Xuyên thành tội phụ bị lưu đày, ta ép điên một thế hệ đế hậu. - Chương 148: Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:25:21
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế t.ử Tiêu Hằng sợ đến hồn bay phách lạc, theo bản năng vươn hai tay nhỏ bé về phía Thôi Tĩnh Thư, cất tiếng la kinh hoàng tột độ.

 

"Mẫu phi..."

 

"Hằng nhi!" Tiếng thét ch.ói tai của Thôi Tĩnh Thư x.é to.ạc khí.

 

Nàng gần như phát điên, bất chấp tất cả định lao lên phía , nhưng bà t.ử bên cạnh ôm c.h.ặ.t lấy.

 

Bên trong xe la càng giống như luyện ngục kinh hoàng hơn.

 

Dưới sức ép khổng lồ của trọng lực, xe đang lún nghiêng xuống vực sâu của bùn lầy với tốc độ mắt thường thể thấy .

 

Lục Cẩm Loan văng dồn tận góc trong cùng của thùng xe, áp sát thành xe phía .

 

Bùn lầy hôi thối nồng nặc hệt như một sinh vật sống, điên cuồng ùa từ các khe hở và mép ván gỗ nứt vỡ, nháy mắt dâng ngập đến mắt cá chân nàng , và tiếp tục dâng lên nhanh ch.óng.

 

Cảm giác lạnh lẽo nhầy nhụa cùng lực hút đáng sợ khiến nàng thất đởm kinh hồn.

 

"Điện hạ, cứu với! Xe đang chìm xuống... Bùn, bùn tràn !"

 

Giọng của Lục Cẩm Loan the thé méo mó vì hoảng sợ tột độ.

 

Nàng điên cuồng cào cấu vách gỗ trơn tuột của xe, cố tìm một điểm tựa để đẩy lên, hòng tránh xa lớp bùn lầy t.ử thần đang ngừng dâng cao.

 

ván gỗ trơn nhẵn chỗ dùng sức, mỗi sự giãy giụa chỉ vô ích khiến cơ thể nàng trượt dần xuống cỗ xe nghiêng, ngược càng tăng tốc độ chìm nghỉm.

 

Nước bùn ngập qua bắp chân nàng , lạnh buốt thấu xương, mang theo thở của t.ử thần.

 

"Mau, cứu !" Tiêu Cảnh Trạch theo bản năng định nhào tới, lớp vỏ kiềm nứt vỡ chân và đám gia đinh kéo gắt : "Mau cứu Thế t.ử và Lục trắc phi."

 

Vài tên gia đinh phủ Tần Vương gần nhất cùng đám sai dịch thủ hạ của Tào Hồng hệt như ruồi mất đầu lao về phía chiếc xe lật, nhưng thấy cảnh tượng mắt liền kinh hãi khựng bước.

 

Lớp vỏ kiềm xung quanh Thế t.ử đang rạn nứt với tốc độ mắt thường thể thấy , mỗi thằng bé giãy giụa gào khiến lớp vỏ cứng vỡ vụn nhanh hơn.

 

Trí mạng hơn cả là đằng cổ thằng bé, rõ ràng đang cọ một mảng bụi xám trắng ch.ói mắt, đó chính là sương muối kịch độc.

 

Thôi Tĩnh Thư dọa sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, giọng thê lương như lệ quỷ: "Hằng nhi... Vương gia, mau cứu Hằng nhi ! Thằng bé sắp ngã xuống , lớp bột độc sẽ đoạt mạng nó mất!"

 

", nhưng Lục trắc phi cũng lún xuống ... Xe ngựa, xe ngựa sắp chìm ..."

 

Nửa Lục Cẩm Loan gần như chìm trong bùn lầy, chỉ còn nửa lộ ngoài. Nàng dùng hai tay bấu c.h.ặ.t lấy mép ván gỗ thùng xe, các đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, cơ thể vì sợ hãi và lạnh lẽo mà run lên bần bật.

 

"Kéo ngoài, mau kéo ngoài... Điện hạ cứu thần với, thần vẫn còn hữu dụng với ngài!"

 

Hiện trường nháy mắt rơi hỗn loạn và tranh chấp.

 

Một tên sai dịch cố dẫm lên phần mép lớp vỏ kiềm còn nguyên vẹn để nắm tay Lục Cẩm Loan, nhưng lớp vỏ cứng chân lập tức phát tiếng nứt rạn.

 

Dọa gã vội vàng rút chân về.

