Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thợ Săn Ác Bá Khiêng Về Nhà - Chương 395
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:20:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, chờ Tống Ký tìm đại nhãi con chuyện, ngày hôm , đại nhãi con khiến Lục hoàng t.ử tức giận bỏ khi một nữa đến cửa. Thạch Bạch Ngư lúc vặn từ bên ngoài trở về, chạm mặt Lục hoàng t.ử đang đỏ hoe mắt vội vã rời . Lục hoàng t.ử đứa bé từ nhỏ lễ nghĩa, mà đụng Thạch Bạch Ngư kịp chào hỏi, thậm chí còn một tia hổ thẹn thấy, cúi đầu hoảng sợ mà chạy.
Thạch Bạch Ngư: “……”
Không cần hỏi, cũng , tất nhiên là đại nhãi con thẳng thắn dứt khoát. Mặc dù Lục hoàng t.ử trông đau lòng, nhưng cũng chất vấn đại nhãi con, thậm chí còn ủng hộ, rốt cuộc đau dài bằng đau ngắn, nếu tính toán chấp nhận, rõ ràng sớm một chút thì cho cả hai. Nghĩ , Thạch Bạch Ngư liền thẳng bước thư phòng.
Cứ tưởng chuyện cứ thế mà qua , ngờ đến bữa cơm tối đại nhãi con nhốt trong phòng miệt mài luyện thư pháp, hạ nhân ba bảy lượt mời cũng chịu , hỏi thì bảo đói bụng, ăn, bảo đừng chờ . Tiểu nhãi con lập tức buông chén đũa: “Con xem ca ca.”
Cứ tưởng tiểu nhãi con tay thì sẽ mời , kết quả ngay cả tiểu nhãi con cũng từ chối. Tiểu nhãi con vẫn là đầu tiên gặp đối xử như từ trưởng, khi trở về thì tủi , miệng trề đến nỗi thể treo cái ấm dầu.
Thạch Bạch Ngư và Tống Ký liếc . Tống Ký lên : “Ta xem.”
“Thôi đừng .” Thạch Bạch Ngư đoán hẳn là liên quan đến Lục hoàng t.ử: “Hắn ăn thì thôi, để một yên tĩnh, chúng cứ ăn , đừng đợi.”
Tống Ký nghĩ cũng , xuống. Ngô a ma sợ đại nhãi con đói sinh bệnh, đồng tình với Thạch Bạch Ngư lắm, yên xem.
“Ngô a ma, ăn ngài cũng vô ích, cứ mặc kệ .” Thạch Bạch Ngư gắp thức ăn cho Ngô a ma, ngay đó đầu phân phó Bình Hương: “Ngươi phòng bếp dặn một tiếng, chừa phần cơm cho Ninh Ninh, giữ ấm, lát nữa đói thì đưa qua cho .”
“Dạ.” Bình Hương cúi hành lễ, xoay liền . Thấy Thạch Bạch Ngư sắp xếp thỏa, Ngô a ma lúc mới yên lòng.
Thế nhưng cả buổi tối, đại nhãi con cũng khỏi phòng, cũng đụng đến đồ ăn phòng bếp. Mãi đó Thạch Bạch Ngư yên tâm, sai Tiểu Nguyệt đưa qua, cũng thể cửa.
“Đừng động đến , cứ để nhịn đói .” Thạch Bạch Ngư chút bực : “Cái thằng nhóc hỗn xược , cũng đang giận ai, tự từ chối , ngược tuyệt thực, thấy chính là thiếu đòn!”
Tống Ký cũng cảm thấy đại nhãi con quá đáng: “Bọn trẻ bây giờ, thật là khó mà hiểu nổi.” Ngay đó lắc đầu: “Cũng giống ai, chẳng giống lão cha nó chút nào, thì khiêng về nhà, nhiều chuyện như .”
Thạch Bạch Ngư liếc mắt: “Ngươi thể giống ?”
“Sao giống ?” Tống Ký nhướng mày.
“Người là vướng mắc tình cảm, tự nhiên rối rắm, ngươi đơn thuần chính là một vợ ấm chăn ấm ổ thôi.” Thạch Bạch Ngư châm biếm: “Dù , ngươi cũng cứ thế mà khiêng về.”
Tống Ký: “……”
May quá, ít nhất là yêu.
Bất quá chuyện vẫn cần sáng tỏ.
“Cái đó chắc .” Tống Ký xuống bên cạnh Thạch Bạch Ngư: “Lúc hạ sính, chính là vì ngươi mà , đổi khác, thèm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-tho-san-ac-ba-khieng-ve-nha/chuong-395.html.]
Hạ Chí
Thạch Bạch Ngư bĩu môi.
