Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 141: Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:25:14
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi xong liền luống cuống!
Bọn họ mới trải qua cái cảm giác tuyệt vọng gần c.h.ế.t vì thiếu nước, thừa đó là chuyện khủng khiếp đến nhường nào.
Nếu tiên nhân báo mộng cho Lục Cẩm Loan, lỡ thiếu nước nữa, bọn họ tính đây?
Trong đám đông, dè dặt hỏi: "Lục trắc phi là ý gì?"
"Hôm nay các tin , chính là hoài nghi sự che chở của tiên nhân, còn việc nhóm lửa đun nước càng là sự mạo phạm đến lòng của tiên nhân."
Lục Cẩm Loan kiêu ngạo hất cằm, trong giọng mang theo vài phần nguyền rủa và đe dọa nửa đùa nửa thật,
"Tiên nhân cơn thịnh nộ, tự nhiên sẽ cắt đứt nhịp cầu cảm ứng giữa và , báo mộng cho nữa. Nếu rơi đường cùng, các cứ theo Lục Bạch Du nhà cô mà chờ c.h.ế.t !"
Sức mạnh của niềm tin?
Lục Bạch Du trong lòng thầm hô một tiếng "hảo hán"!
Nữ chính quả hổ là nữ chính, cái đầu nảy nhanh hơn thường ít.
Bàn tính gảy vang đến mức sắp đập thẳng mặt nàng đây...
Rõ ràng là nàng mượn cái gọi là vận may cá chép , tự đắp nặn bản thành một Thánh nữ khả năng giao tiếp với tiên nhân.
Nàng thật sự nước đầm lạnh thể uống trực tiếp ?
Chưa chắc.
nàng thể cho phép ai nghi ngờ uy quyền của !
Thứ nàng là một sự sùng bái, tôn thờ tuyệt đối và mù quáng.
Nàng phụng chưởng mỗi lời nàng thốt như thánh chỉ.
Chỉ như , nàng mới thể đạt quyền lực và địa vị siêu việt.
Mới thể triệt để rũ bỏ vết nhơ của một kẻ lưu đày, thậm chí dùng nó vốn liếng để vươn xa hơn trong tương lai.
Thảo nào kiếp Lục Cẩm Loan thể lên vị trí Hoàng hậu, khiến Tiêu Cảnh Trạch vì nàng mà vứt bỏ hậu cung ba ngàn giai lệ!
Lục Bạch Du vốn tưởng nàng ít nhiều cũng là kẻ lụy tình.
tình cảnh hôm nay, đầu óc Lục Cẩm Loan nào chút lụy tình nào, rõ ràng đây là một cái đầu ngập tràn mưu mô quyền lực!
Thế nên nàng mới chịu nổi sự phản bác và hoài nghi của nàng.
Thế nên nàng mới đe dọa dụ dỗ, khiến khuất phục, răm rắp theo ý .
"Vậy đây? Đường lưu đày tam tai bát nạn, nếu tiên nhân báo mộng, chúng thế nào?"
"Lục trắc phi, chúng tin cô! Chỉ là thứ nước ..."
"Hay là chúng dứt khoát đừng đun nữa? Uống nước lã thì uống nước lã thôi, nay từng uống, sợ gì chứ?"
Trong chốc lát, rơi một thế giằng co kỳ dị.
Hầu hết những ở đây đều là những kẻ bụng đầy thi thư, tôn sùng giáo lý Khổng Mạnh.
Vốn dĩ họ chẳng hề tin mấy thuyết quỷ thần.
từ khi lưu đày đến nay, những chuyện quái dị họ gặp còn nhiều hơn cả nửa đời gộp .
Gặp nhiều chuyện tà môn, những thứ tin cũng tin lấy vài phần.
Thu hết vẻ rối rắm, chần chừ và sợ hãi của mắt, khóe môi Lục Cẩm Loan nhếch lên một nụ đắc ý.
Thứ nàng chính là hiệu quả !
Chỉ cần khiến bọn họ ngoan ngoãn lời, ngày nàng mới thể sai bảo, bắt họ cống hiến vì .
Và cũng chỉ như , Tiêu Cảnh Trạch mới thực sự coi trọng nàng , bao giờ dám xem nhẹ nàng dù chỉ là một mảy may!