 

"Lũ ngu ngốc, cứu Thế t.ử hết cho !" Tiêu Cảnh Trạch trong khoảnh khắc đưa lựa chọn, "Tìm vật chống đỡ cỗ xe la, đừng để nó chìm thêm nữa."

 

Tiêu Hằng là đích t.ử của , là sợi dây duy nhất gắn kết phủ Tần Vương và Thôi gia.

 

Nếu nó c.h.ế.t, Thôi Tĩnh Thư sẽ hận thấu xương!

 

Thôi thứ phụ trong triều cũng sẽ tiếp tục bôn ba chạy vạy, bày mưu tính kế vì nữa.

 

Vận may cá chép của Lục Cẩm Loan cố nhiên quan trọng... nhưng lúc , bảo cái gốc là Tiêu Hằng !

 

Lục Cẩm Loan hệt như dội một chậu nước đá lạnh buốt giữa mùa đông giá rét.

 

Qua tầm mờ mịt bởi huyết lệ và nước bùn, nàng đàn ông mà nàng từng khuynh tâm nương tựa, giờ phút chút do dự bỏ rơi , trong mắt bỗng tuôn trào sự kinh hãi tột độ.

 

"Điện hạ?"

 

Thân thể nàng vì sự đả kích cảm xúc cực độ và bùn lầy buốt giá mà co giật kịch liệt thể kiểm soát, những ngón tay bấu víu mép thùng xe suýt nữa thì trượt khỏi.

 

Nhận mệnh lệnh rõ ràng, đám gia đinh phủ Tần Vương do dự chút nào, dốc lực ứng cứu Thế t.ử Tiêu Hằng.

 

Rìa lớp vỏ kiềm giòn tan sắc như d.a.o nháy mắt cắt xé rách bươm mắt cá chân , bột bụi kịch độc màu xám trắng quyện cùng uế vật bùn lầy ngấm vết thương, cơn đau rát cháy bỏng ập tới, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên hết đợt đến đợt khác.

 

Bên phía xe la, nhóm sai dịch cũng hồn tiếng rít gào của Tiêu Cảnh Trạch.

 

Một liều mạng đ.â.m cây thủy hỏa côn kẽ hở tương đối chắc chắn của lớp vỏ kiềm thùng xe nghiêng, đồng thời tì mạnh cán côn, ngăn chặn đà nghiêng thêm.

 

Một khác nhặt lên một tảng đá lớn đất, cố chèn trục xe để chậm tốc độ chìm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-toi-phu-bi-luu-day-ta-ep-dien-mot-the-he-de-hau-bzml/chuong-148-chuong-148.html.]

lực hút của vũng bùn lầy quá mạnh, xe vẫn chậm rãi lún xuống, bùn lầy ngập qua háng Lục Cẩm Loan.

 

Xúc cảm lạnh lẽo nhầy nhụa mang thở t.ử thần khiến nàng bật những tiếng nức nở tuyệt vọng.

 

"Bắt lấy!"

 

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tên sai dịch bất ngờ vươn , bất chấp tất cả bắt lấy một cánh tay đang múa may loạn xạ của Lục Cẩm Loan.

 

Tên sai dịch còn dùng thủy hỏa côn đập rớt cánh cửa thùng xe ọp ẹp, đưa thanh côn trong tay cho nàng .

 

Hai dốc hết sức bình sinh, cứng rắn lôi nàng khỏi đầm lầy như nhổ củ cải.

 

Lục Cẩm Loan cả bọc kín lớp bùn đen sền sệt hôi thối, vết thương vai rách toác, m.á.u tươi trộn lẫn bùn đen chảy ròng ròng.

 

Nàng vật lớp vỏ kiềm cứng ngắc, cơ thể run rẩy như chiếc lá rụng giữa trời thu, ánh mắt Tiêu Cảnh Trạch chỉ còn sự lạnh lẽo như tro tàn và oán độc khắc cốt ghi tâm.

 

Thế t.ử Tiêu Hằng đám gia đinh cẩn thận hộ tống đưa đến vòng tay đang như nhũn của Thôi Tĩnh Thư.

 

Thôi Tĩnh Thư ôm c.h.ặ.t lấy đứa con trai đang chìm trong nửa mê nửa tỉnh vì hoảng sợ quá độ, cả run rẩy như chiếc lá trong gió, nỗi kinh sợ khổng lồ khiến nàng gần như nghẹt thở.

 

Nàng tỉ mỉ kiểm tra vết thương thằng bé, xác nhận sương muối gáy lau sạch, niềm vui sướng điên cuồng khi sống sót t.a.i n.ạ.n chớp mắt chuyển hóa thành sự thù hận ngập trời đối với một .

