Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 140: Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:25:13
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nụ khóe môi Lục Bạch Du mới cong lên, ngay đó tắt ngấm.

 

Bất cẩn quá, trong gian của nàng căn bản hề thứ gì như lưới đ.á.n.h cá cả.

 

Cũng may hang động đá vôi quanh năm vắng bóng , đám cá từng nếm trải sự "hiểm ác của lòng " căn bản hề sợ hãi sinh vật hai chân Lục Bạch Du.

 

Cho dù nàng thò tay giữa bầy, chúng vẫn cứ tung tăng bơi lội, chẳng chút cảm giác nguy cơ nào của việc sắp trở thành "món ăn đĩa".

 

Lục Bạch Du dứt khoát luồn tay lòng sông ngầm lúc nhúc cá, bàn tay chạm đến , từng con cá kiếm hạt vừng cứ thế hư tiêu thất.

 

Vốn dĩ nàng định bắt cạn một mẻ, nhưng dựa nguyên tắc phát triển tài nguyên bền vững, cuối cùng nàng vẫn nén đau mà chừa một ít cá bột cho dòng sông.

 

Thu cá xong, Lục Bạch Du đem xoong nồi chén bát, chum vại thùng nước trong gian, tóm chỉ cần là đồ đựng nước thì tất cả đều mang để chứa cho đầy.

 

Trong gian linh tuyền là một chuyện, lo xa phòng hờ là chuyện khác.

 

Kinh nghiệm tàn khốc của thời mạt thế dạy nàng rằng, con học cách thỏ khôn ba hang, lúc nào cũng chừa cho một đường lui.

 

Suy cho cùng, chuyện nàng đối đầu với Tiêu Cảnh Trạch và Lục Cẩm Loan là ván đóng thuyền, c.h.ế.t thôi cũng là chuyện sớm muộn.

 

Nhỡ ngày nào đó nàng tổn hại đến lợi ích của nam nữ chính, Thiên Đạo vui mà thu hồi gian linh tuyền của nàng, thì nàng cũng cần lo lắng nước uống.

 

Thu nước xong, Lục Bạch Du vẫn vội rời .

 

Trên vách hang động của sông ngầm, kết tinh tiêu thạch còn hình bông tuyết nữa, mà kết thành từng mảng lớn giống như những lớp muối trắng ruộng muối.

 

Tính chất càng thuần khiết, trữ lượng kinh .

 

Nàng lấy giấy dầu dày và d.a.o cạo, giống như một thợ mỏ thuần thục nhất, nhanh ch.óng và hiệu quả cạo lấy loại khoáng vật quý giá .

 

Những thứ như tiêu thạch thể dùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g, dĩ nhiên là càng nhiều càng , thế nên Lục Bạch Du chẳng bỏ sót chút nào.

 

Ngay cả bản nàng cũng để ý rốt cuộc thu thập bao nhiêu gói giấy dầu.

 

Mãi cho đến khi phía hầm mỏ loáng thoáng truyền đến tiếng hối thúc, nàng mới lướt phần quặng tiêu thạch còn chẳng đáng là bao, luyến tiếc ngừng tay, men theo khe nứt hẹp trở về mỏm đá cũ.

 

"Tứ phu nhân, cô chứ?" Từ đỉnh đầu truyền đến giọng lộ rõ vẻ lo lắng của Đào Sấm.

 

"Ta ." Lục Bạch Du đưa tay thử nhiệt độ đầm nước lạnh, lập tức cái lạnh buốt cho hít sâu một .

 

Trong phút chốc, chiếc áo bông dày nàng dường như chẳng chút tác dụng nào, lạnh đến mức nàng run bần bật.

 

Nước sông ngầm tuy cũng lạnh, nhưng buốt tận xương tủy, ngược còn mang theo một loại sức sống mượt mà, khác biệt với sự âm hàn đóng băng linh hồn của dòng suối lạnh .

 

Nhìn bề ngoài, nước ở đầm lạnh điểm gì bất thường, thậm chí nàng dùng kim bạc cũng thử vấn đề gì.

 

Lục Bạch Du cực kỳ hoài nghi đây là mạch nước ngầm nhiễm một loại vật chất đặc thù nào đó từ trong quặng mỏ, ẩn chứa hàn độc quỷ dị.

