ sắp xếp cho việc nhẹ nhàng, sẽ mệt .”
“Vậy phiền thôn trưởng.” Tống Ký lúc mới yên tâm.
Như thế, việc liền định đoạt. Sau khi thôn trưởng rời , Tống Ký cũng cõng đồ đạc núi.
Thạch Bạch Ngư buồn bực hai ngày, mãi đến khi tham gia lao động tập thể, mới từ những lời lẩm bẩm buôn chuyện của thôn dân, rằng thì Tống Ký mời đại phu khám cho ngay ngày khiêng về. Lúc , tân phu lang cửa ít đến xem náo nhiệt, khéo thôn trưởng hôm đó cũng đến tìm Tống Ký việc, nên lời đại phu đều hết.
“Cái Tống Ký tuy tiếng đồn xa, nhưng đối với phu lang của tồi chút nào. Nhớ hồi đó Ngư ca nhi mới đến gầy như một bộ xương khô, đại phu còn thể thiếu hụt quá nặng ảnh hưởng đến việc sinh dưỡng, đều bảo chắc chắn sẽ ghét bỏ. Tống Ký những ghét bỏ mà còn cho ăn ngon uống bồi bổ, xem mới bao lâu mà đổi hẳn .”
“Chẳng , nhà nông chúng , sân nhà ai mà chẳng lầy lội, thế mà vì sợ phu lang giẫm bẩn giày, liền cho lát bộ sân bằng đá.”
“Cái là phá của , nhà ai chịu nổi cái kiểu vung tiền như chứ.”
“Đàn ông già khó khăn lắm mới khai trai, chẳng là quý trọng vài ngày .”
“Các ngươi đừng thấy Ngư ca nhi thành thật ngoan ngoãn, Tẩu t.ử nhà họ Tống , đó ghê gớm lắm.”
“Chuyện Tẩu t.ử nhà họ Tống đ.á.n.h các ngươi chứ, chính là Ngư ca nhi đấy!”
“Cái cũng quá kỳ , dù phân gia, thì đó cũng là một nhà thể…”
“Các ngươi chẳng , ân oán giữa Tẩu t.ử nhà họ Tống và Tống Ký .”
Nghe lời , các phu lang, bà lão gần đó đều dựng tai lên ngóng. Thạch Bạch Ngư cũng đang chuyện phiếm về ngon lành, từ chối hành động kéo chỗ khác của Ngô a ma, lén lút dựng tai lên.
Cậu bà lão : “Tống Ký hôn ước với con gái nhà họ Bạch , con gái nhà họ Bạch gả cho đường của Tẩu t.ử nhà . Nghe việc chính là Tẩu t.ử nhà giữa xúi giục, khuôn mặt Tống Ký thương cũng là do Tẩu t.ử nhà gây đó.”
Thạch Bạch Ngư thấy liền kinh hãi.