Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:04:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Bạch Ngư cũng Tống Ký săn thể lúc nào cũng mang theo , liền thành thật gật gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn hết mực.

 

tới cửa, liền “Ai nha” một tiếng.

 

Tống Ký đầu , liền thấy Thạch Bạch Ngư một tay đỡ trán, một bộ dáng liễu yếu đào tơ diễn xuất: “Ta yếu ớt quá a ~”

 

Dù Tống Ký tự nhận thấu quá nhiều, lúc cũng thể hiểu nổi Thạch Bạch Ngư gì. Im lặng một lúc, vẫn xoay , xuống mép giường.

 

“Làm ?” Tống Ký bỏ lỡ động tác nhỏ Thạch Bạch Ngư lén lút trộm qua khe hở ngón tay.

 

“Tống ca ca, cả đều đau ~” Thạch Bạch Ngư nũng, miệng cố ý dẩu cao: “Muốn mới thể hết đau.”

 

Ánh mắt Tống Ký mang theo nghi ngờ.

 

“Thân ~” Thạch Bạch Ngư tiếp tục dẩu miệng cao hơn.

 

Tống Ký lời hôn một cái lên cái miệng dẩu cao của , phát hiện trong lòng n.g.ự.c gì đó khác lạ. Cúi đầu xuống liền thấy Thạch Bạch Ngư nắm lấy cái sợi tơ đỏ giấu phía , với vẻ mặt vô tội.

 

Nghĩ đến công dụng của sợi tơ đỏ , trong đầu khỏi hiện lên hình ảnh, hai mắt to trừng mắt nhỏ, đều chút mặt đỏ tai nóng.

 

“Ngươi cất cũng .” Tiếng Tống Ký khàn khàn: “ đừng mất, buổi tối còn hữu dụng.”

 

Thạch Bạch Ngư: “…”

 

Yên tâm, khẳng định sẽ đào ba thước đất chôn đến mức con tê tê cũng lật lên!

 

mà, chờ Tống Ký rời , bàn tay nắm c.h.ặ.t của đổ mồ hôi, cũng nỡ vứt , cuối cùng đỏ mặt lén lút giấu gối đầu.

 

Trong núi tĩnh mịch, trừ tiếng chim kêu, chính là tiếng gió thổi lá cây xào xạc.

 

Thạch Bạch Ngư ngủ nướng dậy, loanh quanh cả trong lẫn ngoài nhà gỗ.

 

Sau đó, liền phát hiện xung quanh nhà gỗ đều chôn bẫy rập. Hắn lật cành lá , các hố đều cắm cọc gỗ vót nhọn, hẳn là để phòng dã thú lớn. Tuy rằng chỉ là bìa rừng, nhưng khó tránh khỏi thú hoang lạc , cẩn thận một chút cần thiết.

 

Phía nhà gỗ còn nhà bếp, nhưng thấy dấu vết sử dụng, củi đốt thì chất ít, nồi niêu bát đĩa đều đầy đủ. Nghĩ đến lúc Tống Ký hẳn là từng ý định nấu cơm ở đây. Sau gác dùng, hoặc là săn thời gian, hoặc là tiện lắm.

 

Mà cũng đúng thôi, trong núi điều bất tiện nhất chính là nguồn nước. Bọn họ chuyến núi mang lương khô, nước cũng chuẩn sẵn.

 

Nhàn rỗi buồn chán, Tống Ký còn chẳng khi nào mới trở về, Thạch Bạch Ngư dứt khoát bỏ giỏ , lấy cái lưỡi hái, chuẩn đến gần đó đào chút rau dại. Cậu cũng trong núi nguy hiểm, cho nên tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của Tống Ký, chạy loạn, chỉ hoạt động quanh khu vực bẫy rập.

 

Rau dại trong núi nhiều hơn bên ngoài, xổm một chỗ cần di chuyển nhiều cũng thể đào ít.

 

điều Thạch Bạch Ngư ngờ tới là, còn thể phát hiện quả sơn tra trong cánh rừng . Thứ là bảo bối, quả là đồ , chỉ thể t.h.u.ố.c, ép dầu, còn thể nến.

 

Hầu như ngay lập tức, Thạch Bạch Ngư nghĩ đến vài cách kiếm tiền. Lập tức chẳng đào rau dại nữa, chuẩn nhặt quả sơn tra.

Hạ Chí

 

rõ liệu cơ thể dị ứng với quả sơn tra , cho nên cũng tùy tiện chạm , mà lấy khăn vải quấn tay , phòng hộ xong, lúc mới bắt đầu nhặt.

 

Ngoài quả sơn tra, Thạch Bạch Ngư còn phát hiện hai cây đào dại. Chỉ là hiện tại đang mùa hoa, quả còn đợi một thời gian, cho nên cũng xem nhiều, chỉ chuyên tâm nhặt quả sơn tra.

 

Bất quá, cây sơn tra mọc quá rải rác, quả rụng cũng vương vãi khắp nơi, khi tìm một lúc lâu mới thấy. Vô tình, xa khỏi phạm vi bẫy rập lúc nào . Chờ lấy tinh thần dậy , Thạch Bạch Ngư trợn tròn mắt.