 

Nếu phỏng đoán của nàng là thật, thì cái vận may cá chép của Lục Cẩm Loan cũng giống như lời cầu nguyện lúc c.h.ế.t ở kiếp của nàng, ít nhiều chút đáng tin cậy!

 

Vừa nghĩ, Lục Bạch Du múc đầy thùng nước, buộc dây thừng để bên kéo lên.

 

Phía hầm mỏ, những túi đựng nước liên tục thả xuống.

 

Lục Bạch Du cân nhắc một lát, vẫn quyết định hứng đầy tất cả đưa lên.

 

Sau đó nàng cạo bộ những tinh thể tiêu thạch rải rác vách đá của mỏm đá, đổ đầy chiếc túi thơm mang theo bên .

 

"Dưới hầm mỏ âm u lạnh lẽo, nên ở quá lâu." Trên đỉnh đầu truyền tới lời quan tâm của Đào Sấm, "Tứ phu nhân, cô vẫn nên lên đây ."

 

"Tới đây." Lục Bạch Du nhanh ch.óng cởi chiếc áo bông bỏ gian, lấy dây thừng buộc ngang eo, một tay xách theo một túi nước, tay xách một chuỗi cá kiếm hạt vừng xâu bằng dây, để mặc bên kéo lên.

 

Vừa khỏi hầm mỏ, luồng sóng nhiệt ập thẳng mặt.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Nàng đưa túi nước trong tay cho Đào Sấm: "May mắn phụ sự ủy thác."

 

Sau đó nàng vẻ như lơ đãng quơ quơ chiếc túi đựng đầy tiêu thạch trong tay, : "Ta phát hiện vách đá chút 'băng sương', trông vẻ là một loại d.ư.ợ.c liệu tên là tiêu thạch, nên tiện tay hái một ít, thể dùng để chữa thương giải độc ."

 

Thấy mặt nàng tuy vẻ tái nhợt vì khí lạnh thấm , nhưng vẫn bình yên vô sự, nơi đáy mắt Lục Cẩm Loan lập tức xẹt qua một tia thất vọng.

 

"Vất vả ." Nàng vẻ bề , khẽ gật đầu với nàng, "Nước chí thuần chí hàn, đích thực là linh tuyền."

 

"Nước quả thực lạnh buốt tận xương. Hơn nữa khi chạm như dùi băng đ.â.m xuyên tủy, giống bình thường." Lục Bạch Du quanh , nét mặt nghiêm túc,

 

"Theo phán đoán của , nước cần đun sôi lên mới thể uống, nếu e rằng sẽ tổn thương tỳ vị, gây hàn chứng."

 

Trong lòng Lục Cẩm Loan "đánh thịch" một cái, mặt nhanh ch.óng hiện vẻ phẫn nộ vì quyền uy nghi ngờ.

 

Trong đám đông, bán tín bán nghi hỏi: "Lục trắc phi chẳng đây là linh tuyền trời ban, uống thể bồi bổ cơ thể ? Sao hàn chứng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-140-chuong-140.html.]

 

"Hoàn bậy! Đây là dòng linh tuyền chí thuần do Đất Mẹ ban ân, ẩn chứa linh vận bẩm sinh, thể đả thương ?"

 

Giọng the thé của Lục Cẩm Loan mang theo vẻ tức hộc m.á.u giấu , "Bọn ngươi mắt trần t.h.a.i phàm, đương nhiên nhận thần vật!"

 

Dứt lời, nàng giật phắt túi nước trong tay Đào Sấm, ngửa đầu nốc một ngụm lớn thứ nước suối lạnh lẽo .

 

Chất lỏng lạnh buốt tận xương trượt xuống yết hầu, tức thì mang đến một cơn đau quặn như d.a.o cắt cùng cảm giác lạnh buốt ngấm tận xương tủy.

 

Lục Cẩm Loan suýt chút nữa nôn ngay tại chỗ.

 

ánh mắt mong chờ của xung quanh, nàng đành c.ắ.n răng nuốt xuống, cơ thể kiềm mà khẽ rùng một cái.

 

"Đây là thần thủy, sợ?! Các nếu tin mấy lời hươu vượn của Lục Bạch Du, thì đừng uống nước nữa!"

 

Trong lời của nàng ẩn chứa ý đe dọa.

 

Mọi , lập tức thấy khó xử.

 

Thời tiết nóng bức nhường , nước uống chịu nổi?