"Sức mạnh của niềm tin, xuất phát từ lòng kính sợ nhân đức của đất trời, chứ là sự khuất phục nỗi sợ hãi và sự ép buộc."
Đôi mắt đen láy thanh lãnh của Lục Bạch Du toát lên vẻ sắc bén thấu tỏ thứ,
"Nước âm hàn thấu xương, ẩn chứa sát khí của địa mạch, đun sôi là phương pháp duy nhất để loại bỏ hàn độc, bảo mạng sống. Đây là lẽ tự nhiên, là thường thức y đạo. Liên quan gì đến chuyện tin tin?"
Nói đến đây, nàng khẽ dừng , ánh mắt lập tức phóng thẳng về phía Lục Cẩm Loan, trào phúng :
"Nếu quả thật tiên nhân từ bi, cớ vì chuyện tín đồ mưu sinh tự vệ, tuân theo lẽ trời mà cắt đứt cảm ứng, giáng xuống trừng phạt? Nếu vị tiên nhân trong miệng Lục trắc phi thực sự những chuyện như , thì đó nào hành vi của thần tiên, rõ ràng là trò đe dọa của tà ma!"
Muốn Thánh nữ ?
Tính toán cũng tinh ranh đấy.
Đường lưu đày đầy ải khổ nạn, quả thực là mảnh đất màu mỡ nhất cho những trò giả thần giả quỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-141-chuong-141.html.]
Nếu cho nàng thêm chút thời gian, khi nàng thực sự dắt mũi đám thật.
Chỉ tiếc, nàng cho phép!
Mặc kệ nàng Thánh nữ Thần nữ, nàng nhất định bóp c.h.ế.t âm mưu đó ngay từ trong trứng nước, tuyệt đối để nàng tạo thành thế lực!
"Xin hỏi Lục trắc phi, tiên nhân của cô rốt cuộc là Bồ Tát Phổ Độ Từ Hàng cứu khổ cứu nạn ? Hay chỉ là bọn tà ma ngoại đạo chuyên dùng tà thuật đe dọa bách tính và tín đồ?"
Lời thốt , ít mặt đều lộ vẻ trầm tư.
Chỉ sắc mặt Lục Cẩm Loan là biến đổi liên tục, trong chốc lát chuyển đủ màu xanh đỏ tím vàng, đặc sắc vô cùng.
"Lời cần rõ ràng. Nếu uống sống thứ nước , nhẹ thì hàn độc nhập thể, đau bụng như d.a.o cắt; nặng thì kinh mạch đóng băng, lục phủ ngũ tạng tổn thương, thần tiên cũng khó cứu! Chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, các tự suy xét ."
Dứt lời, nàng đưa xâu cá trong tay cho Tống Nguyệt Cần trong đám đông:
"Nhị tẩu, cá sạch. Phiền tẩu đem hầm thành canh, để nương và bồi bổ thể."
"Được." Tống Nguyệt Cần gật đầu, "Nhị tẩu ngay đây."
Mọi từ bữa thịt lợn rừng no nê lúc sáng sớm, hơn nửa ngày nay vẫn bỏ bụng thứ gì.
Thấy mấy con cá dù cạo vảy bỏ mang nhưng vẫn còn tươi rói, tức thì xôn xao bàn tán, thèm thuồng nhỏ dãi.
"Tứ phu nhân, cá cô bắt từ sông ngầm ? Nước sông ngầm lấy thế nào? Có là... là nữ nhân xuống mới lấy ?"
Lục Bạch Du còn kịp đáp, kẻ mở miệng quái gở xen : "Chắc chắn là Tứ phu nhân cũng nhận thần dụ, chỉ định nàng mới lấy nước và cá ở con sông ngầm đó. Nếu , Tứ phu nhân rõ nước đầm lạnh hàn độc mà cố tình lấy nước sông ngầm cho chúng cơ chứ?"
"Ta chẳng nhận thần dụ nào cả. Việc lấy nước và bắt cá dòng sông ngầm , ai cũng như ai, nam nữ đều xuống ." Lục Bạch Du bình thản quét mắt kẻ đó một cái, hờ hững ,
"Còn về việc tại lấy nước sông ngầm cho , thứ nhất là hầm mỏ lạnh lẽo, thể nán lâu. Thứ hai là khe nứt thông tới dòng sông ngầm vô cùng chật hẹp, chỉ đủ cho một lách miễn cưỡng chui qua, dây thừng thể ném tới nơi. Dựa sức của một , thực sự khó khăn."
