Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 143: Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:25:16
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái miệng của Tứ phu nhân sợ là khai quang chăng? Quả thực là miệng thép đoán thần mà!"
"Tứ phu nhân chỉ y thuật cao minh, mà tâm địa cũng vô cùng lương thiện. Nhà chồng gặp nạn nàng vẫn dốc lòng ngược xuôi, rời bỏ. Một nữ t.ử trọng tình trọng nghĩa như , quả thực là hiếm đời!"
"Đáng quý nhất là nàng từng cậy thế h.i.ế.p , đối với đám thư sinh nghèo như chúng cũng thường xuyên vươn tay cứu giúp. Chẳng bù cho kẻ nào đó..."
Trong đám đông, Thôi Tĩnh Thư ôm c.h.ặ.t lấy nhi t.ử nhà mà vẫn còn sợ hãi, nhưng nơi đáy mắt hiện lên vẻ may mắn và cả chút hả hê giấu giếm cực kỳ tinh vi.
Ba chị dâu em chồng Tống Nguyệt Cần, Tần Bạch Nhã và Cố Dao Quang mới nhặt củi trở về.
Thấy cảnh , ba liếc thật nhanh, lập tức thấu tỏ ngọn nguồn sự việc.
Tống Nguyệt Cần đảo mắt, nấp đám đông eo éo giọng : "Cũng may lúc nãy Tiểu thế t.ử uống nước linh tuyền , nếu hậu quả quả thực dám tưởng tượng nổi!"
Câu của nàng lập tức khơi dậy tâm tư tọc mạch của , kẻ lập tức nối lời: "Các xem, vị Lục trắc phi cố ý ? Biết rõ Thế t.ử tuổi nhỏ yếu, mà còn..."
"Theo thì vẫn là Vương gia minh, nếu lúc lăn đất hẳn là Tiểu thế t.ử ."
"Xì, chuyện gì lạ ? Mấy thủ đoạn chốn nội trạch kinh thành năm nào chẳng xảy , lẽ nào các còn thấy ít ?" Tần Bạch Nhã vẻ các đúng là đồ thiếu hiểu ,
"Vương gia hiện giờ chẳng qua chỉ là tạm thời rồng mắc cạn mà thôi. Sự ân sủng của Thánh thượng vẫn còn đó, ngài đông sơn tái khởi chỉ là chuyện sớm muộn. Lúc tính toán lo xa, đợi đến lúc trở về kinh thành, khi là một cảnh ngộ khác ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Vẻ hả hê mặt Thôi Tĩnh Thư trong nháy mắt biến thành sự căm phẫn và oán độc.
Đáy mắt nàng xẹt qua một tia sát ý.
ngay giây tiếp theo, sát ý thế bằng một nụ mỹ một kẽ hở.
"Vương gia, hai ngày nay Lục trắc phi chăm sóc Hằng nhi nhiều, chuyện hôm nay, nghĩ nàng cũng cố ý. Ta thấy Lục trắc phi đau đớn khó chịu như , Vương gia bằng tìm Tứ phu nhân nhà họ Cố đến xem thử cho nàng ?"
Tiêu Cảnh Trạch mím c.h.ặ.t môi, mặt cảm xúc Lục Cẩm Loan đang đau đớn c.h.ế.t mặt đất, cảm xúc nơi đáy mắt cuồn cuộn dâng trào, sự chán ghét khó nhận , cả vẻ do dự và nỡ.
Lúc nãy sai đun sôi thứ nước linh tuyền để thử, quả thực đúng như lời Lục Bạch Du , chỉ cần đun sôi, uống sẽ bình yên vô sự.
Điều minh chứng một bề cho thấy nước linh tuyền đích thực mang theo hàn độc.
Do Lục Cẩm Loan tự cũng uống, nên nhất thời thể xác định nàng cố ý .
Nếu nàng cố ý, thì ả chính là phường tâm địa rắn rết, ác độc đến cực điểm.
Còn nếu , thì nàng đúng là thứ ngu xuẩn và tự đại.