 

Dẫu lạnh một chút cũng còn hơn là c.h.ế.t khát chứ!

 

Tiết Doanh đảo mắt, mặt lập tức chất đầy nụ nịnh nọt: "Lục trắc phi đúng là thần nhân, nước chắc chắn là tiên lộ quỳnh tương."

 

Ả học theo dáng vẻ của Lục Cẩm Loan, cố nhịn cái lạnh buốt mà uống một ngụm lớn, tức khắc đóng băng đến mức hàm răng đ.á.n.h lập cập.

 

mặt ả vẫn cố nặn nụ : "Nước ngọt ngào thanh mát, quả thực đúng là thần thủy thể nghi ngờ."

 

"Nhị ." Trong đám , Lục Minh Du bước lên hai bước, đuôi mắt lộ chút rục rịch.

 

Thấy thế, Lục Phù Dương nóng m.á.u, xông lên hô to: "Ta tin a tỷ!"

 

Dứt lời, giật lấy túi nước nốc một ngụm, ngay đó lạnh đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn như chuyện gì về phía Lục Bạch Du, khiêu khích:

 

"Ta thấy những kẻ chỉ vì ghen tị với a tỷ, nên mới cố ý rêu rao những lời dọa dẫm!"

 

Lục Minh Du rũ mắt, lặng lẽ lùi về trong đám đông.

 

Lục Bạch Du bao giờ thích cản khác tìm đường c.h.ế.t, chỉ dửng dưng : "Những lời cần , tin là tùy các ."

 

Thu hết cảnh tượng mắt, tầm của Tiêu Cảnh Trạch ngừng quét giữa Lục Bạch Du và Lục Cẩm Loan, đôi lông mày khẽ nhíu .

 

"Mẫu phi, con cũng uống nước." Tiểu thế t.ử Tiêu Hằng l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô nứt, cất giọng khàn khàn.

 

Lục Cẩm Loan nịnh nọt , giơ tay định đưa túi nước cho thằng bé: "Thế t.ử gia, của ngài đây."

 

"Chậm !" Tiêu Cảnh Trạch giơ tay cản , giọng điệu chắc nịch thể nghi ngờ, "Thế t.ử tuổi nhỏ yếu, thứ nước lạnh , đợi đun sôi lên tính."

 

Lời như một cái tát giáng mạnh, khiến sắc mặt Lục Cẩm Loan trong nháy mắt đổi liên tục.

 

"Điện hạ?" Nàng nhếch khóe môi , nhưng thế nào cũng nặn nổi.

 

Những còn vốn cầm lấy túi nước chuẩn uống, thế cẩn thận cất túi , ngượng nghịu:

 

"Lão phu thể yếu ớt, nước vẫn là nên đun lên hãy uống ."

 

"Tứ phu nhân đúng, ngày hè nóng bức thế , quả thực nên uống đồ quá lạnh. Kẻo nóng lạnh luân phiên, dễ sinh bệnh."

 

"Đào đầu lĩnh, là chúng cứ nghỉ ngơi một lát đun chút nước ?"

 

Đào Sấm theo bản năng về phía đám thảo khấu biến mất lúc nãy, chần chừ : "Nơi an ..."

 

Lời còn dứt tiếng kêu ca phàn nàn oán thán của cắt ngang:

 

"Đào đầu lĩnh, cho dù lừa kéo cối xay thì cũng để nó ăn uống no nê chứ, ngài đúng ?"

 

" thế, trong đội ngũ của chúng còn thương đấy! Không xử lý vết thương một chút, nhỡ nhiễm trùng thì ?"

 

"Hơn nữa, đội nắng gắt đường liên tục mấy ngày, ngợm chúng đều bốc mùi . Khó khăn lắm mới gặp nguồn nước, thế nào cũng tắm rửa một trận mới tiếp ."

 

Đào Sấm ánh nắng ch.ói chang trời, bất đắc dĩ thở dài một :

 

"Được , thì nghỉ nửa ngày. Đun nước uống cho no, đợi mặt trời xuống núi chúng lên đường."

 

Nghe , mặt Lục Cẩm Loan lúc xanh lúc trắng, khó coi đến mức dọa !

 

Nàng sầm mặt, hừ lạnh : "Thần dụ là đòi hỏi sức mạnh của niềm tin. Các vị nếu tin lời , tiên nhân còn báo mộng nữa thì đừng trách !"

 

 

Loading...