Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:02:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Bạch Ngư cũng cảm thấy thật đen đủi, thèm phản ứng Hoàng Ngọc Anh, lấy cái bánh rán hành thơm lừng buổi sáng ăn.

 

Bánh bột ngô ăn xong là đồ ăn vặt. Mấy món vẫn là trấn Tống Ký mua cho . Cậu cửa mang theo hơn nửa túi, nào là đậu phộng, hạt dưa, bánh ngọt, thịt khô, đủ để g.i.ế.c thời gian.

 

Hoàng Ngọc Anh buông giỏ đầu , thấy Thạch Bạch Ngư đang nhồm nhoàm nhai nuốt một cách coi ai gì, lập tức giận sôi m.á.u.

 

“Mục vô tôn trưởng, quả nhiên là cái thứ giáo dưỡng!” So với vị đường tức phụ Bạch Như Lan bên cạnh, Hoàng Ngọc Anh càng căm ghét Thạch Bạch Ngư. Dẫu , họ Bạch chỉ là kẻ đầu óc, lừa dối, đường cấu kết mà hủy hôn. Thạch Bạch Ngư khác, chỉ gả cho Tống Ký, mà còn là một nhân vật lợi hại. Lần trong thôn tổ chức xúc tuyết, nàng ăn đủ thiệt thòi tay đối phương.

 

Kỳ thực, ngay từ khi từ chối trời xui đất khiến gả cho Tống lão đại, Hoàng Ngọc Anh đoạn tuyệt ý nghĩ với Tống Ký, nhưng nàng chính là cam lòng. Hoàng Ngọc Anh nàng , những khác cũng đừng mơ tưởng , nàng chính là cho Tống Ký cả đời cô độc, về già thê lương! Nàng thể hỏng nhân duyên của Tống Ký một , thì thể hỏng thứ hai.

 

Hoàng Ngọc Anh hung tợn nghĩ trong lòng. Vừa thu ánh mắt , liền Thạch Bạch Ngư lạnh một tiếng: “Cho dù giáo dưỡng, cũng tổng hơn cái loại tống tiền thành liền la lối lóc.”

 

“Ngươi!” Hoàng Ngọc Anh đột nhiên trừng mắt .

 

Thạch Bạch Ngư tươi như gió xuân: “Nếu sớm phân gia cắt đứt qua , thức thời nên giống như c.h.ế.t mà quấy rầy lẫn . Cứ vội vàng tìm phiền phức còn đãi ngộ như khách quý, thuần túy là ăn ké.”

 

“Họ Thạch, ngươi dám trù ẻo lão nương c.h.ế.t, lão nương xé nát miệng ngươi!” Hoàng Ngọc Anh tức đến điên , vung chiếc lưỡi hái lao về phía Thạch Bạch Ngư.

 

Thạch Bạch Ngư xả giọng liền bắt đầu kêu: “Phi lễ a! Tức phụ Tống lão đại đói khát khó nhịn đến cả ca nhi cũng buông tha a!” Vừa kêu nhảy dựng lên: “Đại tẩu ngươi bình tĩnh một chút, ca nhi tuy rằng cũng đồ của hán t.ử nhưng rốt cuộc vẫn là ca nhi, ngươi, ngươi đừng tới đây, cứu mạng a! Phi lễ a!”

 

Khi Hoàng Ngọc Anh lao tới, nghiêng duỗi chân vướng một cái, nhân lúc đối phương ngã nhào, nhanh ch.óng túm lấy cổ tay đoạt lấy lưỡi hái ném về hướng ngược , buông tay khiến đối phương ngã cắm mặt xuống đất.

 

Người thấy bộ quá trình mà kịp xen khuyên can, Bạch Như Lan: “……”

 

Càng nàng nghẹn họng trân trối hơn là, mắt thấy thôn dân động tĩnh chạy lên, Thạch Bạch Ngư giật tóc , tay túm cổ áo, tóc tai bù xù liền nhanh ch.óng đỏ mắt, trông chật vật kinh hoàng.

 

Một ca nhi hổ như , nàng lớn đến thế vẫn là đầu tiên thấy. Lại còn cái gì mà nữ t.ử phi lễ bá đạo cường bạo một ca nhi như , thật đúng là mệt cho nghĩ !

 

Hoàng Ngọc Anh Thạch Bạch Ngư kêu la om sòm mà tức điên, trong lòng càng hận đến tận cùng, bò dậy thuận tay vớ lấy nắm bùn đất liền ném về phía .

 

“Ngươi dám hủy danh dự của , liều mạng với ngươi!” Hoàng Ngọc Anh thét ch.ói tai, như con trâu điên ngã nhào, lao thẳng Thạch Bạch Ngư.

 

Thạch Bạch Ngư mắt sắc liếc thấy thôn dân tiếng đến , trốn, Hoàng Ngọc Anh đ.â.m trúng, chỉ là lúc ngã xuống đất liền kéo lấy cổ áo đối phương, cùng nắm c.h.ặ.t mà đổ xuống.

 

Và cảnh tượng , vặn các thôn dân chạy lên núi thấy rõ ràng.

 

Thạch Bạch Ngư lóc t.h.ả.m thiết giãy giụa kêu: “Phi lễ a, Đại tẩu, Đại tẩu ngươi bình tĩnh một chút, chỉ là một ca nhi a!”

 

Trong trường hợp , với những lời lẽ đó, những thôn dân chất phác lập tức dẫn dắt, hai chị em dâu đất, từng đôi mắt trâu trừng lớn như chuông đồng.