Tóm , bất luận thế nào cũng vô cùng đáng ghét!
Ngay cả cái chuyện tiên nhân báo mộng của nàng , cũng hệt như dòng linh tuyền hôm nay , bề ngoài tràn ngập sức sống, thực chất là quả tẩm độc, ăn thì nguy, mà vứt thì tiếc.
Dù , vẫn nỡ bỏ.
Chẳng vì gì khác, chỉ vì giấc mộng tiên tri quá mức hữu dụng!
Nếu lợi dụng , nó chắc chắn sẽ trở thành một thanh kiếm sắc bén trong tay , đ.á.n.h thắng đó, gì cản nổi.
Nghĩ đến đây, Tiêu Cảnh Trạch khỏi tiếc nuối thở dài, ánh mắt theo bản năng hướng về phía nữ t.ử mang khí chất trầm tĩnh ở cách đó xa.
Nếu Lục Cẩm Loan bản lĩnh xu cát tị hung, tiên tri tương lai, sự quyết đoán sát phạt, cái đầu thông minh nhạy bén như A Du, thì thật mỹ bao!
Chỉ một nữ t.ử lan tâm huệ chất như , mới xứng đáng kề vai sát cánh cùng , đồng mưu nghiệp lớn.
"Tuy nàng vô tâm, nhưng chuyện hôm nay cũng thực sự quá lỗ mãng ."
Tiêu Cảnh Trạch hừ lạnh một tiếng, mặt qua như mang theo vẻ giận dữ, nhưng đáy mắt chẳng mấy phần tức giận thực sự,
"Thôi bỏ , nàng cũng coi như tự tự chịu. Nể tình nàng vì tìm kiếm nguồn nước, công lao cũng khổ lao, bổn vương tha cho nàng một ."
Dứt lời, thèm liếc Lục Cẩm Loan đang lăn lộn đất lấy một cái, sải bước thẳng tới chỗ nhà họ Cố đang dừng chân.
"A Du..."
Tầm mắt Tiêu Cảnh Trạch khẽ biến đổi khi thấy chiếc thìa Lục Bạch Du đang đưa tới bên môi Cố Trường Canh, vẻ giận dữ nửa thật nửa giả nơi đáy mắt nháy mắt hóa thành sự ghen tuông như thực chất.
ngay đó thu hồi tầm mắt, như chuyện gì mà : "Ta nàng thích Lục..."
"Vương gia thích, thì nên cưỡng ép." Lục Bạch Du ngay cả mí mắt cũng lười nhấc, lạnh lùng ngắt lời ,
"Ta nay luôn là nguyên tắc, chữa là chữa."
"Một vạn lượng." Tiêu Cảnh Trạch lặng lẽ nàng một lát, bỗng nhiên mở miệng.
Lục Bạch Du: "!!!"
Có tiền mà kiếm đúng là đồ ngu!
Không nàng nguyên tắc, nhưng đống vàng bạc trắng xóa , nguyên tắc nó là cái thá gì chứ!
"Thành giao." Lục Bạch Du buông bát canh trong tay xuống, hai lời thẳng về phía Lục Cẩm Loan.
Từ phía truyền đến giọng mang theo ý của Tiêu Cảnh Trạch: "Bổn vương cứ thích cái tính cách sảng khoái co dãn của A Du."
"Vì năm đấu gạo mà khom lưng cũng chẳng mất mặt gì." Lục Bạch Du liếc mắt Thôi Tĩnh Thư trong đám đông một cái, nở nụ mang ý ,
"Nói nữa, Vương gia vì mỹ nhân mà vung tiền như rác, thần phụ đây thể nể mặt Vương gia chứ?!"
Nghe , sắc mặt Thôi Tĩnh Thư liền biến đổi, hai tay buông thõng hai bên tức thì siết c.h.ặ.t thành quyền, móng tay cắm phập da thịt.
Nàng vốn tưởng rằng, trải qua chuyện ở phủ Tần Vương, Vương gia đối với con tiện nhân Lục Cẩm Loan sẽ còn bao nhiêu chân tình nữa.