Tiết Doanh hừ lạnh một tiếng: "Nói toạc là giúp , cớ viện lắm lý do như ?"
"Có kẻ ch.ó quen , cũng tiếng thế nào nữa." Lục Bạch Du trợn trắng mắt với ả,
"Ngươi cũng là nữ t.ử, thêm vóc dáng cùng ... miễn cưỡng xấp xỉ. Nếu ngươi tin thì tự xuống xem . Cớ gì ở đây sủa inh ỏi?"
Tiết Doanh nàng cho á khẩu.
Ả còn định gì nữa, Đoạn lão phu nhân trừng ả một cái đầy hằn học: "Ngươi ngậm miệng cho , cũng chẳng ai bảo ngươi câm !"
Lục Bạch Du quanh : "Cá và nước sông ngầm ở ngay khe nứt, nếu ai hình nhỏ bé, thủ nhanh nhẹn, to gan cẩn thận, bất kể nam nữ, chỉ cần buộc c.h.ặ.t dây thừng đều thể xuống thử. Chỉ là cẩn trọng, bên trong ẩm ướt trơn trượt lạnh lẽo, xuống nhất nên mặc thêm áo dày."
Dứt lời, nàng thèm để ý đến nữa, sải bước về phía chỗ nghỉ chân của mấy con họ Cố.
Dãy núi mỏ cản ánh nắng ch.ói chang đỉnh đầu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nơi khuất gió, cáng của Cố Trường Canh đặt bóng râm.
Nam t.ử cáng khẽ khép hờ đôi mắt, dung nhan tuấn mỹ che khuất bởi mảng sáng tối, càng thêm vẻ nhợt nhạt.
Nghe tiếng bước chân, hàng mi đen dày cong v.út của khẽ rung động như cánh bướm, nhưng hiểu chịu mở mắt .
Lục Bạch Du dừng bước bên cạnh , rũ mắt chăm chú một lúc.
Đôi môi màu nhạt của Cố Trường Canh khẽ mím tạo thành một độ cong trẻ con, vẫn giữ nguyên dáng vẻ mở lời.
Chậc, đây là đang dỗi ?
"Tứ , cá đem hầm canh hết ? Hay là đem một nửa hấp, một nửa hầm canh?"
Bên đống lửa, Tống Nguyệt Cần mới bắc lên một chiếc nồi đất nhỏ.
"Chọn hai con to đem hấp, chỗ còn đem hầm canh hết ." Lục Bạch Du ngước mắt quanh, thấy bóng dáng những khác , liền hỏi: "Nương và Trung bá , nhặt củi ?"
Tống Nguyệt Cần "Ừ" một tiếng, ánh mắt theo bản năng liếc về phía Cố Trường Canh đang nhắm nghiền hai mắt, :
"Chỗ ít củi, khó tìm lắm. Nếu Tứ về, cũng giúp nương và đây."
Dứt lời, đợi Lục Bạch Du phản đối, nàng dậy bước ngay.
Đi hai bước, nàng ngoái đầu, khẩu hình miệng phát tiếng với nàng —
"Đại bá nãy giờ vẫn luôn hờn dỗi một đấy. Tứ , mau khuyên nhủ !"
Lục Bạch Du "chậc" một tiếng, nhưng lập tức bắt chuyện với Cố Trường Canh.
Thấy xung quanh ai, nàng lấy một túi nước từ trong gian , chậm rãi rót nồi đất, đó lấy thêm gừng tươi, hành lá, thêm chút rượu Nữ Nhi Hồng và muối tinh, đem hai con cá còn ướp trong chậu.
Nàng bận rộn đến mức vui vẻ mặt, tưởng chừng quên khuấy mất việc vẫn còn nhiệm vụ trong .
lúc , bên tai chợt vang lên một giọng trầm thấp, mang vẻ cô đơn và pha chút u oán:
"Chẳng Tứ sẽ chữa trị đôi chân cho ? Chuyện ... liệu thể nhanh ch.óng bắt tay ?"
Lục Bạch Du đáp mà hỏi ngược : "Lúc nãy Đại bá đang tức giận chuyện gì ?"