 

Trừ hai gã hán t.ử, còn mấy phụ nữ cũng tiếng động mà chạy lên, thấy cảnh tượng như đều há hốc mồm.

 

Trong đó, một phụ nữ hô: “Ai da c.h.ế.t tiệt, Tống đại nương t.ử ngươi , mau buông Tống phu lang !”

 

Thạch Bạch Ngư run rẩy vươn tay “cầu cứu”: “Cứu mạng, cứu cứu , Đại tẩu của điên !”

 

Đừng đè kêu cứu mạng, Hoàng Ngọc Anh chẳng chiếm chút tiện nghi nào, một đôi tay khống chế c.h.ặ.t chẽ, đừng là đ.á.n.h, cho dù động đậy cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-21.html.]

 

Nhân lúc Hoàng Ngọc Anh ngây trong chốc lát, Thạch Bạch Ngư ghé sát tai nàng hạ giọng: “Thù Tống Ký hủy dung ghi nợ cho ngươi , ngươi nhất đừng chọc .”

 

Giây tiếp theo, đợi thôn dân đến kéo , Thạch Bạch Ngư liền một chân đạp Hoàng Ngọc Anh , run lẩy bẩy túm lấy cổ áo dậy, đầy mặt hoảng sợ.

 

Hoàng Ngọc Anh ngửa mặt đá văng ngã nhẹ, chịu đựng cơn đau nhức ở gáy, vặn vẹo mặt, đến lời cũng thốt nên lời.

 

“Ngươi, ngươi chứ?” Thạch Bạch Ngư như thể mới hồn cơn kinh hoàng, Hoàng Ngọc Anh vẫn bất động mà sợ hãi lo lắng: “Ta, sợ quá, liền bản năng đạp một cái, sẽ … c.h.ế.t, c.h.ế.t chứ?”

 

Hoàng Ngọc Anh: “……”

 

Bạch Như Lan: “……”

 

Hạ Chí

Mặc dù thấy bộ quá trình, nhưng Bạch Như Lan cũng tính toán nhúng tay chuyện rắc rối . Hoàng Ngọc Anh ngày thường cường thế quen , còn là kẻ gây chuyện, trong tối ngoài sáng thiếu khuyến khích, châm ngòi chồng nàng đ.á.n.h nàng.

 

Chuyện hôm nay cũng là Hoàng Ngọc Anh chủ động trêu chọc, giờ thì đá tấm sắt, đáng đời! Bạch Như Lan trong lòng vui sướng khi gặp họa, nhưng mặt cũng lộ .

 

“Đường tỷ, đường tỷ ngươi chứ?” Bạch Như Lan lo lắng nâng Hoàng Ngọc Anh dậy, nhưng thất thần ngã trở , khiến Hoàng Ngọc Anh vốn mắt đầy xẹt, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

 

Thạch Bạch Ngư thưởng thức loại nhân tài âm thầm chuyện , khỏi Bạch Như Lan thêm hai cái.

 

Cuối cùng, Hoàng Ngọc Anh thôn dân khiêng xuống núi, Bạch Như Lan đeo hai cái giỏ theo thôn dân, khi xuống núi đầu liếc Thạch Bạch Ngư.

 

Thạch Bạch Ngư như thể dọa choáng váng, tại chỗ rơi nước mắt vẫn bất động.

 

Thật là giỏi đóng kịch.

 

Bạch Như Lan trong lòng kinh ngạc cảm thán đồng thời, khỏi còn chút vi diệu hâm mộ. Nàng mới thấy, những gọi là Tống phu lang, đây hẳn chính là phu lang mà Tống Ký bỏ hai mươi lạng mua về. Gả đến Hoàng gia mấy năm nay, thiếu giày vò, nhưng nàng , Tống Ký sủng phu lang .

 

Nếu lúc … Bạch Như Lan ảm đạm dừng ý niệm. Trên đời nếu, càng t.h.u.ố.c hối hận.

 

mà, chuyện Hoàng Ngọc Anh , là một cơ hội để bỏ đá xuống giếng. Bạch Như Lan cũng tính toán giúp đỡ sáng tỏ, ước gì Hoàng Ngọc Anh hủy hoại danh tiếng, Hoàng gia ghét bỏ thì mấy, như liền thể đến nhà nàng gây sóng gió, lẽ cuộc sống thể dễ chịu hơn chút.

 

Một đám nhanh liền khiêng Hoàng Ngọc Anh xuống núi, Thạch Bạch Ngư dọa choáng váng theo, run rẩy xuống tiếp tục ăn đồ ăn vặt mang theo. Tính thời gian, Tống Ký cũng sắp , đợi ở đây, cũng vì đây là con đường nhất định qua khi xuống núi.

 

Quả nhiên bao lâu, Tống Ký liền khiêng một con hươu .

 

“Tống ca!” Thạch Bạch Ngư mắt sáng lên, vội dậy chạy tới: “Ngươi cuối cùng cũng !”

 

Tống Ký thấy Thạch Bạch Ngư tiên là vui vẻ, ngay đó liền nhíu mày: “Ai khi dễ ngươi?”

 

Thạch Bạch Ngư hỏi mà sững sờ.

 

Tống Ký đôi mắt sưng húp và mũi đỏ của Thạch Bạch Ngư, sắc mặt lạnh băng: “Về nhà .”

 

 

Loading...