Không ngờ bọn họ đều lưu lạc đến bước đường , vẫn cam lòng vì ả vung vạn lạng vàng.
Phải, phủ Tần Vương đúng là chút căn cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-143-chuong-143.html.]
Những thứ Cẩm Y Vệ tịch thu , cũng chỉ là một hai phần mười mà thôi.
Khối tài sản lớn thực sự của Vương phủ, là những tiền trang và sòng bạc tên Vương gia.
những thứ đó ngày đều là để cho Hằng nhi của nàng , thể dùng lên con tiện nhân Lục Cẩm Loan ?
Một ả trắc phi mà thôi, ả thì sẽ kẻ khác.
Vốn dĩ nàng dồn ép đến đường cùng.
Lục Cẩm Loan đầu tiên là liên lụy phủ Tần Vương, rắp tâm hãm hại Hằng nhi của nàng , hiện tại còn dụ dỗ Vương gia nhà nàng đến mức thần hồn điên đảo, chẳng phân biệt nặng nhẹ.
Một nữ t.ử như , giữ sớm muộn cũng là mầm tai họa!
Không trừ khử ả, nàng thể yên lòng?!
Nơi đáy mắt Thôi Tĩnh Thư ngập tràn sát ý, nhưng khuôn mặt thanh tú nở một nụ ôn hòa:
"Tứ phu nhân mau tới xem, Lục trắc phi nàng dường như sắp chịu nổi nữa ."
Lục Bạch Du cao xuống Lục Cẩm Loan đang bẹp đất, giọng bình thản chút gợn sóng:
"Lục trắc phi, mùi vị của nước linh tuyền dễ chịu chứ?"
Lục Cẩm Loan cuộn mặt đất nóng rẫy, nhưng cơ thể như những chiếc dùi băng vô hình đ.â.m thấu xương tủy. Rõ ràng là ánh nắng gay gắt như nướng chín cả da thịt, ả cảm thấy như rơi hầm băng vạn năm.
Sự đau đớn bùng nổ từ sâu thẳm cốt tủy khiến mắt ả từng đợt tối sầm.
Cát sỏi thô ráp cứa rách quần áo ả, mái tóc dày cũng mồ hôi và bụi đất bết c.h.ặ.t lên mặt.
Khiến ả trông chẳng còn dáng vẻ Thần nữ cao cao tại thượng như lúc nãy nữa, mà giống như một kẻ ăn mày bẩn thỉu sa sút.
Lời của Lục Bạch Du như một cái tát giáng mạnh mặt ả, triệt để đập nát cái vầng hào quang Thần nữ ít ỏi còn sót .
"Ngươi..." Ả khó nhọc mở mắt, ánh hướng về Lục Bạch Du mang theo sự căm phẫn và oán độc chút che giấu.
Dù ả hết câu, nhưng Lục Bạch Du vẫn rõ ý tứ của ả —
Lục Bạch Du, ngươi đừng đắc ý!
Lục Bạch Du tủm tỉm vẻ khuyết thiếu đòn, ngón tay đặt lên mạch đập của ả, ngay đó khoan t.h.a.i :
"Nếu nhớ lầm, hồi nhỏ Lục trắc phi vì hãm hại nên từng cố ý ngã xuống hồ. Từ dạo đó, cô mang theo hàn chứng. Hôm nay uống nước đầm lạnh, kích phát chứng bệnh cũ trong cơ thể, khiến hàn độc xâm nhập tủy. Nếu cứu chữa ngay, chỉ e sẽ tổn thương lục phủ ngũ tạng!"
Nghe , sắc mặt Tiêu Cảnh Trạch biến đổi.
Lục Cẩm Loan đối với còn trọng dụng.
Nếu lúc ả c.h.ế.t , đó tuyệt đối là một tổn thất ngập trời đối với .
"Phiền A Du bổn vương cứu nàng !"