“Ngươi đừng tin.” Tống Ký : “Lúc đó bà mối trong tay ba nhà thể chọn, một nữ t.ử, hai ca nhi, liếc mắt một cái liền trúng ngươi.”
Thạch Bạch Ngư ngắt lời: “…Đó là vì dễ dàng nhất mà, đừng như thể ngươi từng gặp mà nhất kiến chung tình .”
Tống Ký: “……” Cái thì đúng là , rốt cuộc lúc đó tiếng tăm , nhà nào xót con gái, con trai, nguyện ý gả cho một tên ác bá khét tiếng. Tuy con gái, con trai bằng con trai trong nhà coi trọng, thấy tiền lớn cũng sẽ đồng ý, nhưng dù cũng thêm chút phiền phức. Thạch Bạch Ngư thế khổ sở, nơi nương tựa, ở nhà cũng là ăn nhờ ở đậu, tình huống là đỡ lo nhất, thể bớt nhiều phiền phức. nhất kiến chung tình cũng thể. Thạch Bạch Ngư tướng mạo nghi ngờ gì là hiếm vẻ tinh xảo trong làng, dù trong cảnh như , xanh xao vàng vọt, vẫn khó che giấu vẻ đặc biệt đó.
Tống Ký ban đầu thật sự là ôm tâm lý đỡ lo mà đến nhà Thạch lão đại đề , nhưng một điều thể phủ nhận, đó là hơn hai . Dù trong thôn thể so với những gia đình giàu trong thành, chuyện con trai con gái mặt. Hai thôn gần , ngẫu nhiên gặp mặt cũng là chuyện thường. khi đó cũng chỉ đơn thuần vì đối phương , còn thì gì.
Việc thật sự động lòng là khi đối phương đào hôn rơi xuống nước, cứu từ trong nước lên, khoảnh khắc đối diện trong phòng củi. Đối phương đào hôn khiến tức giận, cũng nghĩ nếu đối phương c.h.ế.t cũng , thì đòi tiền hủy hôn là . khi bế ướt sũng lên bờ, bỗng dưng giận nữa. Dù , vẫn quyết tâm hủy hôn, sự an ủi của Điền Thúy Nga cũng tác dụng, nhưng chính là cái khoảnh khắc đối diện trong phòng củi đó, khiến trong lòng nhảy dựng, ma xui quỷ khiến mà đ.á.n.h mất ý niệm đó. Rồi đó, liền khiêng về nhà.
Theo một nghĩa nào đó, cũng coi như là cường mua cường cưới. Thứ nhất, thiếu vợ, trong tình huống đó bế đối phương, hủy hôn sẽ ảnh hưởng đến đối phương. Thứ hai, đối phương đào hôn nghi ngờ gì là do tiếng của . Tống Ký lúc đó nghĩ đơn giản, chỉ cần về đều đối xử với đó, nâng niu, tiểu ca nhi sớm muộn gì cũng sẽ phá vỡ thành kiến mà chấp nhận . Chỉ là ngờ đối phương chấp nhận nhanh đến . Đến nay hồi tưởng đủ loại lúc Thạch Bạch Ngư tỉnh đó, Tống Ký vẫn cảm thấy như nhặt bảo. Ca nhi nhà sợ , ngược phối hợp, tự nhiên mà liền cùng sống qua ngày.
“Nghĩ gì đó?” Thấy Tống Ký chuyện đột nhiên ngây , Thạch Bạch Ngư đẩy đẩy .
Tống Ký hồn , đưa tay liền kéo Thạch Bạch Ngư lòng, cúi đầu hôn hôn trán .
“Không nên là nhất kiến chung tình.” Tống Ký hôn hôn ch.óp mũi , đó dứt khoát hôn lấy : “Nên gọi là thấy sắc nảy lòng tham.”
Thạch Bạch Ngư: “……”
Cái là cái gì với cái gì ?
Tình đến nồng khi, hai đắm chìm công việc, tự nhiên mà liền ném vấn đề của đại nhãi con đầu, dù xong việc cũng nhớ tới. Chờ đến ngày hôm nhớ , đại nhãi con còn tự kỷ nữa, chỉ nên ăn cơm thì ăn cơm, còn chủ động dẫn tiểu nhãi con cửa.
“Thế là ?” Thạch Bạch Ngư theo hai nhãi con cửa, hỏi Tống Ký: “Còn tìm chuyện ?”
Tống Ký trầm mặc một lát: “Chuyện tình cảm hai cũng kinh nghiệm, cứ để chính tự nghĩ thông suốt .”
Thạch Bạch Ngư nhướng mày.
Tống Ký ho nhẹ một tiếng: “Rốt cuộc chúng một là thấy sắc nảy lòng tham, một là cưới yêu .”
“Khi nào thì ngươi thấy sắc nảy lòng tham?” Thạch Bạch Ngư hỏi .