Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:54:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thạch Bạch Ngư trầm tư, quả thật là như . Tuy hai nhãi con nhiều trông nom, hầu như chẳng cần đến hai vị cha tiện nghi bận tâm, song nếu thật lòng bỏ bê chúng dăm ba ngày, trong lòng vẫn khỏi dâng lên cảm giác tội . Hơn nữa, cũng luyến tiếc lắm. Bởi , cái cớ thoái thác của Tống Ký , may mắn cũng tạm chấp nhận .
"Được, ngươi cứ ." Thạch Bạch Ngư vẫn giữ ý riêng trong lòng: " thể một ngươi , hãy để Chu thúc bồi ngươi cùng."
Tống Ký đáp lời: "Được, ngươi."
Thạch Bạch Ngư đầu tìm Chu thúc, dặn dò cẩn thận một phen, đặc biệt nhấn mạnh rằng nhất định trông chừng Tống Ký cho kỹ, phép buộc ga-rô. Chu thúc Tống Ký buộc ga-rô thì sợ ngây . Rốt cuộc đều coi trọng việc "nhiều t.ử nhiều phúc", mà ... ngại con cái nhiều mà buộc ga-rô chứ?
"Phu lang cứ yên tâm, lão nô chắc chắn sẽ trông chừng lão gia thật kỹ, sẽ để cơ hội buộc ga-rô ." Chu thúc lập tức trịnh trọng bảo đảm.
Có Chu thúc "nhãn tuyến", Thạch Bạch Ngư yên tâm. Nghĩ đến Tống Ký lẽ mất vài ngày, y phục thường cùng đồ dùng ngủ nghỉ liền chuẩn cẩn thận. Cậu chú trọng đến mức dù ngoài vẫn ăn ngon uống , dùng đồ , tiền bạc đủ đầy, than sưởi cũng là loại nhất, than chỉ bạc.
Cậu bận rộn như con , Tống Ký kéo cùng đặt tên cho hai nhãi con mà chẳng bắt gặp , cuối cùng đành tự nghiền ngẫm. May mà cũng vài chữ, bằng nhiệm vụ gian nan mà giao lên đầu thì chắc chắn sẽ luống cuống. Hắn đóng cửa thư phòng suy tư nửa ngày, cuối cùng cũng nghĩ hai cái tên tự cảm thấy tệ.
"Tống Thận Ngôn, Tống Đông Lễ?" Thạch Bạch Ngư cầm lấy tên, ánh mắt sáng lên: "Tên tồi, thận trọng từ lời đến việc , mùa đông chi lễ... Chà, tồi thì tồi, nhưng cái tên ngươi đặt, cũng quá bất công đại nhi t.ử ?"
"Ca nhi nên dưỡng cho kiều khí một chút." Tống Ký ý ngoài lời, chính là bất công đại nhi t.ử đến rõ ràng: "Thận Ngôn dù cũng là lão đại, là hán t.ử, việc lý nên lý trí đa tư, thận trọng từ lời đến việc ."
Tuy bất công đại nhi t.ử, nhưng đối với đại nhãi con rõ ràng cũng là ký thác kỳ vọng cao. Thạch Bạch Ngư đương nhiên , chỉ là cố ý trêu ghẹo đùa giỡn một chút, thấy giải thích nghiêm túc như liền thêm gì nữa, rũ mắt tên tay .
"Nhũ danh của đại ca là Thạch Bảo, của tiểu nhi t.ử là Thạch Bối." Tống Ký nhũ danh cũng nghĩ kỹ cùng một thể.
Thạch Bạch Ngư xong thì mày nhảy dựng lên: "Vì đặt nhũ danh kỳ lạ như ?"
"Thạch lấy họ của ngươi, hai nhãi con tên một chữ vặn tạo thành 'Bảo Bối'." Tống Ký ôm Thạch Bạch Ngư lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên trán : "Ba các ngươi, đều là bảo bối của ."
Tim nhỏ của Thạch Bạch Ngư những lời ngon tiếng ngọt của Tống Ký cho mềm nhũn, thiếu chút nữa nhảy ngoài, nhịn kích động c.ắ.n môi đối phương một cái.
Thật sự là c.ắ.n. Vừa c.ắ.n xé.
Sau đó m.ô.n.g liền ăn một cái vách của Tống Ký.
"Ngoan ngoãn chút, đừng trêu ." Tống Ký thở dài: "Ngươi bây giờ mà trêu , nghẹn c.h.ế.t mất."
Thạch Bạch Ngư: "..." Dù thì, về nhũ danh của đám nhãi con, vẫn quyết định cống hiến một chút trí tuệ: "Thạch Bảo Bối kỳ quái quá, là gọi Ninh Ninh và An An ?"
Tống Ký gật đầu, nhưng vẫn cố chấp: "Vậy... Thạch Ninh Bảo, Thạch An Bối."
"Ai đặt nhũ danh như ngươi ?" Thạch Bạch Ngư nên lời: "Thôi , đại danh ngươi, nhũ danh , cứ là Ninh Ninh và An An."
Cậu xem như , gia hỏa là cùng "bảo bối" giằng co, cần buồn nôn đến ?
Hạ Chí
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-191.html.]