Giờ phút sự lo lắng sốt sắng mặt hề vẻ gì là giả tạo, nhưng rơi trong mắt Thôi Tĩnh Thư, nó mang một ý vị khác.
Nàng thể chịu đựng bên cạnh Tiêu Cảnh Trạch nhiều nữ nhân.
Hắn là bước lên ngai vàng, thể nào vì nàng mà thủ như ngọc, độc sủng một .
nàng tuyệt đối thể dung thứ bên cạnh tồn tại một mầm tai họa như Lục Cẩm Loan!
"Có bột mới gột nên hồ." Lục Bạch Du khanh khách , "Không giấu gì Vương gia, thần phụ cũng ngờ tới trúng hàn độc những ngày hè nóng bức thế , thế nên bên cũng chẳng d.ư.ợ.c liệu phù hợp."
Tiêu Cảnh Trạch bực bội liếc Lục Cẩm Loan mặt đất, trong giọng bèn thêm vài phần lạnh lẽo:
"A Du đang đùa với bổn vương ?"
Lục Bạch Du liếc Thôi Tĩnh Thư đang sắc mặt khó coi, câu chuyện xoay chuyển, tiếp tục đổ thêm dầu lửa:
"Thần phụ Vương gia ngũ tạng như lửa đốt, lo lắng cho an nguy của Lục trắc phi, nhưng Vương gia đừng vội. Thần phụ tuy d.ư.ợ.c liệu để điều trị hàn độc trong cơ thể Lục trắc phi, nhưng một biện pháp cực kỳ đơn giản và thô bạo."
Tiêu Cảnh Trạch: "Nói xem."
"Đơn giản." Lục Bạch Du giơ tay chỉ khoảnh đất trống nứt nẻ nóng rực ánh nắng ch.ói chang,
" khiêng Lục trắc phi phơi nắng hai canh giờ, hàn độc trong cơ thể ả tự nhiên sẽ thuyên giảm."
Ánh nắng ch.ói lóa đ.â.m mắt khiến Lục Cẩm Loan mở nổi, ả chỉ thể lờ mờ thấy hình dáng mơ hồ của Lục Bạch Du:
"Lục Bạch Du, ngươi, ngươi điên ? Trời nắng gắt thế , phơi hai canh giờ, ngươi hại c.h.ế.t ?"
Lục Bạch Du vỗ vỗ tay dậy, dửng dưng : "Hoặc là đau c.h.ế.t, hoặc là phơi c.h.ế.t, Lục trắc phi tự chọn ."
Dứt lời, nàng xòe tay về phía Tiêu Cảnh Trạch: "Vương gia, xem bệnh giúp ngài , tin là việc của các , nhưng tiền khám bệnh Vương gia hẳn thể quỵt chứ?"
"A Du gì , bổn vương hứa với nàng thì đương nhiên sẽ nuốt lời."
Tiêu Cảnh Trạch nàng đăm đăm bằng ánh mắt sâu thẳm một lát, dứt khoát lưu loát lấy mấy tờ ngân phiếu đưa cho nàng.
Ngay đó chút cảm xúc nhếch mép, lệnh cho đám hạ nhân của phủ Tần Vương: "Người , khiêng Lục trắc phi phơi ngoài bãi đất trống hai canh giờ cho bổn vương."
"Vương gia, ngài đừng Lục Bạch Du hươu vượn! Nàng là hại c.h.ế.t thần , thần phơi nắng." Lục Cẩm Loan liều mạng giãy giụa.
Tiêu Cảnh Trạch khom lưng vuốt ve phần tóc mái bù xù của ả, giọng dịu dàng đến kỳ lạ: "Loan nhi ngoan nào, bổn vương tuyệt đối sẽ để nàng xảy chuyện gì ."
Thấy cảnh đó, Thôi Tĩnh Thư lạnh lùng nhếch mép, lặng lẽ lùi phía đám đông.
Ở góc khuất mà ai chú ý, nàng nhanh ch.óng một thủ thế hiệu với một phu phen vòng ngoài, sát ý nơi đáy mắt chợt lóe lên.