 

Nàng đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu như một thanh chủy thủ tẩm độc, ghim c.h.ặ.t lên Lục Cẩm Loan.

 

"Lục Cẩm Loan, đồ chổi nhà ngươi! Khắc c.h.ế.t nương ngươi còn đủ, còn nhất định kéo theo Hằng nhi nhà xuống địa ngục cùng ngươi ?"

 

Giọng Thôi Tĩnh Thư âm lãnh đến mức tưởng chừng như vọng về từ vực sâu địa ngục, "Ngươi tưởng rằng, hại c.h.ế.t Hằng nhi nhà thì ngươi thể thừa nước đục thả câu ?"

 

Nàng cao xuống, ánh mắt còn đáng sợ hơn cả roi quất,

 

"Hay là kẻ mua chuộc ngươi, phái ngươi tới để gây họa cho phủ Tần Vương? Hết tới khác, ngươi luôn kéo điện hạ đường c.h.ế.t, rốt cuộc ngươi ôm mưu đồ gì?"

 

"Ta, ..."

 

Lời nh.ụ.c m.ạ của Thôi Tĩnh Thư và sự vô tình từ bỏ của Tiêu Cảnh Trạch nổ vang trong đầu Lục Cẩm Loan.

 

Nàng phản bác, gào thét, nhưng trong cổ họng chỉ phát những tiếng khò khè dốc sức thở.

 

Cơ thể nàng do sự đau đớn tột cùng, nỗi nhục nhã và hận ý thấu xương mà cuộn tròn thành một cục, trông như một con sâu bọ nghiền nát triệt để.

 

"Còn ngây đó gì?" Thôi Tĩnh Thư đầu sang bà t.ử bên cạnh, "Loại tiện nhân mưu toan hại Thế t.ử , lẽ nào các ngươi còn đợi tự động thủ?"

 

Mấy bà t.ử chần chừ liếc Tiêu Cảnh Trạch, thấy bất kỳ phản ứng gì bèn xúm nhào tới, túm lấy tóc Lục Cẩm Loan tát "bốp bốp bốp" mấy cái giáng trời.

 

"Đủ !" Thấy Thôi Tĩnh Thư trút giận gần xong, Tiêu Cảnh Trạch mới dùng ánh mắt phức tạp Lục Cẩm Loan đất, mang theo cảm xúc :

 

"Còn đó gì? Mau mau rửa sạch vết thương cho Thế t.ử... và Lục trắc phi."

 

Rửa sạch vết thương xong, đoàn lưu đày tiếp tục lên đường.

 

Lần , một ai dám tới gần khu đất mặn kiềm t.ử thần đó nữa.

 

Trưa tròn bóng, lúc ánh nắng gay gắt nhất, đoàn lưu đày tới một dải đồn cát lưa thưa những bụi liễu rủ đỏ sẫm.

 

"Phát thức ăn xuống ." Đào Sấm lê bước chân mệt nhọc hô lên: "Nước uống tiết kiệm một chút, nếu đến phủ Hà Gian, chúng đứt nguồn nước ."

 

Mọi đói mệt, trải qua cơn hoảng loạn, chỉ đơn giản ăn uống qua quýt một chút nước và lương khô ngã vật đất ngủ .

 

Còn đến sẩm tối, mặt trời lặng lẽ khuất tầng mây.

 

Bầu trời màu xám chì dị thường nặng nề, ngay cả gió cũng quỷ dị mà ngưng bặt.

 

Lục Bạch Du choàng tỉnh từ cơn ác mộng, ánh mắt theo bản năng liếc về phía Cố Trường Canh chiếc xe đẩy.

 

Thấy vẫn bình an vô sự, nàng mới thở dốc một từ từ thẳng dậy.

 

lúc , cồn cát chân bỗng vô thanh vô tức xuất hiện vài vòng xoáy cát li ti tít cấp tốc.

 

Chúng xoay mòng mòng như những bóng ma, cuộn lên từng đám bụi mờ.

 

Lục Bạch Du như dự cảm, ngoắt đầu sang.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đó là... bão bụi độc?"

 

Sắc mặt nàng biến đổi đột ngột, gương mặt luôn điềm tĩnh hiếm hoi lắm mới lộ vẻ hoảng loạn.

 

"Tất cả bịt kín mặt, dùng vải ướt che mũi miệng , tìm chỗ trũng khuất gió rạp xuống. Mau lên!"

 

 

Loading...