Tống Ký: "..." Dù vẫn cảm thấy "Bảo Bối" hơn, nhưng thấy Thạch Bạch Ngư kiên trì, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Tên hai nhãi con liền cứ định xuống.
Ngày hôm giờ ngọ, Tống Ký liền cùng Chu thúc cùng cửa, thẳng tiến Bi Châu phủ thành. Hắn , Thạch Bạch Ngư liền tiếp nhận việc buôn bán, song hiện tại thứ sớm quỹ đạo, cho nên cần quá bận rộn, cũng chỉ mỗi ngày dạo xem xét một chút.
Xe ngựa trong nhà Tống Ký và Chu thúc dùng để vội vã cửa, vì tiện đường , Thạch Bạch Ngư đành đến tiệm xe ngựa mua thêm một chiếc nữa. Bởi vì phu xe, mỗi ngoài đều là Tiểu Nguyệt lái xe. Tiểu nha đầu thì thanh tú, nhưng xe ngựa thì nàng điều khiển dáng hình. Thỉnh thoảng, khi Thạch Bạch Ngư đơn độc cửa, sẽ tự điều khiển.
Chu thẩm thật sự thể xem nữa, tìm đến Thạch Bạch Ngư đề nghị: "Lão gia dù cũng là Hương Nam, trong nhà chỉ nô tỳ cùng lão Chu và Tiểu Nguyệt ba hầu hạ, việc còn ngài cùng lão gia tự động thủ, thật sự kỳ cục. Hay là nô tỳ cùng Ngô a ma nhà môi giới chọn mấy hiểu chuyện, cần mẫn trở về?"
Thạch Bạch Ngư đối với điều thì cảm thấy thế nào, nhưng Chu thẩm đề xuất, cảm thấy thêm vài cũng tồi, liền gật đầu đồng ý.
Chu thẩm cùng Ngô a ma trưa hôm đó liền đến nhà môi giới, chốc lát liền dẫn bốn trở về. Trong đó một thấp hơn, trẻ hơn Chu thúc một chút, là một phu xe. Ba còn thì một là tiểu tư cùng tuổi với Mạnh Tráng, hai là nha cùng tuổi với Tiểu Nguyệt.
Trong nhà bỗng dưng đông như , náo nhiệt, mỗi mỗi việc, nhiều việc vặt vãnh cũng theo đó trở nên gọn gàng ngăn nắp. Thạch Bạch Ngư ngoài cũng cần cùng Tiểu Nguyệt tự đ.á.n.h xe, đều phu xe chuyên nghiệp cùng, quả thật bớt lo ít. Chủ yếu là ngựa giống trâu hiền lành như , kinh nghiệm vội vàng thật sự vất vả.
Sáng ngày thứ ba Tống Ký rời , cuối cùng bắt đầu đổ trận tuyết đầu tiên kể từ khi mùa đông tới. tuyết cũng lớn, rơi xuống đất tan, ngay cả cành cây và mái nhà cũng đọng dấu vết. Nói là tuyết, kỳ thực là mưa tuyết. dù là mưa tuyết, cũng khiến nhẹ nhõm thở phào.
"Tuyết rơi là , miễn cưỡng xem như một điềm lành." Chu thẩm cùng Ngô a ma cảm khái: "Hy vọng tuyết thể rơi lớn hơn chút, bằng sang năm cuộc sống e rằng gian nan."
Ngô a ma gật đầu tán thành sâu sắc, giơ tay khoa tay múa chân hai cái.
"Ngô a ma đúng, nhưng rơi thì cũng đợi lão gia bọn họ trở về hãy rơi, bằng đường sẽ dễ dàng." Chu thẩm phụ họa, ngay đó giơ tay vỗ miệng: "Xem cái miệng ."
chuyện thời tiết, nào thể theo ý mà . Chỉ rơi trận mưa tuyết nhỏ như , đến tối liền tạnh, ngày hôm thậm chí còn hửng nắng, đó liên tiếp hai ngày đừng tuyết, ngay cả hạt mưa cũng chẳng thấy. Khiến sầu lòng.
Thạch Bạch Ngư cũng sầu, chỉ là nỗi sầu của giống với Chu thẩm và . Tống Ký phủ thành sáu ngày mà vẫn trở về, chuyện thuận lợi . Cũng việc gì khó giải quyết, chẳng qua là nhà môi giới, đến nỗi trì hoãn lâu như ?
Hay là Bi Châu phủ thành thích hợp, nên chạy tới Dĩnh Châu? Thạch Bạch Ngư đầu hỏi Chu thẩm: "Chu thẩm, ngươi từ Bi Châu đến Dĩnh Châu mất bao lâu ?"
"Bi Châu đến Dĩnh Châu..." Chu thẩm nghĩ nghĩ: "Nói nhanh thì, ba bốn ngày ."
Ba bốn ngày, thì cũng tạm . Nếu Tống Ký thật sự vòng đến Dĩnh Châu, thì qua sáu ngày quả thật đủ lắm. vì , trong lòng Thạch Bạch Ngư vì thế mà cảm thấy an tâm, ngược chút bồn chồn lo lắng.
Thạch Bạch Ngư thở dài, lấy cuốn sách về các loại quạt mà xem.