 

Vừa nãy mải mê nhặt, quên ký hiệu, lúc căn bản đang ở , nhà gỗ thì càng thấy bóng dáng. Thậm chí chắc còn ở khu vực bên ngoài .

 

Nghĩ đến khả năng sẽ gặp mãnh thú, Thạch Bạch Ngư lập tức sợ toát mồ hôi lạnh. càng như , càng thể hoảng loạn, càng thể tùy tiện chạy lung tung.

 

Buộc bình tĩnh , Thạch Bạch Ngư cố gắng phân biệt phương hướng. Sau đó liền phát hiện, cánh rừng bốn phương tám hướng đều giống hệt , phân biệt đông tây nam bắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-32.html.]

 

Cái liền chút luống cuống.

 

“Đừng hoảng đừng hoảng, cả đường tới đây liền thấy cây đào dại nữa, hẳn là chỉ hai cây đó thôi. Chỉ cần tìm cây đào, là thể tìm đường về.” Thạch Bạch Ngư hít sâu cõng giỏ lên, nắm c.h.ặ.t lưỡi hái trong tay: “A di đà phật, Bồ Tát phù hộ, nhưng ngàn vạn ngàn vạn đừng gặp mãnh thú.”

 

Thạch Bạch Ngư một bên cầu nguyện, một bên mò mẫm tìm kiếm đường về. Để tránh càng càng xa thậm chí lạc đường, mỗi một đoạn đều dùng lưỡi hái ký hiệu cây.

 

Sau đó bi t.h.ả.m phát hiện, khi một vòng, trở về điểm ban đầu.

 

“Sát, cái giống như quỷ đ.á.n.h tường ?”

 

Tống Ký núi nửa ngày, chỉ săn hai con gà rừng.

 

Cái nếu là theo tính cách của , khẳng định là săn con mồi thì bỏ cuộc, nhưng vì thực sự yên tâm để Thạch Bạch Ngư một , cho nên cũng nán lâu. Mắt thấy ngày còn sớm, liền xách theo hai con gà rừng vòng vèo trở về.

 

Nhà gỗ im ắng.

 

Tống Ký ở bên ngoài lúc đầu cũng nghĩ nhiều, cho rằng ngủ còn dậy, cho nên cũng sốt ruột phòng, mà tiên xách gà rừng nhà bếp.

 

Từ nhà bếp , chú ý tới bàn nước và đồ ăn vặt đều dấu vết động chạm, khỏi nhíu mày. Lúc mới nhanh hơn bước chân đến phòng nghỉ.

 

“Ngư ca nhi, …”

 

Nhìn thấy căn phòng trống rỗng, Tống Ký nháy mắt đổi sắc mặt. Ra ngoài , quả nhiên cái giỏ vốn đặt ở góc phòng thấy , đồ vật bên trong đều lấy , xếp gọn gàng trong giỏ ở góc tường.

 

Ý thức Thạch Bạch Ngư ngoài, Tống Ký chạy nhanh ngoài tìm .

 

mà, dọc theo khu vực gần đó tìm một vòng, bóng cũng chẳng thấy.

 

“Ngư ca nhi!”

 

Tống Ký trong lòng luống cuống, lập tức gọi hướng về những nơi xa hơn xung quanh mà tìm. Hiện tại chỉ hy vọng còn ở khu vực bên ngoài bìa rừng, nếu lỡ mà nhầm bên trong, hậu quả dám tưởng tượng.

 

Ngay từ đầu còn thể theo dấu vết lưỡi hái đào bới mà tìm, nhưng dần dần liền phát hiện, dấu vết mặt đất biến mất.

 

Ở trong cái núi sâu rừng già như tìm một lạc, khác gì mò kim đáy bể.

 

Tống Ký sống 27 năm nay từng sợ hãi, giờ khắc tay chân lạnh lẽo. Trong đầu luôn chịu khống chế nghĩ đến các loại hậu quả thể xảy , trong lòng càng thêm hối hận khôn nguôi.

 

Hắn nên mang Ngư ca nhi núi…

 

Không yên tâm thì thể nhờ Ngô a ma ở nhà cùng, nhất thời hồ đồ mà mang núi chứ?

 

“Ngư ca nhi, ngươi nhưng ngàn vạn thể xảy chuyện…”

 

Chính là, Ngư ca nhi tìm thấy đường về, trong lòng sợ hãi và bất lực đến mức nào đây…

 

Tống Ký đôi mắt đỏ bừng, tự trách lo âu hận thể tự vả hai bạt tai.

 

Cùng lúc đó, Thạch Bạch Ngư dù thế nào cũng khỏi phạm vi ký hiệu. Hắn chợt thấy bụi cỏ động đậy, một con chim trĩ nhảy , liền ném lưỡi hái trong tay, trúng mục tiêu.

 

Ngay khoảnh khắc tiến lên nhặt con chim trĩ bỏ giỏ, phía rừng rậm đột nhiên truyền đến một trận động tĩnh.

 

Ta sát!

 

Không đến mức đen đủi chứ?!

 

 

Loading...